Cẩm y sát

Đang cập nhật
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
1.2K

Đọc truyện Cẩm y sát full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Cẩm y sát, Cẩm y sát review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

Đọc truyện Cẩm y sát full miễn phí

Năm Gia Tĩnh thứ mười một, mùa đông này tới sớm làm tuyết chứa đựng tất cả kinh thành. Hôm qua tuyết vừa mới rơi suốt cả đêm khiến cho sáng nay đất trời một white color xóa, bông tuyết rơi phủ đầy trên nền đất. Nhóm vú già ở Trấn Viễn hầu phủ từ sáng sớm vừa mới dậy quét tuyết. Âm thanh tiếng chổi phát ra dưới nền đất cũng như có tiết tấu xóa đi sự yên tĩnh vốn có của đình viện. Ngục xuất sắc nghe thấy liền nghiêm nghị, cúi đầu đáp: “Vâng.”

Người trong ngục tù giam nghe Lục Hành nói vậy, trong người không khỏi bồn chồn, đều cho rằng Lục Chủ Huy Sứ cũng muốn chuyện gì lớn. Nhưng trên thực tiễn, chúng ta và đúng là oan uổng Lục Hành. Ít nhất lần này, Lục Hành không tính toán thù sử dụng đại hình. Bên trong ngục tù giam bốn phía đều thông suốt, quỷ khí dày đặc, mùi máu tanh lượn lờ quanh năm. Lục Hành dẫn Vương Ngôn Khanh đi đến một hướng, tuy nhiên hắn không rỉ tai, cũng nhưng là trải qua không khí bao quanh càng ngày càng an tĩnh, lối đi rộng thoải mái, không khó đoán thù được vừa mới tận nhà kìm hãm quan viên cấp cao.

Vương Ngôn Khanh bất tri bất bảng giác tráng lệ lên, lòng bàn tay cũng nắm chặt. Cuối cùng, Lục Hành giới hạn trước một phòng giam. Đây là một trong số gian phòng đơn, phía trên tường có 1 lỗ cửa sổ nhìn ra ngoài, góc phòng đặt một chậu than, đối với nơi kìm hãm Lương Bân thì thật sạch mát rất là nhiều, thậm chí cỏ tranh ở phía trên mặt đất cũng nhiều hơn nữa. Một nam tử mặc nội bào ngồi ngây đứa ở trước cửa sổ nhìn ra ngoài, gần đúng bốn mươi tuổi, dáng người hơi bậm bạp. Nghe thấy có người tới, hắn không nhẫn nại mà quay đầu lại, sau này nhìn thấy được Lục Hành liền ngẩn ra một tí. Ngay tiếp đó, hắn phản động lại lại, một bên khóe mồm nhếch lên, biểu tình châm cbọn học, xùy một tiếng: “Ra là ngươi.

Thằng nhãi ranh nhà ngươi, lại có chiêu trò gì nữa đây.” Lục Hành đứng ở phần bên trước, ánh lửa xẹt qua bộ phi ngư đỏ thẫm, hình tiết thêu trên áo tựa mãng lại tựa long tạo dáng âm trầm khủng bố, cặp mắt chuông đồng trên ngực nhịn nhường cũng như vừa mới nhìn chằm chằm người đứng đối diện. Toàn bộ lực để ý của Triệu Hoài đều bị Lục Hành lôi kéo, cho nên trọn vẹn không để ý tới, đằng sau Lục Hành, còn có 1 thân hình nhỏ nhắn yếu đuối vừa mới đứng, bị áo choàng bao che tất cả thân hình ảnh. Vương Ngôn Khanh chiếu qua ống tay áo Lục Hành, cẩn trọng quan sát người trong chính ngôi nhà lao.

Triệu Hoài cố ý biểu hiện coi thường xuyên, cũng nhưng khóe mồm hắn lại cứng đờ, thanh âm nhịn nhường cũng như là cố ý tăng lên. Đôi mắt hắn trợn to, chân mày nhô lên, vào với nhau, mi mắt căng ra, bả vai, cánh tay cứng đờ bất động. Rất rõ rệt, đây không cần là khinh bỉ, mà là sợ hãi. Hắn làm ra vẻ cũng như vừa mới *cường ngạnh, thật ra lại vừa mới che giấu nội tâm hắn vừa mới sợ hãi bất an. *cường ngạnh: cứng đầu, không chịu thua

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Cô vợ ẩn hôn của lục thiếu

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này