Cậu và thanh xuân như một bài thơ

Đang cập nhật
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
2.2K

Đọc truyện Cậu và thanh xuân như một bài thơ full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Cậu và thanh xuân như một bài thơ, Cậu và thanh xuân như một bài thơ review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Sau một ngày dạo phố đi chơi, hai người con gái lúc đi là bộ y phục búp bê màu phấn trắng, lúc trở về vừa mới chuyển thành dung nhan màu tươi sáng. Không hiểu tại sao mà mẹ Tề cùng mẹ Bùi lại đặc biệt thích mua cùng một kiểu dáng thời trang cho Tề Tranh cùng Bùi Thanh Phi.

Vì vậy khi hai người này cùng mặc vào thì trông tựa như thể là hai chị em sinh đôi vậy. Đối với chủ đề này, theo nhiềuh nhìn của Tề Tranh cùng Bùi Thanh Phi là: phiên phiến là do năm xưa hai bà mẹ từng cũng muốn như thế cho bản thân, chỉ có điều do điều kiện kinh tế tài chính không được phép. Ngày còn tthấp cũng muốn này nọ lại không tồn tại điều kiện này, do vậy nên ngày hôm nay cũng chỉ phải chấp hành phía trên người hai cô phái nữ đó mà thôi.

Căn cứ theo nguyên lý luôn luôn phải dỗ ngon dỗ ngọt hai vị mẫu thượng đại nhân tươi vui, hai người nghiến răng một chiếc, giậm chân một chiếc, nhận. Cùng mặc bộ đồ giống nhau như hai chị em tuy nhiên sinh, về đến trước góc cửa, thừa dịp hai bà mẹ vẫn vừa mới rỉ tai phiếm có với nhau, Tề Tranh đột ngột cầm lấy tay Bùi Thanh Phi kéo lại.

Còn còn chưa kịp nói lời nào thì hai bà mẹ vừa mới cùng luân phiên người lại. Lời muốn nói vẫn chưa rời khỏi mồm, trong người Tề Tranh như nghẹn lại khi phải trơ mắt ếch nhìn Bùi Thanh Phi đi vào nhà cậu ấy. Kỳ thật, cô muốn nói với người đó là, tương lai đừng tự mình đi xe đến lớp nữa, khiến cho cho cô chở đi bọn học thì có được không.

Cũng sở dĩ một câu chưa nói xong kia mà Tề Tranh hẳn một đêm ngủ không ngon. Với hai con mắt của loài gấu trúc, cô trở dậy rời giường, rửa mặt qua quít cho xong liền vội vàng chạy rời khỏi cửa. "Ôi, đứa nhỏ này chẳng lẽ ăn no rồi?" Tề mẹ còn chưa nói xong, góc cửa ngôi nhà mình vừa mới đùng một tiếng vì bị Tề Tranh đóng sập lại. "Cái đứa nhỏ này!" Mẹ Tề cực chẳng đã nhấp lên xuống đầu. Bà luân phiên người đi vào phòng của đàn ông út, thay đổi cho giọng tốt hơn thông thường rồi hướng về phía Tề Hồng gọi to: "Bây giờ là mấy giờ rồi mà còn chưa chịu rời giường?

Chị của con vừa mới rời khỏi nhà rồi cơ đấy! Tới giờ rồi thế mà con vẫn nằm ở trong chăn là sao!" Tề Tranh xuống dưới lầu từ rất sớm, cưỡi con Tiểu Hồng mà vẽ vòng tròn để chờ Bùi Thanh Phi xuống. Ngày bữa qua bầu không gian rất tuyệt vời. Tuy rằng Bùi Thanh Phi có nói muốn nghĩ suy một tí, bất quá cũng chỉ nên đùa một tí mà thôi. Đúng vậy, bất quá là cái vui đùa. Thời gian cứ từng một tí trôi qua, thế mà Tề Tranh vẫn không nhìn thấy được bóng người kia đâu cả.

Vòng đi vòng lại đến cuối cũng chẳng còn tâm tình đâu mà vòng tiếp, Tề Tranh chỉ có thể giới hạn xe lại, trong người có chút lo ngại mà hy vọng tiếp. Muốn đi lên xem một tí hay sao? Cô lại không có gan chắc. Lại tựa như mấy ngày hôm trước, Tề Tranh không đợi được đến lúc Bùi Thanh Phi Open, mà lại gặp mẹ Bùi. Mẹ Bùi nhìn thấy được Tề Tranh lại đứng ở nơi đó y chang như mấy cách đây không lâu vậy, trong cả phong độ để vẻ mặt đều không khác là bao thì trong người không khỏi có sự đồng cảm

. Bà tạm giới hạn một tí để kém chất lượngng kém chất lượngi với Tề Tranh: "Hôm nay Thanh Phi đi từ rất sớm. Nó nói và đúng là trường bọn học có việc gấp." Gương mặt đẹp đẽ kia của Tề Tranh trông còn khổ sở hơn cả khóc. Mẹ Bùi thấy cô miễn cưỡng làm ra vẻ cười cười: "Hả, hoá ra là như thế a. Không có việc gì, không tồn tại việc gì đâu. Vậy con cũng đi trước đó.

Mẹ Bùi, hội ngộ sau nha." Ma xui quỷ khiến cho như thế nào mà mẹ Bùi lại bồi thêm 1 câu: "Thật sự là nó việc đấy!" Nói xong bà lại thấy có chút ân hận. Cái câu "Thật sự" để nhấn mạnh thêm này, nghe thế nào thì cũng thấy giống cũng như là kém chất lượng. Nhìn theo bóng sống lưng Tề Tranh mất tích ở góc cua của khu chung, mẹ Bùi đưa tay đỡ trán. Bà biết rõ rệt là sáng nay Bùi Thanh Phi có thu được một cú điện thoại cảm ứng, nói và đúng là có cái chìa kiềm hãmcá nhân nào đấy ở chỗ cô đây, cần cô đi sớm Open. Mẹ Bùi liền nhắc cô: "Con nên nói với Tề Tranh một tiếng."

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Một thai ba bảo tổng tài quá điên cuồng

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này