Hiện Đại Tien Hon Hau Ai

Published on October 18th, 2012 | by Jun Vũ

15

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 03

Chương 03: Cưỡng Hôn

Sáng ngày hôm sau, An Nhiên từ trong phòng ra L Tiểu Phân làm xong bữa sáng, ra ngoài, liếc cái bà : “Đến đây ăn sáng .” Giọng vẫn giống trước kia, khác thường tí nào, giống như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.

An Nhiên mấp máy môi tới phòng ăn, kéo cái ghế ra ngồi xuống đối diện với L Tiểu Phân, L Tiểu Phân múc cho bát cháo.

An Nhiên cúi đầu húp cháo, mặt nhìn ra t tình.

Mặc dù Cố gia phải là thư hương môn đệ gì, nhưng Cố cha định ra “tiêu chu cứng ngắc” – ăn , ngủ ngáy!

Ăn xong miếng cháo cuối cùng, An Nhiên để bát xuống, ngg đầu lên nhìn L Tiểu Phân, : “Mẹ, mẹ gọi ện cho bác Trương , con đồng ý hẹn hò với L An Kiệt.”

L Tiểu Phân sửng sốt, Cố Hằng Văn ngồi cạnh cũng ngừng ăn, hai người trao đổi ánh , đồng loạt nhìn An Nhiên, L Tiểu Phân mở miệng, : “Nhiên Nhiên, mẹ muốn ép con, nếu thằng bé kia chướng , chúng ta tìm mối khác là được, tối hôm qua là mẹ vội vàng quá.”

“Không phải, con nghĩ rồi, mẹ sai, người ta phải nhìn về phía trước, thể sống trong quá khứ, tuổi con cũng còn rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn thôi, mà L An Kiệt đúng là đối tượng tệ, cho nên con muốn thử lần.” An Nhiên bình tĩnh .

L Tiểu Phân gì, ánh nhìn , ràng có lo lắng, mặc dù bà muốn An Nhiên đương, kết hôn, nhưng chung quy cũng muốn để làm qua loa đại khái.

Im lặng lúc, khi bầu khí trở nên có phần lúng túng   Cố Hằng Văn mở miệng : “Con đương với ai, cha mẹ phản đối, tự con hiểu trong lòng là được.”

An Nhiên gật đầu: “Con biết rồi, buổi sáng con có cuộc họp, con làm trước .” Nói xong, liền đứng dậy về phòng lấy túi sách, ra cửa làm.

Trong nhà, L Tiểu Phân nhìn cửa nhà lần nữa mở ra rồi đóng lại, đặt đôi đũa trong tay xuống bát, có chút vô lực thở dài. Bàn tay được đôi tay khác ôm lấy, ngg đầu nhìn chồng mình nhìn bà dịu dàng, khóe mang theo nụ cười, : “Yên t , Nhiên Nhiên biết mình làm gì mà.”

Gần đây An Nhiên bận rộn nhiều việc, dự án Bích Hồ Viên lần lượt bị trả về, lần lượt sửa đổi nhưng vẫn đạt tới cầu của tổng giám đốc. Liên tục mấy ngày, mỗi ngày đều chạy qua chạy lại giữa ng trường và ng ty, tất cả buổi tối đều ở lại trong phòng làm việc quá mười giờ mới được về nhà. Nhưng mà cũng may chiều hôm nay, tổng giám đốc mở miệng vàng, rốt cục cũng thông qua bản vẽ, đồng nghĩa với việc rốt cục hôm nay có thể tan tầm đúng giờ.

Sau buổi xem lần trước, vẫn có thời gian gặp lại L An Kiệt, nhưng có trao đổi tin n, L An Kiệt coi như là người tương đối biết chăm sóc người khác, quan hệ thăm hỏi bình thường và đúng lúc khiến An Nhiên cảm ở chung với anh ta thực ra cũng khó khăn cho lắm.

Hôm nay An Nhiên hẹn L An Kiệt ăn cơm tối, thực quyết định muốn thử tiếp nhận cuộc tình mới, cuộc tình lấy kết hôn làm ều kiện tiên quyết.

An Nhiên là người nghiêm túc, khi quyết định làm gì nghiêm túc ra sức trăm phần trăm làm, như là hôm nay vậy, lái xe mà trực tiếp thuê xe, chu bị để L An Kiệt đưa về nhà.

Nơi dùng cơm là quán cơm tây cỡ trung, vì đường bị kẹt xe nên khi An Nhiên đến L An Kiệt đến, anh ta nhíu mày ngồi xem thực đơn.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.” An Nhiên áy náy mở miệng, giải thích lý do, muộn là muộn, tìm cách lấy cớ biện giải cho sai lầm.

Để thực đơn xuống, L An Kiệt cười cười, với An Nhiên: “Không sao, tôi cũng vừa mới tới.”

“Gọi thức ăn chưa?” An Nhiên để túi xuống, thuận miệng hỏi.

“Cô gọi .” L An Kiệt đưa thực đơn cho An Nhiên.

