Hiện Đại Thay Cha Nhap Ngu

Published on August 10th, 2013 | by Jun Vũ

0

Thay Cha Nhập Ngũ – Chương 2

Chương 2: Qua cầu rút ván

Sau khi chuồn khỏi quán cà phê, Tôn Manh Manh nhanh chóng rẽ vào góc phố rồi bước lên chiếc Audi màu trắng.

  “Mau, đưa chị chai . Khát muốn chết!” Tôn Manh Manh miệng lưỡi khô khan, liếc nhìn Tôn Bối Bối ngồi ở ghế lái đòi uống .

  “Không phải chứ? Cái tên Hứa Diệp Lỗi đó keo kiệt đến nỗi tách cà phê cũng mời nổi sao?” Tôn Bối Bối cau mày quát tháo, “Đừng bà chị có tí hấp dẫn nào nha!”

  “Đừng lắm lời, nhanh …” Ánh Tôn Manh Manh sắc lẹm liếc em.

   Tôn Bối Bối quay người lấy chai để sẵn ở cái túi đằng sau, vừa đưa cho vừa vặn hỏi: “Mọi chuyện thu xếp ổn thỏa rồi chứ?”

   Nếu như mọi khi, dám c Tôn Manh Manh vỗ : Chị ra tay gạo cũng xay thành cám! Nhưng lần này khác. Đây là quân giải phóng nhân dân Trung Quốc đó nha! Lại là hàng vô cùng hiếm nữa chứ!

   Tôn Manh Manh uống mấy ngụm , nét mặt bầy ra bất lực, nhìn Tôn Bối Bối: “Không phải mới bảo chị có sức hấp dẫn sao? Vậy chị cho biết chuyện rất hấp dẫn. Biết tên Hứa Diệp Lỗi vừa rồi gì với chị ?”

  “Hắn gì?” Tôn Bối Bối chớp chớp tò mò hỏi.

  “Hắn … ……” Tôn Manh Manh liếc nhìn em, dừng lại chút, ngập ngừng đúng trọng ểm.

  “Sốt ruột chết được! Rốt cuộc là cái gì?” Tôn Bối Bối này tính tình nhất định là di truyền từ bố, nóng tính như lửa.

  “Hắn là muốn cùng chị (Tôn Bối Bối) hẹn hò … kết hôn!” Tôn Manh Manh cố tình nhấn "> cái tên của em.

  “Cái gì?” Tiếng hét chói tai của Tôn Bối Bối như muốn lật tung cả mui xe: “Không phải em bảo chị quậy phá lần gặp mặt này sao? Sao chị lại làm mai làm mối thế hả?”

  “Chị còn chưa kịp mở miệng tuôn tràng rồi!” Tôn Manh Manh giọng. Có đánh chết cũng cho Tôn Bối Bối biết vì mình lỡ miệng mới để xảy ra cớ này.

  “Em mặc kệ, cũng cần biết! Cho dù có chết em cũng thèm lấy cái tên lính đầu đất đó……” Tôn Bối Bối bực tức kêu gào ầm ĩ.

Từ Tôn Bối Bối phải chứng kiến cuộc sống miễn cưỡng của cha mẹ. Cho nên tự đáy lòng tự nhủ bước theo vết xe đổ của mẹ nữa. Ngày thường bóng dáng cha cũng tính. Hết thảy mọi việc mẹ đều thân mình tự tay làm. Mỗi lần ngã bệnh, đều là mẹ ôm bệnh viện, chăm sóc cả đêm, nghĩ lại đều đau lòng. Nhưng ngờ bà đơn gối chiếc, chịu khổ chịu cực bao năm như thế mà vẫn còn tích cực sắp đặt hôn này, có khác nào đẩy vào chỗ chết?

   Nhưng cho dù có kề dao vào cổ, cũng lấy quân nhân!

   Tôn Manh Manh nheo nhìn : “Bối Bối à, ra cái tên trung tá đó siêu đẹp trai nha. Gia đình quân nhân ba đời nữa, quá xứng đôi vừa lứa còn gì! Thời buổi này kiếm đâu ra ông xã tốt như thế. Em lại cứ nhất quyết cự tuyệt . Đừng với chị em mưa bung dù, đầu bị ngấm đến nỗi chập mạch nha!”

   Tôn Bối Bối liền bĩu môi, nhưng mặt lại vô cùng kiên định: “Em nhắc lại lần nữa, em tuyệt đối lấy tên quân nhân đó. Thử hỏi xem mẹ em sống có được mấy ngày vui? Em làm sao có thể giống như mẹ, đem tuổi xuân phơi phới của mình dâng hiến cho quân nhân được?”

  “……” Tôn Manh Manh im lặng . Nếu để bác nghe được những lời này, dám chắc cũng bị cấm cửa tuần.

  “Chị à, họ hàng ruột thịt phải giúp đỡ lẫn nhau. Nếu nhắm trúng chị, chi bằng chị làm tới luôn !” Tôn Bối Bối thuận thế đem “Quả tú cầu” vứt luôn cho Tôn Manh Manh.

   “Này, đừng có nằm mơ! Chẳng lẽ chị đây lại nhặt đồ vứt hả…” Tôn Manh Manh khách khí đáp trả, “Còn nữa, Tôn Bối Bối dám qua cầu rút ván! Sớm biết lòng lang dạ sói thế này, xem chị đây có giúp !”

  “Chị, em sai rồi! Phải vả cái mồm lanh chanh, nhiều chuyện này. Không tin chị nhìn xem…” Tôn Bối Bối biết lời vừa rồi của trượng nghĩa, bèn đổi giọng trêu đùa.

  “Đừng gọi tôi là chị…” Tôn Manh Manh nghiêm mặt, xoay đầu về phía cửa sổ.

“Chị, chị là chị của em, em là em quý nhất của chị mà…” Tôn Bối Bối liền nũng nịu lắc cánh tay Tôn Manh Manh.

   Tôn Manh Manh hết cách với em, bật cười khì khì: “Thôi được rồi, bà của tui. Em cần lo lắng quá đâu. Sau khi đấu võ mồm với , chị đoán cách nghĩ của cũng giống như em, nguyện ý cùng em xây dựng gia đình hạnh phúc đâu!”

  “Có ?” Tôn Bối Bối nghe vậy, đôi lập tức phát sáng.

  “Thật…” Tôn Manh Manh gật đầu khẳng định.

  “Yeah…Thật tốt quá! Cám ơn chị dấu của em!” Tôn Bối Bối kích động giữ lấy khuôn mặt Tôn Manh Manh, hôn cái chụt.

  “Mắc ói, toàn là miếng!” Tôn Manh Manh vội đẩy em ra, miệng lại bô bô dặn dò: “Chuyện hôm nay chỉ có hai chúng ta biết. Nếu để quý phu nhân nhà biết, tôi với có trốn cũng thoát!”

  “Yes—madam!” Tôn Bối Bối nhìn Tôn Manh Manh rồi cung kính chào theo đúng chu mực nhà binh.

  “Đi! Ăn cơm!” Tôn Manh Manh vung tay lên hệt như của thủ trưởng, ra lệnh cho cấp dưới Tôn Bối Bối.

  “Yes—madam!” Tôn Bối Bối lại chào theo kiểu nhà binh.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat