Boss thần bí đừng trêu chọc lung tung

Đang cập nhật
5
Your Rating
Author:
Lượt xem:
3.2K

Đọc truyện Mau xuyên nghịch tập: boss thần bí, đừng trêu chọc lung tung full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com. Review Mau xuyên nghịch tập: boss thần bí, đừng trêu chọc lung tung, Mau xuyên nghịch tập: boss thần bí, đừng trêu chọc lung tung review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.

"Sẽ không tồn tại ngày đó, anh chắc chắn sẽ không để chuyện đó xảy ra." Phong Dực vội ngắt lời cô. Bắc Vũ Đường cười khẽ,

"Ngốc. Người có sinh lão bệnh tử, cuộc sống các bạn đến cuối sẽ đến điểm cuối. Phong tiên sinh cơ thể cường tráng, cam đoan sẽ sống cho lâu bền hơn em. Em lo, ngày gì đấy, em không hề nữa, anh sẽ không chú ý đến cơ thể của tớ.

Nếu anh thật sự làm như thế, em sẽ không khi nào lưu ý đến anh, không đi vào giấc mộng của anh." "Phong tiên sinh, cơ thể anh là của em, biết không?" Bắc Vũ Đường 'hung dữ' chình ảnh cáo. "Bá đạo!" Phong Dực cực chẳng đã, giọng nói lại lòi ra sự trầm trọng khôn kể. "Hỏi anh có chấp nhận hay là không?" "Được, anh chấp nhận."

Sau khi nghe anh hứa, Bắc Vũ Đường nở thú vui yên tâm. Đúng ngay lúc này, một ngôi sao đổi ngôi vụt qua trên bầu trời, đánh dấu thời điểm lung linh nhất của tớ trong trời đêm.

"Anh xem, sao đổi ngôi kìa!" Bắc Vũ Đường kinh hỉ hô. Giọng nói vui sướng, khóe môi lại là thú vui nhàn nhạt đau xót, cô tương tự ngôi sao đổi ngôi lướt qua trong tích tắc trên bầu trời kia, định mệnh vừa mới định là sẽ không còn tạm giới hạn ở bầu trời đó. Phong Dực không nhìn lên trời mà nhìn người ngay bên cạnh, nhìn rõ được giọt nước mắt tương tự sao đổi ngôi xẹt qua nơi khóe mắt cô. Nửa tháng, phòng thể nghiệm vẫn chẳng hề có lớn mạnh gì, tâm tính Phong Dực càng ngày càng thêm táo tợn, nhưng mỗi lần mở cửa trước mặt Vũ Đường, anh vẫn chính là Phong tiên sinh ôn nhu săn sóc.

Phong Dực trầm mặt đi rời khỏi phòng thể nghiệm, đến đình viện, thấy Vũ Đường vừa mới hái hoa nằm trong, khi anh đến bên cô, gương mặt vừa mới đổi thay. Anh còn chưa đến gần, vừa mới thấy người vừa mới ngồi xổm bên vườn cửa hoa đột nhiên ngã xuống. "Đường Nhi!" Phong Dực vội chạy về phía cô, chỉ trong nháy mắt vừa mới tới trước mặt cô, ôm cô dậy.

Vừa đỡ cô lên, anh vừa mới thây máu tươi tràn ra từ mũi và mắt cô. Phong Dực luýnh quýnh, cuống quít ôm cô về. Anh lau máu tươi nơi khóe mắt và khóe môi cô, nhưng dù lau thế nào thì cũng không hết. "Đường Nhi, em tỉnh giấc lại. Anh sẽ không để em chết, không khi nào." Phong Dực lẩm nhẩm, người hầu bao quanh thấy vậy thì vội tránh đi, ánh nhìn kinh nghi nhìn người trong người anh. Anh ôm Vũ Đường vào phòng thể nghiệm, ra lệnh cho mọi gia đình rời đi. Ông lão nhìn nhìn rõ được người đổ máu trong người anh, mày nhíu rất chặt.

Bạn có muốn đọc thêm truyện: Yêu em đến tận xương tủy

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện này