Hoành thánh trứu sa

Hoàn
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
1K

Đọc truyện [h] hoành thánh trứu sa full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review [h] hoành thánh trứu sa, [h] hoành thánh trứu sa review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Trong kho hàng đầy mùi nước thuốc.

Lâm Cẩn nhặt được một người đàn ông cả người đầy máu.

Cô đưa anh về nhà.

Hoành thánh trứu sa

Đút cho anh ăn từng miếng hoành thánh trứu sa.

Người đàn ông tỉnh lại, liếm liếm khóe miệng, ăn cô như ăn hoành thánh.

Năm năm sau.

Trong nhà hàng Tây Đức Đại trên đường Nam Kinh Tây.

Cô nhìn theo bóng lưng anh mà bật cười, nhờ người phục vụ đưa cho anh một chiếc khăn tay.

Người đàn ông kinh ngạc, mùi nước thuốc trên khăn dường như đã ngửi qua ở đâu đó.

Spoil từ editor: Cốt truyện hay, H chỉ là phần nhỏ nhưng ‘đủ mặn’, 1v1, song xử, xin nhắc lại là 1v1, song sử.

“Dừng? Dừng thế nào được? Dừng lại nhìn em đính hôn với người đàn ông khác?”

Hơi thở hổn hển nóng rực của Lục Dữ phả vào làn da trắng nõn tinh xảo của cô. Lúc này anh không còn giữ được lý trí nữa, chỉ muốn chiếm đoạt cô, lòng tham không đáy, chiếm giữ cô làm của riêng.

Anh muốn cô hoàn toàn thuộc về anh, từ tâm hồn cho đến thể xác…

Lục Dữ cởi chiếc váy màu trắng sữa của cô ra, nhìn thấy sợi dây đỏ có xâu một chiếc nhẫn bạc trên cổ.

Đầu lưỡi của anh lướt qua mặt nhẫn lạnh lẽo, đi đến nốt ruồi ở dưới chiếc cổ ấm áp của cô. Nốt ruồi to bằng hạt gạo, ở trên da thịt trắng nõn nà như ngọc trông rất gợi cảm và quyến rũ.

Lâm Cẩn cảm thấy vô cùng ngứa ngáy, khó chịu khi bị anh liếm, cô quay đầu nhìn về phía cửa sổ kính màu. Rèm cửa nhuộm màu quả nho đông lạnh, các nếp gấp san xát nhau, in trên đó là hoa cúc nhỏ màu trắng.

Cô đang chăm chú nhìn thì nghe thấy tiếng hò hét inh ỏi của một nhóm người truyền đến từ bên ngoài cửa sổ, Lâm Cẩn sợ đến mức cơ thể run lên như những chiếc lá mùa thu.

Hàng trăm quả bóng bay màu hồng và trắng bay lên trời xanh, thậm chí còn có một số quả còn bay va vào kính cửa sổ, sau đó mới bay lên cao.

Hóa ra khách trong vườn đang thả bóng…

Các ngón tay với khớp xương rõ ràng của Lục Dữ chậm rãi cởi móc khóa áo lót của cô, Lâm Cẩn bị dọa sợ, cô ngăn anh lại, giọng nói đáng thương: “Đừng… Lục Dữ… đừng mà…”

“Đã muộn rồi.” Lục Dữ thở dốc, trong đôi mắt đen sâu thẳm tràn ngập dục vọng, vẫn tiếp tục động tác trong tay.

Mảnh quần áo cuối cùng tuột khỏi người Lâm Cẩn, cô bị anh lột sạch sẽ như thể một con tôm bị bóc vỏ ở trong nồi, trong suốt nhưng lại có một lớp phấn mỏng.

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Bá đạo tổng tài không yêu tôi

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này