An Nhiên nghĩ nhiều, cầm tờ thực đơn trực tiếp gọi nhân viên phục vụ, và đồng nghiệp cũng thường tới nhà hàng này, thịt bò bít tết ở đây tệ, salat cũng rất ngon, chủ yếu chính là giá tiền hợp lý, chi phí quá đắt so với bình thường.

“Anh có kiêng ăn cái gì ?” Gọi trước vài món, An Nhiên đặc biệt hỏi anh ta có kiêng ăn cái gì . L An Kiệt lắc đầu, tùy , gọi là được rồi.

Nghe thế An Nhiên cũng thêm gì nữa, trực tiếp gọi gan ngỗng dầm tương, thịt bò bít tết, canh nấm và salat xà lách, đồ ngọt chút bánh kem, vì nghĩ đến việc anh ta phải lái xe nên cũng gọi rượu đỏ mà gọi cà phê.

Bữa cơm này hai người ăn tương đối vui , mỗi người đều về ng việc của riêng mình, những sở thích bình thường, nhiều lắm nhưng ít ra cũng chán ngắt.

Đến thời ểm tính tiền, L An Kiệt đột nhiên cảm đau bụng, thoải mái nên phòng vệ sinh, An Nhiên biết là anh ta trốn tránh trả tiền, thực ra tối nay đến đây, cũng vốn nghĩ để anh ta mời, cho dù là trong nhà hàng anh ta trả tiền ra ngoài nhất định trả tiền lại cho anh ta. Tuy nhiên hành động của anh ta giờ ràng làm người ta chán ghét rồi.

An Nhiên trực tiếp thanh toán, ngồi ở chỗ cũ đợi khoảng mười phút đồng hồ vẫn L An Kiệt ra ngoài, cuối cùng đành lấy ện thoại gọi, L An Kiệt nhận, nhưng mà đến phút sau liền ra khỏi phòng vệ sinh, trở lại chỗ ngồi, với An Nhiên: “Thật ngại quá, chờ lâu rồi sao.”

An Nhiên lắc đầu, hỏi: “Dạ dày thoải mái ư, có cần bệnh viện ?”

L An Kiệt vội vàng giải thích: “Không cần cần, lúc vừa vào phòng vệ sinh, có cuộc gọi của lãnh đạo gọi tới cho nên chuyện lát.”

An Nhiên gật đầu, lấy túi, với anh ta: “Vậy chúng ta thôi.”

“Được, tôi tính tiền trước.” L An Kiệt gật đầu, định đến quầy phục vụ.

“Không cần, hóa đơn tôi thanh toán rồi.” An Nhiên gọi lại .

“Ách.” L An Kiệt làm ra sửng sốt, sau đó : “Sao có thể để con trả tiền, bao nhiêu tiền, tôi trả cho .” Vừa vừa vừa định mở ví lấy tiền cho .

“Lần sau , lần sau đến anh mời tôi, có có lại mà.” An Nhiên cười, như vậy.

L An Kiệt cũng cố chấp, gật đầu lia lịa được.

Hai người ra khỏi nhà hàng, L An Kiệt đề nghị cùng dạo chút, ra anh ta ra miệng là vì bên này đỗ xe bị thu phí, anh ta dừng xe ở con phố phía trước cách chỗ này khoảng mười phút bộ.

An Nhiên gật đầu, buổi tối ăn hơi nhiều, có thể xem như là vận động chút sau khi ăn xong cũng thích hợp.

Hai người song song với nhau, chuyện, bầu khí trở nên tự nhiên. An Nhiên vốn là người tương đối bị động trong chuyện tình cảm, việc tự tìm kiếm đề tài chuyện vốn phải là ểm "> của , trong lúc An Nhiên khổ não xem phải chuyện gì hai người vào con phố hơi tối tăm, tay đột nhiên bị nắm lấy, sức lực có phần "> mẽ.

“Ách…” An Nhiên sững sờ ngg đầu, có phần kịp phản ứng. Chỉ L An Kiệt nhìn chằm chằm, sắc mặt có chút kì lạ.

“L, L … L An Kiệt?” An Nhiên mở miệng gọi anh ta, đưa tay muốn tránh thoát khỏi tay anh ta.

L An Kiệt nhìn tiếng nào, nuốt ngụm bọt, đột nhiên ôm An Nhiên, định tiến lên hôn .

An Nhiên sợ, dùng sức muốn đẩy anh ta ra nhưng bất đắc dĩ so được với sức lực của anh ta, đành tránh né, cái hôn của L An Kiệt cuối cùng vẫn rơi gương mặt An Nhiên, cảm giác tiếp xúc với đôi môi kia chỉ khiến cho An Nhiên cảm buồn nôn.

“Thả, thả tôi ra.” An Nhiên gấp rút đến muốn khóc, tay ngừng đập vào L An Kiệt, ra giày cao gót, An Nhiên cũng cao gần bằng L An Kiệt, chẳng qua là sức lực con bằng con trai, tránh thoát được anh ta.

“Thả ấy ra.” Đột nhiên tiếng của đàn ông trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, ở con đường trong bóng tối này có phần đột ngột.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat