Hiện Đại Duc Vong Den Toi

Published on August 7th, 2013 | by Jun Vũ

0

Dục Vọng Đen Tối – Chương 80

Trong khu cao cấp đều là biệt thự, khách hàng cầu rất cao, hận thể dát vàng dát ngọc lên tường, dự án như vậy, Dung Ân tiếp nhận là nơm nớp lo sợ.

” Thẩm Mặc, tớ muốn số tài liệu.”

Thẩm Mặc hai tay ôm cặp văn kiện, mặt ủy khuất như làm vợ bé, bước đến, giọng có chút lấy lòng, “Ân Ân, giám đốc Nam cậu muốn tài liệu gì có thể đến Tước Thức lấy, bên đó có rất nhiều tài liệu hữu dụng, chúng ta cũng có tư liệu liên quan.”

Dung Ân nhìn bản vẽ trong tay, ý thức rất cao.

Thẩm Mặc vội đặt hai tay vai , “Dung Ân, tớ vốn muốn nhận, nhưng Nam tổng đó cực kì bá đạo, còn tôi là có tiền muốn kiếm là người ngu, tớ chịu hợp tác đóng cửa Sang Tân, cậu xem sao lại có người như vậy? Kiên quyết chia tiền cho chúng ta phải là…”

Nam Dạ Tước  bá đạo vô lý Dung Ân được chứng kiến, kéo tay Thẩm Mặc xuống, ” Tớ biết,, lần này, sợ rằng lại liên lụy các cậu.”

“Không đâu.” Thẩm Mặc liền khoát tay, ” Chuyện tốt như vậy đâu cũng kiếm có, Dung Ân, cậu đừng suy nghĩ nhiều.”

Cô cười cảm kích, tùy t thu thập đồ sau đó chu bị Tước Thức.

Chỗ này chẳng qua rất quen thuộc, nhưng mới vừa bước vào thang máy, gặp phải oan gia. Hạ Phi Vũ chuyên t xem văn kiện tay, lơ ng ngg đầu, ánh lão luyện ủ dột xuống, “Cô sao lại ở đây?”

Dung Ân dựa vào mặt kính, “Tôi tới lấy vài thứ.”

“Hừ” Hạ Phi Vũ hết sức khinh thường, ” Dung Ân, đừng giả bộ, có phải lăn lộn ở ngài nổi, muốn trở lại Tước Thức?”

” Hạ Phi Vũ, phải là thích Nam Dạ Tước sao? Có ều kiện như vậy, cũng bắt được anh ta sao?” Dung Ân thang máy thẳng lên tầng chót, liền kìm hãm giọng , ” Cô làm được, cũng đừng có suốt ngày người liền cắn.” <haha>

Cửa thang máy mở, thẳng lưng ra ngoài, Hạ Phi Vũ giận đến hung hăng đạp "> , nhưng dù sao cũng là nơi làm việc của Nam Dạ Tước, trong lòng có ác khí cũng phải nhịn.

Nhìn Dung Ân, hai con ngươi Đan Mị thiếu chút nữa rơi ra, thả ng việc trong tay ra đứng dậy, “Cô tìm vị nào?”

“Tôi tìm tổng giám đốc Nam.” Dung Ân giọng khách sáo.

“Có hẹn trước ?”

“Không có.”

“Vậy qua bên kia ngồi đợi, ” Đan Mị dẫn Hạ Phi Vũ vào, ra ngoài, ánh liếc nhìn Dung Ân, “Tổng giám đốc có việc, ở bên ngài chờ.”

Hạ Phi Vũ tới trước bàn làm việc, anh xem giấy tờ, bất kể cuộc sống riêng của Nam Dạ Tước loạn cỡ nào, tin tức trăng hoa loan truyền khắp nơi, nhưng ai thể phủ nhận, lúc anh làm việc, quyết đoạn làm người khác run sợ, Hạ Phi Vũ nghĩ, liền tràn đầy khí thế.

“Tổng tài,” anh cũng ngg đầu lên, Hạ Phi Vũ tới trước mặt anh “Dự án khu nhà cao cấp kia, vì sao phải tìm ng ty khác thiết kế? Tập đoàn Tước Thức chúng ta đứng đầu cả , chẵng lẽ anh tin tôi sao?”

Nam Dạ Tước khép lại giấy tờ, hai tay chống lên, ánh th thúy, ” Tôi chỉ muốn làm cho ta hiểu được, cái gì là tự lượng sức.”

“Ai?” Hạ Phi Vũ nhớ tới ngoài cửa, “Dung Ân sao?”

“Cái này cần biết.” Nam Dạ Tước ngón tay ở bàn phím đánh xuống, ” Cô tới vì chuyện này?”

Hạ Phi Vũ nghĩ ra, Dung Ân tại sao có thể tiếp nhận dự án lớn đến như vậy, hơn nữa, bọn họn ràng còn qua lại, lần này, vì sao ta lại xuất ở Tước Thức.

“Tôi vốn cho là, anh đem dự án này giao cho tôi.” ra lời này, Hạ Phi Vũ thần sắc ảm đạm xuống ít, sở dĩ có thể theo Nam Dạ Tước lâu như vậy, chính là do đơn giản chỉ là bình hoa, có thực lực .

“Đi ra ngoài . ” Nam Dạ Tước cũng ngg đầu lên, anh từ trước đến giờ cần khai báo với người khác.

Cửa phòng làm việc bị mở ra, Dung Ân Hạ Phi Vũ sắc mặt u ám ra ngoài, liền muốn đứng dậy vào.

“Đợi chút.” Đan Mị vội gọi lại, “Tổng tài muốn vào.”

“Bên trong phải có người sao?”

“Tổng tài bận, anh ấy bây giờ cho vào.”

Dung Ân bất đắc dĩ, thể làm gì khác hơn là ngồi xuống…, nhưng sau hai canh giờ, bên trong vẫn có động tĩnh gì, cho đến hồi lâu, Đan Mị cũng ăn cơm trưa, Dung Ân đợi tới đợi lui, thủy chung Nam Dạ Tước ra ngoài, lúc này tính nhẫn nại hoàn toàn có gõ cửa.

Gõ hồi lâu, có phản ứng, định tự mở cửa, thế nhưng có khóa.

Sau khi tiến vào, liền Nam Dạ Tước nằm úp ở bàn làm việc, cũng nhúc nhích, hai tay đặt ở mặt bàn bên cạnh, Dung Ân nhíu mày tiến lên, “Nam tổng? Nam tổng? ” đối phương như cũ có phản ứng chút nào, chợt nhớ tới Nam Dạ Tước bị Angel-beat phát tác độc tính cũng giống như vậy, nhanh tay buông đồ trong tay xuống, vòng qua bàn làm việc rộng rãi đến bên cạnh anh.

Quả nhiên, anh nhắm chặt hai , đầu tóc phủ trán, còn ương ngạnh cường thế.

“Nam Dạ Tước! Nam Dạ Tước! ” Dung Ân khẽ đẩy bờ vai của anh, cảm giác được dường như tiếng thở cũng thể nghe , sợ hãi đứng bên cạnh, tay phải giơ lên, vừa rơi xuống, do dự mấy lần , vẫn là cứng cỏi giơ tay lên, đem ngón trỏ kiên quyết hướng lỗ mũi.

Không có chút hơi thở nào!

Dung Ân ng ngơ, ngón tay kia còn kịp thu lại, bị anh cắn trong miệng,  mở hai ra, khóe hẹp dài, tà tứ. Anh vươn đầu lưỡi khẽ liếm đốt tay , Dung Ân vội rút tay về, loạt dấu răng ngay ngắn ngón trỏ, ” Nam Dạ Tước, anh đùa giỡn rất vui sao?”

Anh vẫn duy trì thư thế gục bàn như trước, Dung Ân cầm chắc hai ngón tay trong lòng bàn tay, mặt đầy tức giận.

“Tôi đau bụng.” Nam Dạ Tước nghiêng khuôn mặt hoàn mỹ dán chặt lên mặt bàn, “Tôi để chờ, liền chờ?”

Dung Ân cuối cùng được những thói hư tật xấu của người đàn ông này, đời này thể sửa được, “Tôi tới lấy số tài liệu, bây giờ liền trơ về.”

” Ân Ân, tôi đau bụng.” Nam Dạ Tước lập lại lần nữa, “Cô mua cho tôi chút đồ ăn được , sau khi no bụng chúng ta thương lượng chuyện khác.”

“Anh phải có thư ký sao? Dung Ân ra cũng cảm đói bụng, chẳng qua là muốn ở lại nơi này thêm chút nào nữa, muốn lấy tài liệu xong trở về ngay.

“Tôi muốn mua.” Nam Dạ Tước tự động dặn dò, “Dưới lầu là nhà ăn, mua co tôi chút đồ ăn nóng mang lên.”

“Vậy anh ch bị những tài liệu kia, chút nữa tôi lấy.”

“Được.”

Dung Ân cầm túi xách ra ngoài, đóng cửa lại, Nam Dạ Tước khởi động thân, giống như là có chuyện gì đến bên cửa sổ, anh kéo toàn bộ rèm cửa ra, sau đó quay lại sô pha ngồi xuống.

Dung Ân sợ anh đau dạ dày, liền mua mấy thứ mùi vị , còn có súp bí đao, giúp giải nhiệt.

trở về, Nam Dạ Tước nằm ghế sa lon sống dở chết dở, con hơi khép lại, Dung Ân đem đồ ăn để bàn trà, ” Này, ngồi dậy ăn .”

Người đàn ông ngồi dậy, lúc ăn cơm rất hiền lành, dùng muỗng múc từng ngụm vào trong miệng, Dung Ân vừa muốn mở miệng hỏi chuyện tài liệu, Nam Dạ Tước liền nhìn thấu t tư của , “”Lúc ăn cơm ng việc.”

KHông còn cách nào, chỉ có thể ngồi ghế salon, mùi thức ăn thơm nức khắp phòng, Dung Ân vốn rất đói, lại vừa nhìn người khác ăn bụng càng thêm đói, lườm cái. Sơm biết vậy nên tự mình ăn rồi.

“Cô ăn chưa?”

Dung Ân cũng ngg đầu lên , “Ăn rồi.”

Nam Dạ Tước nhếch cười, múc muỗng súp đưa đến miệng , ” Đừng phô trương, muốn bị chết đói sao?”

Cô nhíu mày, nghiêng về phía sau, ” Tôi ăn.”

“Tôi muốn ăn, ” Nam Dạ Tước khăng khăng tự mình đưa đến, để cái muỗng tại mép Dung Ân, ” Đời này, tôi chưa từng đút cho người khác ăn.”

“Tôi tôi …”

Anh nhân cơ hội đưa súp vào miệng , Dung Ân bị sặc đến nỗi hồi lâu thể nên lời, ngay sau đó, Nam Dạ Tước liền đem muỗng cơm trắng nhét vào miệng . <haiz, đến đút ngta ăn mà còn bá đạo>

Dung Ân bởi vì động tác của anh, quai hàm bị nhét đầy, Nam Dạ Tước lại múc muỗng canh, đưa đến miệng mình, anh Dung Ân trừng nhìn mình, liền cười gian tà, ” Ăn cùng tôi chén cơm vui sao?”

 

Miệng bị anh vỗ , trong miệng, cơm còn chưa kịp nhai liền nuốt xuống, Nam Dạ Tước nhìn cổ họng Dung Ân phập phồng, chỉ cảm toàn thân trào dâng hơi nóng, ” Ân Ân, tôi bao lâu rồi chưa muốn ?”

 

Dung Ân lau khóe miệng, hai cảnh giác khi nghe những lời này của anh, “Nam Dạ Tước, anh đừng đùa, tôi tới đây vì ng việc.”

“Cô kh trương làm cái gì?” anh đem cơm đưa đến bên miệng , ý há miệng, nhưng Dung Ân cắn môi, chút thỏa hiệp, ” Cô phải ngoan ngoãn ăn cơm, mọi chuyện đều có thể thương lượng tốt, nếu ….”

Anh nhếch cười, đút cơm vào miệng , bữa cơm này Nam Dạ Tước   ra rất hài lòng, anh miếng, em miếng, hề lãng phí, khảu vụ cũng tăng lên nhiều.

