Hiện Đại Duong Chim Bay

Published on August 7th, 2013 | by admin

0

Đường Chim Bay (Q2) – Chương 2

Chương 2: Ai đụng vào bữa ăn sáng của tôi

Phàm là đồng chí quen biết Keith, đều thể giơ ngón tay cái lên thừa nhận anh là người vô cùng "> mẽ. Nhưng mà bây giờ bọn họ ở trong rừng mưa nhiệt đới tại Venezuela, ở trường huấn luyện của trường học kỵ binh năm nay, người "> mẽ chỉ có mình anh.

Tự máy bay trực thăng hai cánh quạt có người đàn ông tóc màu nâu sẫm ăn mặc dơ dáy xuống. Anh ta đứng nấc thang bước xuống, vai vác cây súng tiểu liên MP5, bắn từng phát súng vào đầu bốn con cá sấu vây quanh Dương. Bởi vì sử dụng đạn nổ đặc chế, mỗi phát súng đều khiến óc văng khắp nơi, làm mặt hồ b đục chịu nổi.

Người thường xem náo nhiệt, nhưng người tinh thông xem cách thức. Các chiến sĩ từ những qucố gia phái tới ở bốn phía đều trải qua trăm trận chiến, phần lớn đều nhận ra vũ trí trong tay anh ta thích hợp sử dụng chiến đấu đường phố ở trong vòng trăm mét.

Bất luận là súng ngắn của Keith, hay là súng tiểu liên MP5 trong tay Iris, độ chặt chẽ đều kém hơn súng trường bậc, nhất là khi cá sấu lặn xuống , còn phải tính toán tốt cự ly ánh sáng khúc xạ. Vậy mà hai người kia lại cứ như ăn bữa cơm bình thường, tốn chút thời gian bức lui hết nguy cơ trước .

Mọi người mới bàn luận xôn xao lan truyền ra chuyện về hai người "> mẽ này, thuận tiện hỏi thăm xem bọn họ đến từ nào.

Iris nhét súng tiểu liên vào sau lưng: “Có thể còn có con cá sấu nào chưa giết, tôi trước.” Nói xong rút ra con dao găm Damascus (thủ đô của Syria), khiêng túi hành lý thấm xuống .

Phi ng của máy bay trực thăng quay đầu lại, chép miệng với Lý Lộc: “Lúc nãy nhắc nhở là ở đây có cá sấu rồi, sợ giết chết người à?”

Lý Lộc than thở nhìn hai vị trong bên ngoài, ở nơi như Pandora mà có người yếu kém sao? Yếu ớt nhiều bệnh cũng bại bởi cá sấu đâu. Hơn nữa tên Dương biến thái này dùng vũ khí cực kỳ máu tanh, sợi dây đàn hợp kim hai mặt đều răng cưa, nếu quấn vào cổ cá sấu rồi kéo, dù da thịt thô cỡ nào cũng bằng anh dùng sức xoắn phát.

Hai đảo ra ngoài, cái gì cũng , trong miệng ngậm con dau tù binh(1), đeo túi của mình lên lưng rồi nhảy xuống .

Phi ng nhìn con dao kia liền cảm cả người rét run, ở chung với người của Pandora lạu, có số việc theo gió truyền vào tai. Con dao tù binh của Lý Lộc cũng có lịch sử chiến đấu, anh dám ở chung với mấy người hung ác này nữa, kéo cần ều khiển bay thẳng .

Vì vậy ngày hôm đó, tổ quốc tịch tụ tập được hai người "> mẽ mà nhiều người nhìn trừng trừng —— Keith Williams và Iris.

Mấy người còn lại cũng làm người ta mở rộng tầm .

Đứng mũi chịu sào đúng là Dương, anh chủ yếu phụ trách thu góp tình báo trường ở trong Pandora, vừa đúng có thể hỗ trợ lẫn nhau với Z. Vì thỏa mãn nhu cầu ng việc, cho nên luyện được bản lĩnh cải trang vô cùng tốt. Nghe lần anh thi hành xong nhiệm vụ chưa bỏ lớp hóa trang về nhà, mẹ ghẻ của anh sửng sốt nhận ra ai, cho là người của ng ty nào tới cửa chào hàng, dùng thân thể chận cửa cho vào.

Lần này anh ăn mặc hào hoa phong nhã, lỗ mũi còn đeo cái kính, da vô cùng mịn màng như chưa từng phơi nắng, làm cho người ta khỏi hoài nghi lần huấn luyện này là so chịu đựng lực của thể năng, hay là so đẹp khi quay đầu mỉm cười.

Người cuối cùng lên là Lý Lộc.

Nếu như Dương chỉ khiến 0.8 nam tử hán đại trượng phu ưa, như vậy vừa lên bờ, các đồng chí hữu nghị từ các quốc gia bốn phía đều sững sờ. Thì ra năm cai ng và hai tháng huấn luyện khôi phục chơi thành người ra người quỷ ra quỷ, trở nên gầy trơ xương, còn vàng như người khô bọc sáp.

Cô từ bờ bò dậy, trong quần áo có trống rỗng. Cởi áo khoác xuống vặn cũng lo lắng có người dùng ánh ăn đậu hũ của —— sau cái áo chống đạn màu đen chỉ lồi ra mấy cái xương sườn.

Chỉ có chữ “Thảm”. Thứ người như thế tới huấn luyện, thuần túy là tìm chết thôi.

Trước khi mặt trời lặn, tổ quốc tịch này rốt cuộc gom đủ mười hai người, lều cũng kịp thời phân phát.

Các binh sĩ từ Mỹ Ý Pháp phái tới thỉnh thoảng đều dùng ánh quái dị quét nhìn lều mà nhóm quốc tịch tụ tập —— người ra ra vào vào từ bên trong quá kỳ quái, là quỷ dị.

Chỉ sau lát có người cao lớn tóc vàng ra hoài, hề phòng bị chào hỏi “hàng xóm”, lát đào gừng lát mượn đường, xem ở đây giống căn cứ dã chiến trong rừng, mà giống như là chỗ mấy bà thím mua thức ăn.

Một lát lại có người vóc dáng trung bình yếu đuối ra ngoài, ngồi ở bên hồ ng người, ném cánh hoa hồng, cánh hoa cúc dại vào trong (quỷ mới biết những cánh hoa này là từ đâu tới), thỉnh thoảng ng nga ca khúc mà người ta nghe hiểu.

Ngay sau đó có người thấp bé đầy xương sườn ra, kéo cái tên nho nhã kia vào lều, trong miệng còn cái gì mà “Việc xấu trong nhà nên truyền ra ngoài”.

Trình độ quỷ dị của tổ này, ở ngày đầu tiên của cuộc huấn luyện khiến người ta há hốc.

*** ***

Keith là người có lòng nhiệt tình trời sanh, “Ông ba phải” chính là từ để chỉ loại người như anh. Ban đêm ngày thứ nhất, anh giúp Dương” nấu canh gừng, giúp “Lý” thu y phục, cùng nhau bảo dưỡng súng ống với Iris, rất nhanh liền thoải mái vui sáp nhập vào nhóm quốc tịch.

Lần này nhiệm vụ Lý Lộc bị phân phối là bác sĩ bộ đội, mặc dù là ng việc có hàm lượng kỹ thuật rất cao, nhưng cuộc huấn luyện của trường học kỵ binh để ý bạn chuyên ngành nào, nơi này chỉ có cạnh tranh tập thể. Không tranh hơn người khác, hoặc tự trở về , hoặc trực tiếp chết ở chỗ này. Cho nên bác sĩ bộ đội cũng phải ra sức. Phương thức cạnh tranh cũng chỉ có hai loại: huấn luyện ma quỷ, chiến đấu sống chết.

Cả đêm Lý Lộc đều núp trong góc lều, t trạng của tốt, thời tiết nóng ẩm khiến cho lòng người phiền não, người xa lạ hoạt động ở bốn phía càng làm cho vui. Thỉnh thoảng có người dùng ánh hoặc tò mò hoặc thương hại hoặc khinh miệt nhìn về góc của , người cùng trận doanh có lẽ coi như chướng ngại .

Nhưng ý nghĩa của cuộc sống là chịu đựng, vô luận là người thành ng cỡ nào, đều phải chịu đựng những t trạng phong phú mà cuộc sống mang tới. Đối với , sinh hoạt cá nhân còn niềm vui thú gì, chỉ còn lại mục tiêu cắm rễ trong tim.

Về người đàn ông cướp tình cảm, tình , thậm chí còn có cuộc sống cá nhân của , ngày nào đó muốn đứng trước mặt của , cho biết, con đường của là sai, hủy diệt hy vọng của người khác, cuối cùng nghênh đón hủy diệt của mình.

Dương biết cũng chỉ mới năm, nhưng cực kỳ hiểu tập tính của này. Anh là người quen lắc lư theo gió, lúc vui hăng hái, vui khoe mẽ. Bị nét mặt lạnh lùng của Lý Lộc dọa cho nơm nớp lo sợ, mau chóng ngồi nhích ra xa, tránh cho dẫn lửa thiêu thân.

Iris và Keith giống nhau, đều say mê ng việc súng ống, thành đôi quen thuộc tự nhiên.

Keith c thận lại gần Iris: “Anh chàng gầy teo đó rốt cuộc có lai lịch gì? Quanh người tản ra ngông cuồng, giống như rất đáng sợ?”

—— xin tha thứ cho bạn học phô mai bánh bao chưa từng gặp được bao nhiêu người phụ nữ trong hai mươi mấy năm cuộc đời, phụ nữ ở Afghanistan bình thường đều quấn đầu quấn cổ. Trên thế giới có loại người được gọi là “mù đường”, còn bạn học Keith ển hình của người “mù phụ nữ”.

Vốn là việc hiểu lầm giới tính chỉ người phạm sai lầm cũng đủ, vậy mà thái quá chính là, tất cả mọi người căn cứ vào ấn tượng đầu tiên và phán đoán thông thường đều cho rằng Lý là phái nam chính chính —— trường học kỵ binh có quy định chỉ có học viên phái nam mới vào huấn luyện được, nhưng có quốc gia nào sai phái nữ học viên đến cản trở trong cuộc cạnh tranh của lính đặc biệt, nhà trường càng đặc biệt giới tính của thành viên trong tổ, vì vậy hiểu lầm ăn sâu bén rễ.

Về phần Iris, cũng tương đối tục tằng ở phương diện cuộc sống, anh nhận được thông báo huấn luyện theo tổ mới biết có người tên Lý đồng hành với anh, đều là trong những người Pandora tuyển được đợt sau.

Vì vậy dưới tác dụng của ấn tượng "> mẽ đầu tiên và phán đoán thông thường, Iris cũng nhiều chuyện tới sát bên tai Keith, trả lời: “Tôi cũng chỉ mới quen cậu ta, gọi là Lý, anh có việc gì chớ trêu chọc người kia. Nghe cậu ta còn là kẻ ng, lúc ên cuồng có thể tự bẻ gảy cánh tay mình.”

Keith hít vào khí lạnh, dám tin kẻ ng cũng có thể tham gia huấn luyện chọn lựa của trường học kỵ binh . Nhưng quét nhìn thân hình Lý Lộc vòng, anh thừa nhận cũng được, đó chính là thảm trạng mà chỉ người bị trúng độc nặng mới có.

—— ma túy đáng sợ, chàng trai tốt đẹp bị hủy, hi vọng ngày mai cậu ta chết phải quá thảm. Đồng chí Keith từ bi nghĩ như thế.

*** ***

Ngày đầu tiên cuộc huấn luyện chính thức bắt đầu, mọi người đều thức tỉnh khi tiếng nổ "> phát ra gần doanh trại. Keith lật người lên đồng thời hoàn thành việc dùng cộng che người, rút súng, nằm quỳ xuống.

Iris im lặng nhìn anh, bởi vì hình thể Iris đủ cao lớn, nên Keith tự nhiên xem anh là thứ che c tự nhiên.

Keith nháy nháy đôi tèm nhem hai cái, tỉnh táo, ngượng ngùng xin lỗi với người cộng che c – Iris, ánh lướt qua anh ta, rơi vào góc lều, trong lúc vô tình ngồi ôm súng.

Đã có người gấp gáp vén rèm lên xông ra ngoài, ánh mặt trời mờ mịt chiếu sáng hình dáng của Lý, Keith nhìn mà ng ngơ. “Chàng trai” gầy teo đáng thương đó nhìn qua chỉ khoảng 20 tuổi, xương cốt hoàn toàn rúc lại, bắp thịt cũng nảy nở, ràng cho trổ mã vẫn tốt. Cậu ta cắt tóc ngắn sát tai, hơi ố vàng lại khô khốc, bộ dạng rất có dinh dưỡng.

Keith sinh trưởng trong hoàn cảnh mà đàn ông phải "> mẽ, nếu cách nào sống sót. Chàng trai như vậy mà ở Afghanistan chỉ có thể khiêng vũ khí, tác dụng của bọn họ là hy sinh xông vào trận chiến.

Trường học kỵ binh có vài giáo quan phụ trách, vì có thể trao đổi tốt với học viên từ các quốc gia, lần huấn luyện này đặc biệt cầu học viên phải biết tiếng Anh và tiếng Pháp. Nhưng cầu tiêu chu thính lực hết sức cao siêu, bởi vì khẩu hiệu trong ngày luôn là “vượt đồng 50 cây số”, “đeo đồ nặng bơi 5km” , “đánh lén cự ly từ 500m – 800m”.

Khẩu hiệu rời giường sáng ngày đầu tiên là tiếng nổ ">, câu thăm hỏi buổi sáng ngày đầu tiên là: “Muốn ăn sáng ? Xin hoàn thành vượt đồng 50 cây số, đeo nặng hai mươi cân trước.”

Iris nhao nhao muốn thử, hai mươi cân đối với anh mà phải là việc gì khó.

Một áo tác chiến chống đạn đủ "> ít nhất phải nặng 10kg, cộng thêm bình , súng bắn tỉa, súng trường, súng tiểu liên, súng lục, Iris chu bị đồ đạc đầy đủ sức nặng là khoảng 50kg.

Về phần 50 cây số, đó phải là món ăn gia đình mà lính đặc biệt tập mãi thành thói quen sao?

Keith lo lắng liếc trộm Lý, “Anh” đeo túi nặng đựng chì 20kg vào lưng, huấn luyện viên còn kêu: “Các vị đừng có cầu mong may mắn, ở ểm cuối có người kiểm lại sức nặng trong túi đựng chì.”

Lý Lộc ở trong buổi sáng sớm tỉnh táo kích động, cảm có ánh quái dị quan sát mình, liền nhìn về.

Keith sợ hết hồn, ngượng ngùng dời ánh . Chàng trai kia quá gầy, khiến quá to, con ngươi đen thui đen thùi càng thêm khiếp người. Đây là lần đầu Keith cảm có chuyện hấp dẫn chú ý của mình khác lộn súng ống đạn dược.

Con đường để chạy vượt đồng 50 cây số cũng có phương hướng tiêu chí, dọc đường sắp xếp sẵn vài ểm cung cấp , để tránh học viên mất té xỉu. Cho tới bây giờ chưa từng xuất tình huống tách đội, có thể được các quốc gia phái ra đều là những người được tuyển chọn kỹ chịu đựng được ều khiển.

Lý Lộc vốn có thể chạy mau, nhưng Dương giả bộ yếu đuối đến ng, vì vậy cười lạnh như nghiệt, cũng theo anh.

Từ tinh thần đồng bạn, Iris cũng thụt ra sau chăm sóc Dương và Lý. Còn Keith, là do lòng từ bi quấy phá, cộng thêm hưng phấn khi vừa quen được bạn tốt, nên anh cũng rơi ra sau cả đoàn, cùng chạy tới với Iris.

Dọc theo đường , mặc dù Keith đến nỗi liên tiếp quay đầu lại, nhưng đặt ít lực chú ý ra sau lưng, cũng may hai người cuối cùng chậm chậm, nhưng kiên trì được cả đường. Càng ra ngoài dự liệu là Lý – người bị Iris là kẻ ng, độc lập hoàn thành tất cả lộ trình.

Trong rừng mưa nhiệt đới, tán cây che đậy ánh sáng hết sức kỹ càng. Mặt trời lên cao mới từ từ lộ ra ánh sáng mờ mờ. Sau bốn giờ đường dài vượt đồng, Keith, Iris, Lý Lộc, Dương, cơ hồ đều cùng tới ểm cuối.

—— nghênh đón bọn họ là huấn luyện viên và ánh thương hại của những học viên huấn luyện khác.

Huấn luyện viên : “Mặc dù cảm hết sức tiếc nuối, nhưng rất đáng tiếc, bữa ăn sáng của các vị còn.” Trên mặt tràn ngập nụ cười ghê tởm, ngồi máy bay trực thăng từ trong rừng đến ểm cuối, hoàn toàn mệt mỏi.

Mà những học viên lên đường cùng bọn họ, đều tỏ dáng cơm no nê.

Keith bén nhạy nghe được mùi cơm chín thấp thoáng trong khí. Lý Lộc bắt đầu đánh Dương: “Cho anh giả bộ, tôi cho anh giả bộ!”

Huấn luyện viên tiếp: “Về sau các vị đều phải quen với quy tắc ăn cơm này, chỉ có người hoàn thành quy định huấn luyện mới có thể ăn cơm, thức ăn để lại ở ểm cuối huấn luyện, tới trước được trước. Dĩ nhiên, vì bảo đảm huấn luyện cường độ cao ngày sau tiến hành thuận lợi, chúng tôi khích lệ mọi người ăn cả phần của những người khác.”

Dương trợn tròn , trước kia chưa từng nghe quy tắc này, dù sao anh cũng tiếp nhận huấn luyện lần hai, mặc dù lần này dùng tên và hình tượng khác, nhưng anh đảm bảo đủ lượng cơm ăn ở những năm huấn luyện trước.

“Báo cáo huấn luyện viên” Dương thể tin , “Tôi nghe trước kia có quy định như vậy, huấn luyện chọn lựa của trường học kỵ binh phải luôn lấy ng bằng cạnh tranh để nổi tiếng sao? Tất cả mọi người ăn no mới có thể thi đấu ng bằng.”

Huấn luyện viên cơ hồ hả hê : “Chính việc ăn cơm loại cạnh tranh, thông qua cạnh tranh lấy được thức ăn, đây mới là trạng thái ng bằng cuối cùng.”

Keith gật đầu liên tục: “Nói đúng, rất có đạo lý.”

Iris và Dương trợn to hai , hết sức hiểu việc anh phản bội —— chẳng lẽ anh tức giận sao? Chẳng lẽ anh nên giơ sao? Huấn luyện viên trước quy tắc này, căn bản là đùa giỡn người ta!

Keith nghe hiểu lời thầm của Dương, nhưng anh vẫn đứng lập trường của huấn luyện viên để : “Nhưng chiến trường luôn có ngàn vạn biến hóa, có ai đặt ra quy tắc trước rồi mới đọ sức sống chết với anh? Chưa dốc hết toàn lực là lỗi của tôi, nếu như tôi tới ểm cuối trước, ít nhất có thể giúp các bạn cướp được chút thức ăn.”

Nghe đến đó, Lý Lộc cũng vỗ trán , ánh của Dương và chạm vào nhau, đều thầm hỏi thăm lẫn nhau —— anh thánh mẫu này phiêu lưu tới từ hành tinh thánh mẫu nào vậy?

Huấn luyện viên cười gượng, cũng bị nhân phẩm của Keith làm sợ đến ngây người, cũng tiện hả hê tiếp. Nhìn đồng hồ chút, rồi với tất cả học viên: “Nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗ tiếng, sau đó bắt đầu huấn luyện buổi trưa.” Suy nghĩ lát, từ phúc hậu cuối cùng mà với Keith, “Nếu như mấy người có thể lấy được thức ăn gì mau lấy , lượng huấn luyện cả ngày phải trò đùa đâu.” Nói là như vậy, ngưng lần này bọn họ ra ngoài trừ đeo túi chì ngang hông, hề mang theo vũ khí khác. Không có súng ống dao găm, muốn săn đuổi ở trong rừng rậm là chuyện khó khăn dường nào.

Nhưng Keith lại móc ra cuộn dây câu cá từ trong túi, nhảm nhiều lời, liền vào trong khu rừng tối tăm, biến mất ở dưới bóng lá dương xỉ to lớn.

Các học viên bắt đầu lại chung quanh, buông lỏng tứ chi, chu bị vì sắp tiến hành huấn luyện.

Lý Lộc vừa từ trong túi Dương móc ra hai cái bao tay và sợi dây răng cưa, vừa : “Cho anh giả bộ, cho anh ba xạo, cơm cũng được ăn.”

Dương lộ mặt đau khổ : “Tôi nhặt củi nổi lửa, ngài hãy bỏ qua cho tôi .”

Đang khi chuyện, người da trắng cao hơn hai mét như “tháp lớn màu trắng” tới sau lưng Dương khinh bỉ: “Đông Á bệnh phu[2], bản lãnh đừng tới nơi này cản trở.” Sau đó lại nhổ ngụm vào hướng Keith biến mất, “Thật làm tôi thất vọng.”

Đó là người thuộc về lều quốc tịch, bởi vì tứ chi phát triển, cổ tam giác da thịt "> mẽ, buổi tối ngày đầu tiên liền vinh dự lấy được danh hiệu tinh tinh trắng.

Đông Á bệnh phu. . . . Rất lâu chưa nghe từ ngữ lịch sử lâu đời này rồi, Dương cảm động đến cơ hồ khóc lóc nức nở. Bởi vì, tinh tinh trắng cả gan này thành ng hấp dẫn lực chú ý của Lý Lộc. Iris xúc động lâu, rất muốn nhiều chuyện ch chọc đồng chí tinh tinh trắng, chẳng lẽ ta phát bọn họ chạy vượt đồng xong mặt vẫn đổi sắc sao?

Dương xem xét nụ cười bất chính làm cho người ta rợn cả tóc gáy của Lý Lộc trong khoảng cách gần lần nữa.

“Tôi, tôi trước nhặt củi.” Dương nhượng bộ lui binh đúng lúc.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

(1) Dao tù binh: còn gọi là dao găm Tam Lăng, thân dao hình góc cạnh, ba mặt rãnh máu, là dùng để xử tử người chưa chết khi dọn dẹp chiến trường, cho nên được gọi dao tù binh.

[2]Đông Á bệnh phu: người bệnh Đông Á, mang đầy ý nghĩa chế nhạo lẫn khiêu khích các võ sĩ người Hoa khiến họ cảm rất nhục nhã. Người hóa giải câu này là Hoắc Nguyên Giáp.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

Founder of NgonTinhHay.Com. Bookworm, dog lover and coffee enthusiast.



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat