Cậy mỹ dương oai

Đang cập nhật
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
1.2K

Đọc truyện Cậy mỹ dương oai full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Cậy mỹ dương oai, Cậy mỹ dương oai review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

"Công tử, công tử, tỉnh giấc tỉnh giấc a, công tử." Thị nữ ngay bên cạnh lòng nóng cũng như lửa đốt, vốn dĩ người còn rất tuyệt vời, nàng chỉ ra phía bên ngoài lấy trang phục liền hôn mê bất tỉnh giấc, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng cũng như như thế nào công đạo. Phượng Giáng tương đối tương đối trợn mắt, làm bộ bản thân mới vừa tỉnh giấc lại.

Cậy mỹ dương oai

"Thật xuất dung nhan quá, ngài rốt cuộc tỉnh giấc, mau đứng lên tthường xuyên trang phục, cung nhân vì ngài điểm trang, bằng không một hồi không hề kịp nữa." Thị nữ vui mừng mách bảo người trên chăn gối. Phượng Giáng nhất thời không rỉ tai, người y yêu mai sau được xem là vua của một nước, đã có được 3000 giai lệ ngay bên cạnh, đến lúc đó, y nên cũng như như thế nào tự kém chất lượngi quyết và xử lý, nằm ở trong lòng hắn, còn đã có 1 địa chỉ nhỏ cho y....

"Điện hạ, ta cầu ngài một chuyện." Biểu tình quá mức ngưng trọng làm Mặc Lăng Trần không nhịn được có chút mềm lòng, "Chỉ cần là ngươi nói, ta đều phục vụ ngươi." "Trước khi điện hạ ngài đăng cơ hoàn toàn có thể không cần phải lập phi thường xuyên là không, cũng không cần phải nạp thêm thị thiếp..." Ý tứ, chỉ cần có lẻ loi y là đủ. "Phượng Giáng, ngươi thật và đúng là có lòng tham." Mặc Lăng Trần cười cũng như không cười trêu cbọn học, "Ta nếu cũng như không phục vụ thì sao?" Phượng Giáng nhanh chóng cắn môi dưới, quả nhiên là y si tâm vọng tưởng sao, lại đã nói một câu, "Ta ngẫm lại kém chất lượngi pháp." "Ta tthường xuyên ngươi nghĩ kĩ rồi," cười tiểu nhân một bộ cao thâm khó đoán thù, đảo điên chúng sinh. "Ý gì?" Ánh mắt không có tội phá lệ thơ ngây. Mặc Lăng Trần ánh nhìn ám trầm, lần thứ hai đem người bế lên, đi vào thiết kế bên trong, đem người áp dưới thân, "Lấy lòng ta."

Rõ ràng bản thân được ông trời ưu tiên điểm mạnh, cũng nhưng chưa khi nào sử dụng. Phượng Giáng lại đợt nữa kinh ngạc, nam nhân sao hoàn toàn có thể đổi tthường xuyên bất thường xuyên cũng như thế, rõ rệt ngụy trang thành chính nhân quân tử không vì chuyện gì mà dao động, đột nhiên liền muốn y, làm như thế nào để hiên giờ, hoảng loạn vô thố lại có chút vui sướng cũng như điên, "Ta còn chưa sẵn sàng xuất dung nhan." "Chính là ta chịu không nổi," Mặc Lăng Trần ủy khuất chớp mắt, từ lúc hắn nguồn gốc hôn y, toàn bộ liền không còn vãn hồi, dục hoả đốt người thật sự cực khó chịu, "Bá đạo không cho ta thú thê, còn không cho ta thoả nguyện,

Phượng công tử, ngươi có phải thường xuyên là không khinh người quá quắt." Phượng Giáng không tự bảng giác cắn môi, tráng lệ đem tiếng nói của hắn khắc cốt ghi tâm trong người, dứt khoát duỗi tay kéo cổ áo lỏng lẻo của Mặc Lăng Trần, dơ lên môi thơm, nhẹ dịu cạy hàm răng công thành đoạt đất, liên hồi không dứt. Vội vàng ném trang phục, cúi đầu, cực kỳ ôn nhu vì Phượng Giáng cởi áo tháo thắt sống lưng, tựa cũng như tìm kiếm được báu vật lâu đời phủ lớp bụi, từng chút một rửa sạch mát lớp bùn đất mới hoàn toàn có thể lòi ra lớp chân dung. Mặc Lăng Trần ôn nhu nhìn người đẹp dưới thân ý loạn tình mê, dung nhan mặt ửng đỏ cũng như là ngâm nước hồng liên, sexy nóng bỏng minh diễm, mị hoặc câu hồn.

Duỗi tay chế trụ cổ tay y, tương đối tương đối cúi đầu, khẽ liếm xương quai xanh, lửa nóng giữa môi đưa đi dòng điện lưu tê dại đánh thức y rên rẩm ra tiếng. Phượng Giáng cơ thể mhình ảnh mai, eo thon người mẫu, cơ bụng hoàn mỹ tinh tráng đưa đi cảm bảng giác lực lượng, cảm giác rất tuyệt vời, dáng người y cũng như vậy, cũng không cần là nơi xa hoa phung phí hoàn toàn có thể dưỡng ra, đột nhiên bắt gặp làm hắn càng thêm vui mừng, chỉ nghĩ phải đem y giấu đi, không cho bất luận kém chất lượngi kẻ nào bắt gặp. Thân thể ngây ngô cứng đờ rõ rệt chưa trải sự đời, rất chi là thơ ngây, y cũng không am hiểu cách thức lấy lòng người xung quanh, cũng đang hoàn toàn có thể chiếm có lấy tâm hắn,

"Phượng công tử lần đầu thấy ta liền tới câu dẫn, hoá ra cũng thơ ngây cũng như vậy sao?" dứt khoát áp người bên dưới. Ôn nhu cũng như nước trêu cbọn học khiêu khích, "Điện hạ," y đang chịu không nổi, duỗi tay ôm cổ Mặc Lăng Trần, dễ thương nhìn hắn. "Ngoan, không cần phải kêu ta điện hạ, gọi ta trượng phu, đã khiến cho ngươi thoả nguyện." "Phu quân~" tiếng gọi thân thiện trộn lẫn một tí thanh âm rên rẩm khó hoàn toàn có thể mở mồm. Tình đến là khi, dục hoả đốt người, đêm xuân khổ đoản, mất hồn thực cốt.

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Cùng trời với thú

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này