“Tài liệu đâu?” Sau khi ăn xong, Dung Ân hỏi lần nữa,

Nam Dạ Tước nụ cười ưu nhã liếc nhìn , bỗng nhiên vươn dài cánh tay kéo vào lòng mình, Dung Ân vội giãy giụa xô đẩy, “Nam Dạ Tước, anh vừa mới lại giữ lời?”

Anh đem gương mặt tuấn tú chôn ở cần cổ , đầu lưỡi linh hoạt khẽ hôn , anh nắm rất ểm mẫn cảm của , măc dù, Dung Ân , nhưng mỗi lần toàn thân phản ứng đột nhiên cứng đờ Nam Dạ Tước có thể nhận ra được, Dung Ân hai tay đập vào lưng anh mấy cái, anh khẽ ngg đầu, đầu lưỡi ấm áp khéo léo bao lấy vành tai Dung Ân.

” Ân Ân, tôi cho tháng.” giọng Nam Dạ Tước khàn khàn nhẫn, gợi cảm vô cùng, ” Để khỏi tôi bức bách , nếu tháng này, có thể chứng minh có đủ năng lực, tôi bỏ qua cho , nhưng nếu dự án đó đoạt được, hãy biết ều chút ở bên cạnh tôi, như thế nào?”

“Anh cố tình làm khó tôi biết làm sao đây?”

“Tôi buông tay cho làm, đừng để tôi đợi quá lâu,” Nam Dạ Tước nghiêng mặt khẽ cọ da thịt nhẵn nhụi của , anh muốn làm cho bình hạ hỏa, lại ngờ động tác này làm anh càng căng thẳng khó chịu, ” Tôi nhẫn nại lâu rồi, đến lúc đó, nhất định hung hăng muốn !”

Dung Ân bị anh vuốt ve cơ thể dường như thở ra hơi, đẩy anh hai cái, ” Nếu như vậy, buông ra trước .”

Cánh tay buông lỏng của anh khoanh chặt lại, cũng muốn buông ra, anh cúi người chiếm lấy môi , dần dần hôn say đắm, lúc thân thể tạm thời dãn ra chút ít mới buông tay ra.

Dung Ân lấy tài liệu liền trở lại ng ty, thời gian sau đó cũng ở ng ty làm việc liên tục.

Mặc dù mệt rã rời, nhưng làm việc cực kì nghiêm túc, ngày nào cũng làm thêm giờ, từ lúc bắt đầu cho đến khi hoàn thành , vẫn hưng phấn cả đêm ngủ được, ai ngờ lần thứ hai đến Tước Thức lại bị giội gáo lạnh.

Nam Dạ Tước đem toàn bộ phương án thiết kế ném vào người Dung Ân, ” Đây chính là thiết kế sao? Cô cho rằng dự án này là khu nhà ở bình thường sao? Dung Ân, nơi này cần để ý chuyện tiền bạc, những người mua nó đều thiếu tiền, thiết kế như vậy, cho cũng ai thèm.” Anh phê bình, là lời cay độc.

Dung Ân ngồi xổm người xuống, muốn nhặt thành quả mình cực khổ nửa tháng lên.

“Cái thứ đó nhặt lại làm gì? Tôi đừng lãng phí thời gian nữa,” Nam Dạ Tước đứng dậy tới bên cạnh Dung Ân, tay khoác lên bả vai , ” Cuộc sống an nhàn muốn, tự mình chuốc lấy cực khổ,”

Sau khi nhặt giấy tờ tán loạn mặt đất lên xong, hất tay Nam Dạ Tước ra, bước ra khỏi Tước Thức. Phía ngoài ánh nắng tươi đẹp, nhưng cả trái tim ủ dột khó chịu, t tình bị đè nén vô cùng.

Cố gắng chịu đựng nửa tháng, lại bị đáng giá đồng, lúc ngồi xe bus, c thận xem lại bản thảo, có lẽ, Nam Dạ Tước sai, khu biệt thự cao cấp, mấy ngàn vạn căn cũng mua (1 ngàn vạn ~ 35 tỷ) , những người đó tất nhiên muốn thiết kế hào hoa xa xỉ nhất, thở dài, vừa định đem ném giấy tờ vào thùng rác, nhưng lại nghĩ lại nên đem nó về nhà.

Mở cửa, lúc Diêm Việt, Dung Ân giật mình hoảng sợ.

Bọn họ chuyện ngay trước mặt mẹ Dung, Dung Ân kéo Diêm Việt ra ngoài, ngồi lên xe, ” Tư Mạn có chuyện gì chứ?”

“T tình ổn định chút ít.” Diêm Việt hai tay đặt ở tay lái, cả khuôn mặt vùi sâu vào cánh tay , “Ân Ân, em gần đây sao lại thường xuyên đến Tước Thức?”

Dung Ân nghiêng mặt ra cửa sổ, anh bận rộn tới múc lần nữa l vào hiểm cảnh cũng hay biết, ” Công ty của em hợp tác với Tước Thức.”

” Ân Ân…”

Diêm Việt còn muốn ều gì, Dung Ân  mở miệng cắt đứt lời của anh, ” Việt, anh chăm sóc Tư Mạn cho tốt, mọi chuyên của em đều tốt, có chuyện gì.”

Anh trầm mặc lâu, vừa rút hai ếu thuốc lá, giọng u ám, ” Điện thoại của anh hết pin, em cho anh mượn ện thoại.”

Dung Ân lấy ện thoại di động ra đưa cho anh, Diêm Việt xuống xe gọi ện thoại, khẽ tựa mặt vào cửa sổ, giữa bọn họ càng ngày càng ít chuyện để , lúc anh lên xe, đưa ện thoại cho , ” Đi ra ngoài ăn khuya nhé.”

“Không cần,” Dung Ân lắc đầu, ” Gần đây rất bận, em muốn nghĩ ngơi sớm chút.”

Diêm Việt ngồi trong xe hồi lâu gì, anh hút thuốc, trong gian tràn ngập khói thuốc, Dung Ân nghiêng đầu , có thể ràng trong anh đấu tranh mâu thuẫn, tay trái anh cầm ếu thuốc, tay phải cầm tay Dung Ân, “Ân Ân đói em dành cho anh chút thời gian, được ?”

“Việt, chúng ta kết thúc.”

” Ân Ân, ” Tay Diêm Việt nắm chặt thêm mấy phần, ” Đợi anh giải quyết mọi chuyện tốt xong, anh giải thích với em.”

Dung Ân rút tay về, Diêm Việt, cho rằng cảm giác của quá mức trầm trọng, đẩy cửa xe xuống, anh có đuổi theo, ánh xuyên thấu qua kính chiếu hậu vẫn đuổi theo bóng lưng , cho đến khi biến mất ở cầu thang.

Sau khi Dung Ân lên lầu, lấy ly đá, mở máy tính ra.

Lúc mẹ Dung vào, vùi đầu trong mớ tài liệu, thiết kế lúc trước toàn bộ bị hủy bỏ, được lãng phí nửa tháng còn lại, thiết kế ra phương án hoàn toàn mới, NHư vậy, mặc dù mệt chết được, nhưng cảm hào hứng lạ thường, ít nhất, có thể học được rất nhiều ều.

” Ân Ân.”

“Mẹ, trễ thế này, sao mẹ lại nghỉ ngơi.”

“Con ngày ngày tăng ca, ở đâu lại có ng việc bận rộn như vậy chứ?” Mẹ Dung đẩy xe lăn ngồi bên cạnh Dung Ân, ” Việt, mới vừa ngôi ở đây, hình như nó có t .”

“Mẹ, ” Dung Ân xoay người, hai tay rơi vai mẹ, ” Mẹ cần phải lo lắng, con chỉ muốn mẹ vui là tốt rồi,”

“Đứa này.” Mẹ Dung sủng nịnh vỗ vỗ mu bàn tay Dung Ân, “Nếu vậy, con cũng đừng làm việc quá muộn, sớm nghỉ ngơi .”

“Dạ.”

Những ngày kế tiếp, toàn bộ t tư của Dung Ân cũng dành trọn để thiết kế, nhưng Nam Dạ Tước dường như vẫn có vài chỗ vừa ý, hoặc là vì báo giá quá cao, hoặc chính là linh cảm đủ an ninh, tóm lại, là hủy bỏ tất cả.

Tước Thức, phòng làm việc Nam Dạ Tước.

Dung Ân đợi hồi lâu, khi anh giải quyết xong toàn bộ ng việc, lúc này mới vào. Phương án thứ ba, sau khi Nam Dạ Tước xem qua mấy lần, khép giấy tờ lại, ” So với trước đây, đương nhiên là có tiến bộ, nhưng vẫn còn chưa đạt đến tiêu chu của tôi.”

“Tiêu chu của anh đến tột cùng là cái gì?” Dung Ân mặt kéo căng, nhưng có tức giận.

“Đừng vội, ăn cơm trước.” Nam Dạ Tước đứng dậy, vòng qua sau bàn làm việc, tay tự nhiên ôm hông của , Dung Ân nghiêng người tránh ra, cũng để cho anh đụng chạm.

Anh phật lòng, tự mình trước.

Bên trong phòng ăn, Dung Ân ăn cũng ngon miệng, Nam Dạ Tước ăn được rất nhiều, để đũa xuống,”Là thiết kể của tôi đạt tiêu chu hay là do anh cố tình gây khó dễ?”

” Ân Ân, có lẽ tin tưởng thẩm mỹ của tôi.” Anh câu ngăn cản, ện thoại đúng lúc reo lên, anh lấy động ra, “Alo?”

Bên kia truyền đến thanh mơ hồ, khóe sắc bén của Nam Dạ Tước khẽ híp lại, cũng tiếp tục chuyện, ngón trỏ chạm , liền dặt ện thoại sang bên cạnh. Dung Ân uống chất lòng trong ly, anh bỗng nhiên u ám nhìn chính mình, ” Sao vậy?”

Nam Dạ Tước đầu lưỡi ở khóe miệng chống đỡ, mười ngón tay đan vào nhau, thần sắc hung ác có chút kinh người, con ngươi th thúy nhìn Dung Ân, mặt khôi phục lại lạnh nhạt ban đầu, “Điện thoại của đâu?”

“Làm cái gì?”

“Điện thoại của tôi mất sóng, cho tôi mượn ện thoại chút.”

Dung Ân lấy ện thoại trong túi ra, Nam Dạ Tước cầm lấy, cả người lùi lại, hai tay đặt ở đầu gối, bởi vì ngồi đối diện, Dung Ân thể động tác lúc này của anh, lúc sau, Nam Dạ Tước cũng có gọi ện, liền đưa ện thoại trả lại cho , ” HÔm nào đổi cho cái mới, cái này hết mốt lâu rồi.”

“Muốn gọi sao gọi” Dung Ân lòng dạ hướng về dự án, cũng nhìn mặt lo lắng của Nam Dạ Tước, anh nhấp ngụm rượu, anh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Năm ngày cuối cùng, Dung Ân dường như cả thời gian ăn cơm cũng có, cả người gầy guộc.

Mới vừa tan sở, nhận được ện thoại của Nam Dạ Tước, Dung Ân thu dọn đồ đạc xuống lầu, xe của anh đậu ở cửa.

“Chúng ta ngoại ô sao?” Mới vừa ở trong ện thoại, Nam Dạ Tước muốn dẫn cái nông trại lúc trước.

“Ở dí trong thành phố tốt, chừng hóng gió, có thể mang đến cho linh cảm.” Anh khẽ cười, hôm nay gió to, khí trời tốt.

Xe chậm rãi chạy ra khỏi nội thành náo nhiệt, mùa hè, ban đêm anh sáng vẫn chói như cũ, nhưng còn cảm giác được bao nhiêu nóng bức.

Xe thể thao màu xám bạc giống như ánh sao xét qua, lúc này, tên con trai canh giữ lối ra dập thuốc trong tay, “Là bọn sao?”

“Nói nhảm!” Người bên cạnh gấp rút chụp hình, “Ngươi gặp qua ai khác lái chiếc xe này ở Bạch Sa ?”

Nam Dạ Tước chống tay trái ngoài cửa xe, Dung Ân nhìn hướng bên kia, anh nghiêng khuôn mặt anh tuấn, tay phải nắm bàn tay bé của , ” Ân Ân, chừng, tối nay phải trở về bên cạnh tôi rồi.”

” Nam Dạ Tước, anh lại có ý đồ gì?”

Thấy đề phòng, giống như con nhím xù lông lên ng kích, anh nhịn được cười  sang sảng, ” Yên t, tôi để cam t tình nguyện van xin tôi.”

Phía sau, mấy chiếc xe xa xa theo, Nam Dạ Tước cố ý giảm tốc độ, “Ân Ân, khi tôi quan t người đàn bà nào, tôi tất nhiên muốn giữ ta bên mình.”

Dung Ân hừ lạnh ,  cười nhạo , “Chính là cái gọi là đem ta giam lại, bẻ gáy cánh của ta, giam cầm tự do của ta sao?”

“Không, ” Anh vô cùng là kiên nghị, anh quay đầu qua, dường như có thể gương mặt hoàn mỹ bỗng nhiên giương cao gần như băng lạnh làm người ta run sợ, “Tôi có bao nhiêu đen tối, tôi liền nhuộm ta đen tối bấy nhiêu, tôi dụ dỗ ta, từ đó, ta vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện siêu thoát.”

Dung Ân khẽ nhếch hạ miệng, khuôn mặt giật mình khó có thể che dấu, tim đập ">, ngay cả sau lưng dường như cũng bị mồ hồi thấm ướt, người đàn ông như vậy, chẳng khác gì ác ma, nếu như bị anh coi trọng, chẳng lẽ, sau này phải làm bạn với ác ma sao? Dung Ân dám nghĩ nữa, cuộc sống như vậy, tối tăm như vậy, sống chết có khác gì nhau.

Xe phía sau càng tiến đến gần, Nam Dạ Tước buông tay ra, đánh tay lái, rẽ vào con đường .

“Sao lại đổi hướng rồi?” Người theo dõi phía sau nghi ngờ .

“Hình như phát ra chúng ta,” người đàn ông lái xe cũng chậm lại, đuổi theo hướng của Nam Dạ Tước, ” Bọn họ có hai người, hôm nay, nhất định giết chết !”

Dung Ân phát ra có cái gì đó đúng, ngồi thẳng day65m “Nam Dạ Tước, chúng ta đâu?”

“Đừng chuyện, ” Vẻ mặt anh lạnh thấu xương, bình tĩnh từ hai đầu lông mày quăng bắn lên, “Ngồi yên, chúng ta bị theo dõi rồi.”

“Hả?” Dung Ân nhớ lại kiếp nạn ở Vân Nam lần đó, kh trương níu lấy dây an toàn, nhìn Nam Dạ Tước lái xe vao cái sân cách đó xa, nơi đó dường như là nhà kho, chỉ có mấy gian nhà ngói .

Anh kéo tay xuống xe, hai người vội vã trốn , bên trong rất rộng, bốn phía là hộc tủ nối liền nhau cao vút, Nam Dạ Tước đến sofa, ngồi xuống. Dung Ân hai tìm chỗ náu, vội lay vai của anh, “Chúng ta trốn ở đâu?”

Anh nắm cổ tay , kéo ngồi xuống bên cạnh mình, cánh tay để nửa người của , môi mỏng bên tai , ” Ân Ân, chúng ta ngồi đây xem kịch vui.”

Người ở phía ngoài toàn bộ xuống xe, nhưng vào, dường như chờ ai đó đến.

Dung Ân bị anh giũ chặt thể cử động, giãy giụa mấy cái, ” Nam Dạ Tước, anh ên rồi sao? Anh đây là tự tìm cái chết.”

Cái cửa vốn rách nát chịu nổi bị đá văng, Dung Ân bị làm cho hoảng hốt đến ngừng thở, nhưng nhìn lên ánh kinh hãi bỗng nhiên dừng lại, hai mở to.

Mặc dù ánh đèn bên trong rất tốt, nhưng cặp đó, Dung Ân đời này thể nhận nhầm, nhất thời, miệng đắng khô, khí lực cả người như bị hút sạch, hồi lâu sau, mới khàn giọng lên tiếng ,”Việt, sao lại là anh?”

Diêm Việt đứng ở phía trước, tay đeo bao tay da, Nam Dạ Tước dang hai tay đặt lên lưng ghếm anh cười lạnh, thay cởi bỏ nghi ngờ, “Cô nhìn ra sao, là tới giết tôi.”

Dung Ân hoàn toàn ngây thờ, “Không thể nào.”

Nam Dạ Tước thả tay xuống, ánh từ phía đờ người ra chuyển sang hướng Diêm Việt, ” “Mang nhiều người như vậy, nhưng anh quên, trong tôi còn có con át chủ bài.” Anh kéo bả vai Dung Ân, lúc này mới phát trong run bần bật.

Diêm Việt đút tay phải vào túi lấy ra khảu súng, làm trò trước mặt Nam Dạ Tước, đem từng viên đạn lắp vào.

“Tôi tự mình đến đây, chính là muốn bảo đảm an toàn của Dung Ân.”

Nam Dạ Tước ôm lấy Dung Ân ngả về sau ghế salon, dáng nhàn nhã, hề giống với người sắp chết, “Giết tôi?” Cũng phải nhìn chính mình có bản lãnh hay , anh nhịn nhục lạu như vậy, nôn nóng như thế này, là vì chuyện của Tư Mạn sao?”

Trên gương mặt u ám của Diêm Việt lúc này mới có chút dao động, chậm rãi ngg đầu, “Nguyên nhân chủ yếu,tôi muốn Dung Ân rơi vào tay của anh, Nam Dạ Tước, anh muốn làm gì làm, cũng nên trả giá.”

“Ôi, tức cười!” Nam Dạ Tước nhấc lên, ” Tôi muốn cái gì liền làm cái đó, Diêm Việt, tôi vốn muốn anh chết nhanh như vậy, là anh tự động đến, nếu tôi phế anh, đồn ra ngoài, tôi còn mặt mũi nào.”

Diêm Việt giơ súng lên, Dung Ân lúc này mới tỉnh táo lại, mở miệng , ” Việt, anh lại muốn giết người?”

” Ân Ân, chết, chúng ta có ngày bình yên.”

Dung Ân nhìn Nam Dạ Tước, thần sắc anh thay đổi, dáng ềm tĩnh. Trong tay nhanh chóng ướt đẫm mồ hôi, lúc này thể bội phục tỉnh táo của anh.

“Việt, đừng… Em van xin anh.” Dung Ân lo lắng vạn phần, bàn tay theo bản năng đặt đùi Nam Dạ Tước.

Hắn nhìn xuống, bàn tay bé kia nắm chặt ống quần anh, dường như bộ dạng rất kh trương, móng tay thậm chí bấm vào trong da thịt anh, Nam Dạ Tước kêu lên tiếng, chỉ là để lại dấu vết phác thảo khóe môi.

” Ân Ân, em lại vì mà van xin anh?” Sắc mặt Diêm Việt xanh mét, “Ban đầu em bị buộc vào đường cùng, cũng bởi vì phải em vẫn muốn cuộc sống bình thương sao, anh giết rồi, em mới có thể trở lại cuộc sống trước đây…”

“Việt, ” Dung Ân cắt đứt lời của , “Không thể giết người, Việt, anh thể như vậy, được…”

Nam Dạ Tước nghiêng đứng dậy, sau đó kéo bả vai Dung Ân, “Hôm nay, là an bài c thận từ trước, dù van xin thế nào cũng có tác dụng.”

“Vậy làm sao bây giờ? ” Dung Ân trán để ở càm của anh, chỉ đủ để hai người có thể nghe, ” Nếu , anh khống chế tôi.”

Nam Dạ Tước khóe mỉm cười, là. . .

Đáng .

Nhưng anh làm như vậy, cho dù có ngày anh rơi vào hiểm cảnh , anh cũng làm như vậy.

Diêm Việt bóp cò, đem họng súng nhắm ngay trước Nam Dạ Tước, muốn bảo đảm an toàn cho Dung Ân, cho dù Nam Dạ Tước lấy ra uy hiếp, hôm nay thân mình, cũng có biện pháp giết chết anh ở đây.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat