Hiện Đại Hop Dong Hon Nhan 100 Ngay

Published on August 10th, 2013 | by Jun Vũ

0

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày – Hồi 6 Chương 261

Nam Cung Nghiêu bị hỏi tới cứng họng trả lời được. “…….”

“Anh hẳn phải hiểu , cho dù anh chọn cách nào trong số chúng, đối với bên nào cũng đều là tổn thương, tôi đều thể chấp nhận được.” Uất Noãn T khẽ thở dài, đầy ắp bất đắc dĩ. “Sáu năm, có rất nhiều chuyện thay đổi rồi, tôi và anh cũng thay đổi, chúng ta thể nào quay trở về quá khứ được nữa đâu.”

những lời này, Nam Cung Nghiêu làm sao biết được. Bọn họ mỗi người đều có quỷ đạo mới của mình, buông tay, có lẽ là lựa chọn nhàng nhất. Nhưng buông tay, dễ. Nếu như có thể buông tay được, sáu năm trước anh cũng cần phải rối rắm như vậy!

Hơn nữa, bây giờ còn có con của bọn họ, anh càng thể buông ra như vậy, anh có trách nhiệm mang đến gia đình hoàn chỉnh cho hai mẹ con .

“Anh biết tình hình trước cách nào cho em lòng tin, anh cũng có cách nào hứa hẹn với em bất kỳ ều gì. Nhưng anh đảm bảo, đây chỉ là tạm thời, anh nhanh chóng nghĩ ra biện pháp giải quyết. Tin anh thêm lần, được ?”

“Nam Cung Nghiêu, tôi thực rất mệt mỏi. Cứ coi như tôi cầu xin anh, buông tha cho tôi và tiểu Hạo . Tôi quyết t ở bên Ngũ Liên rồi, xin anh đừng quấy rầy chúng tôi nữa.” Đối với anh, Uất Noãn T còn ều gì đáng để , đứng dậy bỏ .

Nam Cung Nghiêu vẫn ngồi y nguyên tại chỗ, nhìn chơi đùa với tiểu Hạo và Đào Đào, trong lòng đột nhiên rất đau rất đau, có cảm giác tuyệt vọng cách nào xoay chuyển được. Nhưng anh tình nguyện chịu đau khổ, cũng quyết buông tay như vậy.

………..

Biệt thự Nam Cung.

Nam Cung Vũ Nhi xuống lầu, nhìn Nam Cung Duyệt Đào, vội vàng hỏi bác Trương. “Đào Đào đâu?”

“Thiếu gia đón tiểu tiểu thư rồi ạ.”

Anh đón con tan học được bao nhiêu lần, có thể đếm đầu ngón tay, lẽ là cố ý vì Uất Noãn T sao?

Nam Cung Vũ Nhi tức giận, vội gọi ện thoại, nhưng Nam Cung Nghiêu ngắt thẳng cuộc gọi. Gọi thêm lần nữa, vẫn cúp máy.

Lòng ta nóng như lửa đốt, giận dữ đập ện thoại.

Uất Noãn T, đồ tiện nhân đáng căm hận!

…………….

Về đến nhà, Uất Noãn T tắm cho Thiên Hạo, sau đó ôm con lên giường ngủ. Không bao lâu, con ngủ say. Thằng bé ngủ rất ngon, hô hấp ổn định, giống như thiên sứ đáng , nhìn mà khiến cho lòng mềm . Tiểu Thiên, bảo bối của , mạng sống của , đánh đổi tất cả để bảo vệ con, để cho bất kỳ kẻ nào làm tổn thương đến con.

“Bảo bối, ngủ ngon!” Cô hôn lên trán của con, nhàng đóng cửa ra ngoài.

Vừa mới tắm xong, ện thoại đổ chuông.

Vừa dãy số lạ, cho rằng là có người gọi về ng việc. “Alo! Xin chào, tôi là Susan.”

“Susan? Em đổi tên khi nào vậy?”

Giọng ệu của Uất Noãn T thoáng chổ trở nên lạnh lùng. “Nam Cung Nghiêu, anh lại muốn làm gì hả?”

“Anh chỉ muốn hỏi thăm mẹ con em về nhà chưa?”

“Anh phải theo mẹ con tôi đến dưới lầu sao?” Giả vờ gì chứ!

