Đỉnh cao phú quý

Đang cập nhật
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
533

Đọc truyện Đỉnh cao phú quý full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Đỉnh cao phú quý, Đỉnh cao phú quý review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

“Ông nội, đây là đông trùng hạ thảo cháu tặng ông” “Ông nội, đây là lá trà thượng hạng cháu mua riêng cho ông đấy..” Trêи tiệc sinh nhật, từng món quà được đưa đến trước. mặt ông cụ, ông cụ vui đến cười híp cả mắt. Nhưng trong bầu không khí vui vẻ này, một giọng nói khàn khàn nặng nề đột nhiên vang lên.

“Đồ rác rưởi nhà cậu thì biết cái gì?” Tuy Trình Uyên nói đúng sự thật, nhưng Bạch Vĩnh Minh vẫn không phục, phản bác lại: “Ai mà biết được vợ cậu có cho cậu…” “Câm miệng!” Bạch Vĩnh Minh còn chưa nói hết câu, Bạch Sĩ Phan đã tức giận quát lớn ngắt lời anh ta, chỉ thấy sắc mặt ông cụ lúc này cũng cực kỳ khó coi.

Trình Uyên cũng sa sầm mặt.

Bọn họ đều biết Bạch Vĩnh Minh định nói điều gì, cũng may Bạch Sĩ Phan đã ngăn lại, nếu không… hậu quả thật sự khó mà lường trước được.

Có những chuyện chính là như vậy, có thể thành công vì một câu nói, cũng có thể thất bại vì một câu nói.

Có câu là chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nhất là chuyện xấu trong nhà danh môn quý tộc.

Huống hồ, Bạch Vĩnh Minh cũng chỉ suy đoán lung tung mà thôi, đáng tiếc loại suy đoán này chỉ an ủi được bản thân anh ta, chẳng được bất kỳ ai yêu thích cả.

Nhất là Trình Uyên.

Bây giờ Bạch An Tương chính là vảy ngược của anh.

“Trong mắt ông, cháu còn giống rác rưởi hơn” Ông cụ tức giận trừng mắt lườm Bạch Vĩnh Minh một cái.

Ông cụ đang nói thật.

Trước đây ông ta cũng cảm thấy Trình Uyên vô dụng, chỉ là một thằng ranh nghèo không có tiền không có tài, thật sự là một tên rác rưởi, nhưng hôm nay…

Mười mấy năm, Trình Uyên là người đầu tiên trong nhà họ Bạch có can đảm đứng trước mặt ông ta đưa ra điều kiện, hơn nữa còn bình tĩnh tự nhiên đến thế.

Người như vậy, sao có thể là rác rưởi được? Trình Uyên bị chạm vào vảy ngược, lần này sẽ càng không dễ dàng buông tha cho Bạch Vĩnh Minh hơn.

“Ông bệnh” Anh nói: “Cháu nói thật, An Tương không bị Hả?! Mọi người nghe thấy vậy lập tức khiếp sợ lần nữa.

Mọi người đều có thể đoán ra chuyện Bạch An Tương không bị bệnh, nhưng nhìn thấu mà không vạch trần ra vẫn có thể khiến mọi người trêu đùa vui vẻ, nhưng Trình Uyên lại nói thẳng ra, đó… giống như đang công khai khiêu khích quyền lực của ông cụ vậy.

Bạch Vĩnh Minh cũng coi như bắt được cơ hội, anh ta tự cho rằng mình thông minh, tự cho rằng có thể đập chết Trình Uyên bằng một câu nói, ít nhất là đánh cho Trình Uyên rơi vào đường cùng: “Ông nội, ông xem, cháu đã nói là cậu ta nói láo mà, cả nhà bọn họ đều đang cố tình giày vò ông, cậu ta đang khiêu khích đấy”” Ông cụ Bạch nhíu mày, sắc mặt càng khó coi hơn.

 

“Ông nội, cháu muốn mượn ông chút tiền, mẹ cháu bệnh cũ tái phát, cần làm phẫu thuật gấp.” Bầu không khí vui vẻ chợt đông cứng lại...

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Ngạo thế đan thần

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này