Nghiệt duyên xin đừng hận em

5
Your Rating
Nghiệt duyên xin đừng hận em 0 (0)
13
0 comments

Đọc truyện Nghiệt duyên xin đừng hận em full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Nghiệt duyên xin đừng hận em, Nghiệt duyên xin đừng hận em review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Đọc truyện Nghiệt duyên xin đừng hận em

Lả lướt cũng như cánh bướm rồi khẽ khàng đáp lên khung cửa sổ nhìn ra ngoài của khu nhà ở gỗ nhỏ bé, lặng im và êm ả, lại cũng như dẫn dắt góc nhìn của ai đó. Thông qua khe cửa sổ nhìn ra ngoài hoàn toàn có thể nhìn thấy được người con gái xinh đẹp mắt với mái tóc suôn mượt cũng như thác xõa ngang vai, gương mặt thơ ngây, đơn giản đầy vẻ trong sáng cũng nhưng lạ tthường lại mang rất nhiều vẻ âm u, rẻ là do đôi mắt đượm buồn.

Bàn trắng tay cũng như ngó sen cầm lấy chiếc bút bé nhỏ không dừng vẽ thứ nào đấy. Qua một lúc sau đến cuối tranh ảnh cũng làm việc. Nói rồi cô nhẹ dịu bước chân, muốn bong khỏi cầu thang máy. Chẳng qua chân cô vừa bước đến mép cửa, cửa nhà sắt vững chắc liền đóng lại. Quay lại nhìn là do anh làm, anh không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn về một hướng vô định, một tay cầm cặp táp, một tay đút vào bên trong túi quần, bộ dạng âm trầm cũng nhưng lại soái khí. Cánh cửa cầu thang máy vừa mở, anh lập tức bước ra Hạ An cũng chạy theo, cả hai cùng chung một đường đi khỏi toà nhà hoành tráng.

Nhưng khi ra rồi hướng đi lại chênh lệch. Anh quay người đi đến tầng để xe, mà Hạ An thì không tồn tại xe cũng như anh cái cô có là đôi bàn chân này thôi. Nhìn liên bầu trời trưa phủ đầy nắng nóng gắt, môi cô khẽ treo lên thú vui nhẹ dịu, không sao bách bộ cũng như vậy cũng rất tuyệt vời. Chẳng nghĩ nhiều nữa cô nhanh gọn cất bước. Mà trời thật sự nắng nóng quá, lại thêm việc từ khi thức dậy đến giờ cô bụng cô chỉ cần vài lát bánh mì ăn vội lúc sáng, tích điện mất đi cô liền sinh mỏi mệt, trên cái trán thanh tú từ sớm vừa mới lốm đốm những giọt mồ hôi. “Két” Đột ngột ngay lúc này chiếc xe Ferrari đen nhánh giới hạn tại chân cô. Kính xe dần dần hạ xuống gương mặt điển trai của Cố Chi Quân cũng dần mở cửa.

Cô có chút hoảng hốt bên môi lắp đặt bắp. “Anh cần em làm những gì sao?” Anh không giải đáp cô híp ánh mắt mấy giọt những giọt mồ hôi của cô, thật lâu sau mới cất giọng lạnh nhạt. “Lên xe” Hạ An không hiểu cứ đứng đó nhìn anh, sao lại đối xuất sắc với cô cũng như vậy? Cô cứ tưởng chính mình vừa mới nghe lầm. “Tôi nói lên xe” “Vâng” Hạ An đến cuối cũng hiểu rồi, té ra là thật, cô không lầm. Đợi cô nhất định chỗ ngồi ở ghế sau anh liền rú ra chạy đi, trong ánh mắt anh lại tồn tại chút giãy giụa. Lại nữa rồi, anh lại xót thương cô. Lần sau nhất định cảm thấy không được tái phạm. Chạy một con đường dài xe cũng vừa mới đến nơi cần dùng.

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Sở thiếu quay đầu ngày ngày ăn vả

Genre(s)