Cô vợ khế ước của tổng tài

Hoàn
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
1K

Đọc truyện Cô vợ khế ước của tổng tài - cổ hề hề - nghiêm như bạch full full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Cô vợ khế ước của tổng tài - cổ hề hề - nghiêm như bạch full, Cô vợ khế ước của tổng tài - cổ hề hề - nghiêm như bạch full review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Đọc Truyện Cô Vợ Khế ước của tổng tài full - cổ hề Hề - Nghiêm Như Bạck ngôn tình hay.

Khắp người của Cố Hề Hề vô cùng lạnh lẽo, trong đầu đang dâng lên một loại bất an không thể gọi thành tên: “Đây là phòng 1216, là bạn thân của tôi tự tay giao cho tôi, người đàn ông trong phòng này hẳn phải là bạn trai của tôi…”

“Haha!” Doãn Tư Thần cảm thấy thật sự đây chính là lí do tệ nhất mà anh từng nghe được, với giá trị của con người anh, không ít phụ nữ muốn xô đẩy nhau mà leo lên giường của anh, hôm nay lại gặp phải một người kêu oan: “Ngay cả phòng của mình cô cũng không xem kỹ, lẽ nào chính là muốn leo lên giường của tôi? Còn viện cớ, nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền?”

Sự giễu cợt của người đàn ông đã xuyên thẳng vào trong đầu của Cố Hề Hề, khiến cô bình tĩnh trở lại, rốt cuộc là tối qua đã xảy ra chuyện gì?

Cô nhớ cô đã uống rượu với cô bạn thân Lâm Tiểu Nhã, vì tối qua Tiểu Nhã phải bay đến Milan để tham gia buổi biễu diễn thời trang, vì để chúc mừng cho cô lại được đứng trên sân khấu quốc tế, đồng thời cũng chúc mừng sinh nhật của chính mình.

Cô đã uống rất nhiều, Tiểu Nhã không ngừng thúc giục cô phải giữ Triệu Trạch Cương lại, dù sao Triệu Trạch Cương cũng phải ra nước ngoài vài năm, dường như có ma xui quỷ khiến mà cô cũng đồng ý theo, sau đó cầm thẻ phòng Tiểu Nhã đưa, quét thẻ đi vào phòng.

Nhưng tại sao người đàn ông trong phòng lại không phải là Triệu Trạch Cương?

“Cái gì mà bao nhiêu tiền? Tôi không cần tiền, Triệu Trạch Cương đâu?”

Các bạn đang đọc truyện Cô Vợ Khế Ước Của Tổng Tài - Cổ Hề Hề - Nghiêm Như Bạch Full  miễn phí tại ngontinhhay.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

 

 

 

“Tử Tiêu, ta chỉ hỏi nàng một câu thôi, nàng có từng thích ta không? Dù chỉ một chút?” Thạc vương run rẩy hỏi.

 

Vấn đề này, nên trả lời thế nào đây?

 

Trái tim khi đã trao đi thì không thể nào thu hồi lại được.

 

Vân Tử Tiếu rơi lệ: “Vấn đề này để kiếp sau của ta trả lời huynh đi!”

 

Ánh sáng hơi lóe lên, bóng dáng của Thích Quân xuất hiện.

 

Thích Quân ca ca? Thích Quân ca ca tới đón muội sao?

 

Muội xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu như vậy.

 

Tử Tiêu tới đây!

 

Vân Tử Tiêu chậm rãi nhắm hai mắt lại.

 

Bóng tối vô biên cắn nuốt tất cả lý trí và tâm hồn nàng. Mọi thứ đều hỗn độn. Nàng không biết mình ở đâu nữa. Cầu Nại Hà? Hoàng Tuyền sao? Tại sao lại yên tĩnh như vậy? Quá yên tĩnh.

 

Đúng lúc đó, bên tai vang lên môt giọng nói kinh ngạc, vui mừng: “Tỉnh rồi, tỉnh rồi kìa!”

 

Vân Tử Tiêu cảm thấy cơ thể mình bị một cái lỗ đen rất lớn hút vào, kéo vào một nơi hỗn độn khác. Đây là đâu vậy?

 

Vân Tử Tiêu vội vàng muốn biết tình trạng của mình, giãy giụa rồi mở mắt ra!

 

Tầm nhìn cũng mờ ảo rồi dẫn rõ ràng hơn.

 

“Đại phu, đại phu! Mau tới đây! Tiểu thư chúng ta tỉnh rồi!” Có người mừng đến rơi cả nước mắt, vội vàng chạy ra ngoài!”

 

Vân Tử Tiêu sửng sốt một chút rồi hơi động đậy. Thật đau, đây là đâu chứ? Không phải nàng đã chết rồi sao? Tại sao lại cảm thấy đau chứ?

 

Còn nữa, trước mắt nóc nhà hoa lệ, màn che tinh xảo này là thế nào chứ?

 

Vân Tử Tiêu muốn ngồi dậy nhưng chỉ cần động một cái, nàng cảm thấy đau đớn khắp người.

 

Đứng bên cạnh giường có người thấy cô muốn ngồi dậy, lập tức ấn người nàng xuống: “Tiểu thư, không thể được. Cô vừa tỉnh lại phải nghỉ ngơi đã. Cô hãy từ bỏ Tam hoàng tử đi. Ngài ấy không hề. . .”

 

Tam hoàng tử? Đó là cái quỷ gì thế này?

 

Vân Tử Tiêu vừa mở miệng cảm thấy cổ họng đau rát, chỉ khẽ nói: “Nước, nước!”

 

Người đứng bên cạnh giường vội vàng bưng nước qua, giúp Vân Tử Tiêu uống một ngụm.

 

Lúc này, một nhóm người vội vàng đi vào phòng.

 

Một người giống đại phu nhanh chóng xem mạch cho nàng: “Sức khỏe của Vân tiểu thư không đáng lo ngại nữa. Chỉ cần tĩnh dưỡng một chút là không sao rồi!”

 

Một người phụ nữ đưa một thỏi bạc cho đại phu: “Cảm phiền đại phu rồi!”

 

Vân Tử Tiêu cảm thấy như bị mộng du. Có chuyện gì thế này? Họ Vân thì đúng rồi nhưng nàng chưa bao giờ yếu ớt như vậy.

 

Huống chi, nàng đã trở thành Thạc vương phi của Đại Thanh rồi mà, sao còn có người gọi nàng là tiểu thư chứ? Đợi đã, đây không phải là triều Thanh. Vân Tử Tiêu đột nhiên giơ tay sờ má mình.

 

Không đúng, không thể! Nàng không thể trẻ như vậy được!

 

“Mau cầm gương tới đây!” Vân Tử Tiêu lập tức ra lệnh.

 

Mấy nha hoàn ngơ ngác nhìn nhau rồi vội vàng cầm gương đồng tới cho Vân Tử Tiêu.

 

Vân Tử Tiêu định thần lại thì ngơ ngẩn.

 

Đây là dáng vẻ cô lúc mười lăm tuổi. Gặp quỷ rồi! Sao nàng có thể biến thành dáng vẻ lúc mười lăm tuổi như thế này chứ? Còn nữa, đây là đâu?

 

Đây tuyệt đối không phải là Vân gia!

 

Bởi vì cách bài trí của Vân gia không phải như vậy.

 

“Ta là ai?” Vân Tử Tiêu không nhịn được mà hỏi: “Mấy người là ai? Tại sao ta lại ở đây?”

 

Mấy nha hoàn ngơ ngác nhìn nhau, không nhịn được mà nói: “Tiểu thư, cô sao vậy? Cô là Vân gia tiểu thư mà!”

 

“Ta tên là gì? Bao nhiêu tuổi?” Vân Tử Tiêu không nhịn được mà hỏi.

 

“Khuê danh của người là Vân Tử Tiêu. Mọi người kể rằng lúc tiểu thư được sinh ra thì chân trời xuất hiện cầu vồng, còn cả đám mây có hình phật nữa. Có một vị cao tăng tới cửa nói rằng tiểu thư sẽ mang đến vận may lớn còn đặt tên cho cô là Tử Tiêu nữa. Cô là Vân gia đại tiểu thư! Chẳng qua là, sau khi sinh tiểu thư xong, phu nhân vì khó sinh mà qua đời!” Bà *** vội vàng đắp kín chăn cho Vân Tử Tiêu, nói: “Những chuyện này cũng tiểu thư không nhớ sao?”

 

Vân Tử Tiêu mờ mịt lắc đầu. Cái gì mà không nhớ? Căn bản là nàng không biết, có được không hả?

 

Dù sao Vân Tử Tiêu cũng là tướng quân từng chinh chiến nơi sa trường cho nên rất nhanh nàng đã bình tĩnh lại.

 

Nàng nhắm mắt, suy nghĩ một chút rồi đột nhiên nghĩ lại, hồn của nàng đã từng theo Cố Hề Hề ở hiện đại một thời gian.

 

Đó là một nơi thần kỳ – có một từ ngữ gọi là chuyển kiếp. Chẳng lẽ, cô được chuyển kiếp rồi? Vậy thật thú vị!

 

Ông trời lại để cho cô một sinh mạng mới bằng cách này.

 

Vậy còn Thích Quân ca ca thì sao? Huynh ấy lưu lạc đến thời không nào chứ? Vân Tử Tiêu vẫn còn suy nghĩ lung tung.

 

Mấy nha hoàn thấy Vân Tử Tiêu yên lặng, không nhịn được mà lau nước mắt: “Tiểu thư của chúng ta thật đáng thương! Mất mẹ từ sớm, Hầu gia không quan tâm, mẹ kế không thương!”

 

*** nuôi không nhịn được mà nghiêm giọng nói: “Ở trước mặt tiểu thư mà mấy ngươi nói những cái này làm gì chứ? Các ngươi thật to gan, muốn mang họa cho tiểu thư sao?”

 

Nha hoàn kia vội im bặt. Vân Tử Tiêu trầm giọng nói: “Được rồi, tại sao ta lại trở nên như vậy? Tại sao ta không nhớ gì hết chứ?”

 

*** nuôi nói: “Chẳng qua tiểu thư quá nghịch ngợm cho nên ngã từ trêи núi giả xuống, tổn thương đến gân cốt. Đại phu nói nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là không sao rồi!”

 

Vân Tử Tiêu cúi mặt xuống, nói: “Được rồi, ta muốn nghỉ ngơi một lát, các ngươi lui ra ngoài đi!”

 

*** nuôi và nha hoàn chuẩn bị rời đi thì Vân Tử Tiêu lại nói: “Ngươi ở lại!”

 

Nha hoàn vừa lắm mồm ban nãy lập tức đứng yên còn những người khác vội vàng ra ngoài.

 

Chờ những người kia rời đi, Vân Tử Tiêu lại cố gắng ngồi dậy, duỗi tay nhìn. Nàng cực kỳ chắc chắn đây không phải là tay của nàng. Lúc nàng mười lăm tuổi, tay đã có vết chai sạn. Còn bàn tay này lại mềm mại chắc chắn là bàn tay chưa từng làm việc nặng nhọc rồi.

 

 

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Ông bố bỉm sữa siêu cấp

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này