Thủ thuận thư

Hoàn
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
0.9K

Đọc truyện [đam h] thủ thuận thư full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review [đam h] thủ thuận thư, [đam h] thủ thuận thư review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Anh không có em trai, khi nhìn thấy em trai của Chu Hoành, anh chợt nghĩ nếu anh có em trai thì thằng bé sẽ là người như thế nào, khi nghĩ đến bộ dạng của Chu Khuynh Vãn, anh cảm thấy em trai anh sẽ không xinh như vậy.

Thật ra anh cũng chưa từng nghĩ có ngày anh sẽ yêu đương với em trai của bạn học, cùng cậu lên giường, nghe cậu gọi mình là anh.

Rất hài lòng, hài lòng chưa từng có.

Khi Lý Khí khôi phục lại cảm giác hài lòng này, anh chợt nhận ra rằng mình không thể thoát ra được nữa.

Anh không thể sống thiếu Chu Khuynh Vãn, anh không thể sống thiếu cậu chút nào.

Anh ôm lấy gương mặt Chu Khuynh Vãn, dịu dàng hôn cậu, như thể sắp làm Chu Khuynh Vãn tan chảy đến tới. Chu Khuynh Vãn mơ màng “Ừm” một tiếng, bối rối nhìn anh, cẩn thận hỏi: “Anh sao thế… tại sao…”

Cậu muốn nói gì?

Cậu muốn hỏi, tại sao anh lại hôn em, tại sao anh lại dịu dàng với em như vậy, anh không hận em sao, anh tha thứ cho em rồi sao?

Những lới nói đó quá hỗn loạn, cứa vào tim cậu, vừa chạm vào liền đau thấu tâm can.

Cậu nghe thấy Lý Khí nói, “Vãn Vãn, tất cả là do anh. Trước đây anh không nên gay gắt với em như vậy, không nên làm cho em khó chịu, tha thứ cho anh đi, tha thứ cho anh, được không?”

Chu Khuynh Vãn bối rối, trong lòng cậu nghi hoặc, rốt cuộc Lý Khí đang nói về về điều gì thế, tại sao anh phải xin lỗi? Cậu mới nên là người nói lời xin lỗi chứ.

Hai người họ dựa sát vào nhau, Chu Khuynh Vãn thấy nước mắt nơi khóe mắt Lý Khí lập tức cúi người, vòng tay qua cổ Lý Khí.

Mũi anh nghẹn lại, nấc lên từng hơi, bởi vì khóc nên cổ họng đau rát, Lý Khí quay đầu khẽ ho một tiếng.

Chu Khuynh Vãn rất nhạy cảm, lập tức nói: “Là bị em lây bệnh à?”

Lý Khí không nhịn được cười, ho khan: “Em cho rằng cơ thể em là vi rút đấy à? Anh chỉ ngứa họng thôi.”

“Em xin lỗi.” Chu Khuynh Vãn đột ngột nói, gục đầu vào vai Lý Khí, giọng nói như sắp vỡ ra.

Lý Khí sững sờ, nhéo cằm Chu Khuynh Vãn, giơ tay lên, dùng ngón tay cái lau đi nước mắt trên mặt cậu.

Lý Khí nói đùa: “Sao em lại khóc theo anh vậy?”

“Khóc cũng không phải là hàng độc quyền của anh.” Chu Khuynh Vãn mím môi kìm lại tiếng nấc trong cổ họng, cậu thì thầm: “Đừng xin lỗi em. Là em nói chia tay. Em đã làm anh buồn. Em…”

Cậu chưa kịp nói hết lời, Lý Khí đã ôm lấy đầu cậu, hôn lên đôi môi ẩm ướt của cậu.

Lý Khí thở dài, thấp giọng nói: “Mỗi lần xin lỗi là một nụ hôn.”

Lời xin lỗi của Chu Khuynh Vãn mắc kẹt trong cổ họng, cậu lo lắng nuốt nước bọt, không dám nhìn Lý Khí.

Không khí chung quanh bỗng nóng lên, mặt Chu Khuynh Vãn cũng bỏng rát, cảm thấy có chút khó thở liền kéo cổ áo ra, khẽ thở hổn hển nói: “Em muốn uống nước.”

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Xin chào thiếu tướng đại nhân

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này