Anh họ vài tiếng. “Bị em phát rồi.”

“Không có chuyện tôi cúp máy đây.”

Không đợi anh trả lời, cúp thẳng máy.

Nhưng khôg đến mấy giây, ện thoại lại reo, lại là anh ta!

Cô lại cúp máy.

Cứ nhiều lần như vậy, Uất Noãn T hoàn toàn tức giận, cuộc gọi vừa nối thông liền gào thét với đối phương. “Anh đủ chưa hả? Còn gọi nữa tôi báo cảnh sát đó!”

“Sweetheart bé , anh dám chọc em giận vậy hả?” Lần này truyền đến lại là giọng đàn ông biếng nhác.

Uất Noãn T xoa trán, thở dài. “Nhân viên PR thẻ bên ngân hàng!”

“Nhân viên PR bây giờ dễ làm mà, đụng phải người dữ như em, quỷ cũng bị dọa đến bay mất.”

Cô cười, ngồi xuống bình tĩnh ện thoại với anh. “Anh làm gì?”

“Vừa từ bệnh viện ra. Vốn định qua chỗ mẹ con em, nhưng mấy ngày này mệt quá, muốn nghỉ ngơi buổi tối.”

“Ừ! Anh cần phải gấp gáp qua đây đâu, em và tiểu Thiên rất tốt. Đúng rồi, ông nội sao rồi anh?”

Anh chọc ghẹo. “Ông nội? Gọi thân thiết đến vậy sao? Đã xem mình là người nhà Ngũ gia rồi sao?”

“Anh chết , người già em cũng gọi là ông nội mà. Ông vẫn ổn chứ?”

“Bình thường có gì, vừa nghe anh muốn kết hôn với em, tức đến nỗi vỡ mạch màu.” Anh cười. “Người nhà quả nhiên diễn rất ra dáng.”

Cô biết anh như vậy, chỉ vì muốn mình lo lắng, nhưng nhịn khônng được càng khó chịu. “Ngũ Liên……. xin lỗi anh….”

“Ngốc à, đây là lựa chọn của anh, cần phải xin lỗi anh. ” Anh thở dài, thào. “Mất ngày này mệt đến xương cốt muốn rã rời, nghe giọng của em, anh tốt hơn nhiều rồi.”

Mũi hơi sụt sịt, giọng bỗng nhiên có hơi nghẹn ngào. “Giọng của em làm gì kỳ diệu đến thế chứ.”

“Với anh mà , có! Em là người độc nhất vô nhị tồn tại thế giới này.”

“Lời ngon tiếng ngọt, nên để lại lừa gạt những em !”

“Anh mà , en đừng có ôm anh khóc lóc đó?”

“Em mới thèm!”

“Thực thèm? Vậy anh tìm đó?”

“Đi !”

“Haiz! Em vô tình vô nghĩa này, chút luyến tiếc cũng có hả?”

“Bởi vì em có lòng tin với anh, em biết anh bỏ rơi em!”

“Không ngờ rằng Ngũ Liên anh có ngày cũng bị ăn đến chết, thất bại cho thời phong lưu của anh mà…..”

“Bớt ba hoa , nghỉ ngơi sớm chút!”

“Em hôn anh cái anh ngủ.”

“Đừng…”

“Một chút thôi….”

Anh giống như đứa trẻ quấn lấy người lớn đòi kẹo, Uất Noãn T hết cách, đành phải ‘hun’ anh cái, mặt đỏ au. “Ngủ ngon!”

“Ưm! Ngủ ngon!” Anh do dự lát. “Anh em!” Sau đó cúp ện thoại nhanh như bay.

Uất Noãn T có thể tưởng tượng ra mặt đỏ đến tận mang tai trong giờ phút này của anh, anh quen những câu như vậy, mỗi lần xong, đều xấu hổ rất lâu, rất đáng ! Nghĩ đến anh, trong lòng luôn ấm áp, t trạng so với lúc nghĩ đến Nam Cung Nghiêu hề giống nhau. Thứ anh cho , mãi mãi đều là bất an và băng giá.

Cô càng chắc c, lựa chọn của mình là chính xác.

Ở bên cạnh mình, phải lúc nào cũng nhất thiết là người mình nhất, so với tình ều quan trọng nhất, vẫn là người thích hợp với mình….




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat