Vợ yêu bảo bối của lục tổng

Đang cập nhật
4.3
Your Rating
Author:
Lượt xem:
56.4K

Đọc truyện Vợ yêu bảo bối của lục tổng full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Vợ yêu bảo bối của lục tổng, Vợ yêu bảo bối của lục tổng review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

“Xin lỗi, không tồn tại lần sau.” Trước khi anh dứt lời, cô vừa mới nhanh gọn xin lỗi, hành động thú nhận sai lầm của tớ và mong được khoan hồng.

Nhưng trong ánh mắt Lục Lãnh Phong, điều ấy vẫn chưa đủ: “Xin lỗi hữu dụng gì không? Đây là lần đầu tiên cô phạm phải điều ấy sao. Cô coi tiếng nói của mình không ra gì phải không?” “Không, tôi hứa lần sau sẽ không thể như thế.”

Cô nhấp lên xuống đầu nguầy nguậy, Cảm Xúc mình yếu đuối và bất lực. Đôi mắt đen như băng của anh ta xẹt qua sự cừu địch, khóe mồm tồn tại một thú vui khát máu.”Một người con gái thích nói láo, trong mồm cô nói không tồn tại đến một lời đáng tin!”

Anh nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đi về phần bên trước, tựa như một con đại bàng hung hãn ôm chặt một con gà yếu đuối. “Anh đưa tôi đi đâu?” Cô nguồn gốc tung hoành, nỗ lực thoát ra, nhưng cô không còn thoát khỏi sự giam hãm của năm ngón tay anh.

Họ đi đến cuối cùng hành lang, nơi có 1 phòng ở nhỏ. Anh đá tung cửa nhà và đẩy cô vào. Bên trong nó tối và chật hẹp, chỉ bằng một chiếc cầu thang máy, và cô chưa biết nó dùng để triển khai làm những gì. Trên tường có quạt thông gió, có chút độ sáng từ bên phía ngoài truyền vào, khiến cho trong phòng ở nhỏ black color có 1 chút độ sáng.

Nhưng độ sáng này trọn vẹn mất đi nếu như với Hy Nguyệt, cô sang chảnh chứng sợ bóng tối. Cô hãi kinh nhìn chằm chằm, đôi mắt lớn hơn cả chiếc chuông đồng, tựa như vừa mới search nguồn sáng toàn bộ các nguồn sáng nằm ở trong phòng Các dây tâm thần body cô stress, một cảm bảng giác sợ hãi mạnh mẽ và tự tin bao quanh cô. Khi cửa nhà đóng sầm lại, nằm trong trở thành tối hơn, chỉ có nguồn sáng yếu đuối, mượt mà lửng lơ trong không gian.

“Lục Lãnh Phong, anh làm những gì vậy, thả tôi ra, tôi không muốn ở lại đây, tôi sợ.” Kí ức về tuổi thơ kinh khủng tựa như một trận lũ tuôn ra, kí ức ào ra, chấn động khắp cơ thể cô khiến cho tâm thần sợ hãi. Xuyên qua bóng tối, Lục Lãnh Phong mơ hồ có thể nhìn thấy được vẻ mặt hãi kinh của cô. Tôi sự thật không nói láo về điều ấy, tôi sự thật sang chảnh chứng sợ bóng tối Nhưng anh chỉ cũng muốn cô sợ và để cô nếm trải mùi vị của âm phủ. “Chỉ cần cô dám làm trái ý tôi, cô có khả năng sẽ bị trừng trị!”

Giọng nói của anh rất là lạnh lùng, như thể quỷ sa tăng trưởng từ dưới lòng đất chui lên. Âm thanh như tấn công nát tâm hồn.

“Bật đèn lên, đèn ở nơi nào?” Cô run rẩy mò mẫm bao quanh vách tường, nhưng ở trên trống rỗng, không tồn tại gì để chạm vào. Đầu gối của cô run rẩy, đôi bàn chân của cô dẻo quẹo, những giọt các giọt mồ hôi lạnh lớn rơi xuống từ trán cô.

Cô mò mẫm đến cửa, muốn Open, nhưng bị Lục Lãnh Phong lấy ra: “Hôm nay đừng mong có thể đi ra phía bên ngoài!” “Tôi muốn đi ra phía bên ngoài, tôi không muốn bị giam cầm trong phòng tối, tôi sợ nhất phòng tối.”  Toàn thân cô đều run rẩy, run đến mức độ trong cả vách tường tợ hồ cũng rung động theo. Hai hàng răng của cô cũng vừa mới nghiến lại với nhau, cắn đứt môi cô, một luồng máu tươi từ khóe mồm trượt xuống.

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Ảnh hậu làm quân tẩu

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này