Cô vợ gả thay của tổng tài tàn tật

Hoàn
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
1K

Đọc truyện Cô vợ gả thay của tổng tài tàn tật full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Cô vợ gả thay của tổng tài tàn tật, Cô vợ gả thay của tổng tài tàn tật review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Bạch Ngọc Lan đang lau mồ hôi cho anh bỗng nhiên Dương Tử Sâm thốt lên: “Ngọc Lan, cả đời này tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em, chúng ta ly hôn đi, em xứng đáng ở bên người đàn ông tốt hơn tôi ” Bạch Ngọc Lan nghe vậy khựng tay, vô thức nắm chặt chiếc khăn tay lại nhìn chăm chăm vào đôi mắt rủ xuống của người đàn ông hỏi: “Tử Sâm, anh biết thế nào là hạnh phúc không?” Dương Tử Sâm không hiếu cô muốn nói gì mí mắt khẽ động đậy cô có thể thấy trong đôi mắt có chút nghỉ hoặc.

Bạch Ngọc Lan cầm lấy thuốc rồi đóng cửa vào.

Cô đi đến chỗ Dương Tử Sâm thấy anh đang nhắm mắt khẽ khụ khụ hai tiếng gọi: “Dương Tử Sâm”

Mí mắt của người nào đó khẽ giật giật mấy cái sau đó mới mở mắt ra, ánh mắt của anh có chút bình thản không lạnh lùng cũng chẳng có tia ấm.

Bạch Ngọc Lan cũng quen nhìn ánh mắt này của anh rồi, cô lắc lắc mấy vỉ thuốc trong tay thản nhiên nói: “Tiểu Khải đưa thuốc đến cho anh”

“Để đó đi”

Dương Tử Sâm nhàn nhạt nói.

“Tôi lấy thuốc cho anh luôn nhé.”

Dứt lời cũng không để ý anh có đồng ý hay không liền bóc từng viên thuốc ra tiện thể rót thêm một cốc nước.

Cô đưa năm viên thuốc đến bên miệng Dương Tử Sâm muốn giúp anh uống nhưng anh lại quay đầu qua chỗ khác, cười nhạt nói: “Uống thuốc cũng không giúp ích gì”

Anh đã uống hơn nửa năm rồi không muốn uống nữa, dù có uống hai chân anh cũng không thể đứng lên, cánh tay anh cũng không thể phục hồi như cũ anh mới không làm điều thừa.

“Thuốc đã bóc ra rồi anh lẽ nào lại không uống, nếu thuốc không giúp ích gì người ta cũng không thừa hơi điều chế ra nó, tôi không biết những thứ thuốc này điều trị cái gì nhưng ít nhiều cũng có lợi anh mau uống đi”

Bạch Ngọc Lan không khỏi khuyên nhủ anh, lại đưa một viên thuốc đến bên miệng anh.

Dương Tử Sâm không hiểu sao theo bản năng hơi hé miệng ra để cô đút viên thuốc vào miệng mình, tay cô như có như không tiếp xúc với bờ môi mỏng của anh khiến các dây thần kinh của anh như căng ra, hai tay vô thức đặt lên tay cầm xe lăn.

Bạch Ngọc Lan chỉ lo đút thuốc không để ý đến phản ứng của anh, cứ vậy cô đút hết năm viên mới đưa nước cho anh uống.

Xong xuôi Bạch Ngọc Lan đang cúi người dọn dẹp chỗ này.

cô xếp lại hòm thuốc lại đi lấy một cái dẻ lau vết máu dưới sàn, mọi chuyện cô làm đều vô cùng lưu loát khiến Dương Tử Sâm nhìn không rời mắt.

Bạch Ngọc Lan lại chỉ đóa hoa màu trắng trên cành cây gần xe lăn của anh hỏi: “Anh biết đó là hoa gì không?”

“Ngọc Lan” Anh theo bản năng nói.

“Em đây” Cô cất tiếng đáp lại, giọng nói chan chứa niềm vui sướng.

Dương Tử Sâm giật mình như nhận ra điều gì đó, Bạch Ngọc Lan lại nói: “Hạnh phúc chính là em được nghe anh gọi tên em như vậy, dịu dàng, tha thiết, anh đứng dậy cũng được, vĩnh viễn ngồi đây cũng được, chỉ cần anh gọi tên em, ghi khắc tên em là đủ”

“Chỉ như vậy khiến em thấy đủ rồi sao?”

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Gả cho bệnh kiều ác lang xung hỉ

Đọc thêm
0 bình luận
1 người đã theo dõi truyện này