Hiện Đại Duc Vong Den Toi

Published on August 16th, 2013 | by Jun Vũ

0

Dục Vọng Đen Tối – Chương 100

Chương 100

Diêm Việt , anh từng hôn mê nửa năm,nửa năm làm người thực .

Thì ra ,cũng phải là giả.

Diêm Việt còn qua, em có biết sống bằng chết cảm giác thế nào ?

Lời anh ta nói, vốn là cũng mơ hồ ám chỉ qua, chẳng qua là ai nghĩ tới phương diện kia.

Má Lưu ở bên cạnh khóc, mấy người nhà Diêm Gia mấy ngày nay ra ngoài, hai năm qua, anh lần đầu tiên xuất tình trạng như vậy bà khỏi kinh hoàng, mà tối hôm qua ện thoại Diêm Việt cũng gọi được, bà sợ anh cứ như vậy, liền muốn kêu Dung Ân đến.

Bác sĩ cùng y tá cực lực cứu chữa, sóng não đồ bất cứ lúc nào cũng có thể thẳng tắp.

Dung Ân bò mấy lần, cuối cùng mới vịn ở giường, để tự mình đứng lên , lảo đảo tới trước giường, Diêm Việt có gì thay đổi, tóc ngắn màu nâu sẫm , sống mũi thẳng tắp, môi mân lên chặc, anh nếu như mà mở , nhất định là đôi màu trà. Cô cầm lấy đôi bàn tay nhiệt độ giống nhau như người bình thuờng kia, đem tay của anh mà áp vào mặt mình, Dung Ân, cúi xuống quỳ gối trước mặt Diêm Việt , thấm vào đến ngón tay anh , anh vẫn như cũ có phản ứng gì.

Bác sĩ xem xét của anh,vốn định bỏ cuộc, lại thấy nhịp tim của anh nảy lên,sóng não đồ ở cũng dần dần khôi phục bình thường.

Dung Ân cầm chặc cái tay này, mơ hồ có thể nghe Bác sĩ chiều hướng có thể tỉnh lạicó thể trì hoãn được, má Lưu hết lòng cám ơn, bởi vì liên tục mấy lần cứu chữa, Diêm Việt người cắm rất nhiều cái ống, nhưng là có khó chịu nữa, cũng la câu đau.

Không có gì, có thể so với như bây giờ càng làm cho Dung Ân tuyệt vọng.

Lúc Diêm Việt trở lại, anh thừa nhận , thế cho nên càng về sau, anh ở bữa tiệc đính hôn đối xử tuyệt tình, Dung Ân cũng có tuyệt vọng như tại. Cô từng ảo tưởng qua, Diêm Việt của có lẽ ngày nào đó lần nữa xuất ,cho đến Dung Ân ở đường nhìn lướt qua, đến lúc đuổi theo đến Diêm Gia, ở trong trận mưa lớn mà mất con,anh cũng có xuất .

Dung Ân cắn môi, tim như là bị xé thành từng mảnh từng mảnh, , nếu có người như vậy, nhưng anh trốn tránh hai năm có gặp, vậy chính là muốn nhìn . (là chap trước DA nói vs NDT )

Nước cứ tuôn xuống,hóa ra, phải là muốn gặp,mà là thể gặp.

“Ân Ân, ” má Lưu tới, dìu đứng lên, “Ân Ân, xin lỗi, chúng ta giấu con lâu như vậy.”

“Tại sao có thể như vậy? má Lưu, người cho con biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì? ” Dung Ân hai đỏ bừng, tùy ý từ hốc chảy ra, cầm tay Diêm Việt cũng có buông ra, siết chặt.

Cửa ra vào, truyền đến tiếng bước rất , hai người nhìn ra ngoài , một câu “Nhị thiếu gia!” của má Lưu, cũng đã làm mọi chuyện sáng tỏ.

Người đàn ông bất chấp gió rét chạy tới,khi tới gian phòng, , từng trận gió lạnh ùa vào. Má Lưu khẽ thở dài, xoa xoa ánh ra ngoài, bên trong ân ân oán oán này, để cho giải thích có có lẽ tốt hơn. Bà đem cửa phòng đóng lại, người đàn ông hiển nhiên biết Diêm Việt có chuyện gì, sắc mặt hắn bình tĩnh đến trước sô pha, khom lưng ngồi xuống.

“Anh rốt cuộc là ai?” Dung Ân so sánh,ánh kia cùng Diêm Việt là giống nhau.

Người đàn ông cúi xuống, mười ngón tay đan vào nhau,tóc ngắn màu đen có chút lộn xộn,khi chạy tới có lẽ là rất vội vàng,bốn phía yên tĩnh,chí có tiếng của dụng cụ máy móc truyền lại rất “Tôi là,Diêm Minh”

Tên của , cùng sự giống nhau của hai người, bị che đậy, chỉ có thể sống ở bên trong bóng dáng Diêm Việt.

Diêm Gia,có quy cũ bất thành văn,tập đoàn Viễn Thiệp hôm nay là đời thứ ba,người sáng lập nó,là cha của Diêm phu nhân,cũng chính là Trần Bách Huy,lúc ấy Trần lão gia vẫn chưa đem Viễn Thiệp giao cho Trần Bách Huy,nguyên nhân rất đơn giản,cũng bởi là vì trời sinh tính ông phong lưu,mới vừa lập gia đình,bên ngoài liền có con riêng tới cửa nhận cha.Trần lão gia xử rất c thận,đối với việc này cực kì hà khắc, từ đó liền trở thành quy củ, tổng giám đốc tập đoàn Viễn Thiệp, cuộc sống tác phong phải nghiêm khắc, được liên quan đến chợ đen, ma túy, buôn lậu, mua bán trái phép, nếu , thành viên hội đồng quản trị còn lại sẽ liên hiệp bãi miễn chức vụ tổng giám đốc đó, cho dù là người mới đương nhiệm chăng nữa.

Quy định này,ở trong người ngoài thậm chí có chút hoang đường,nhưng Trần lão gia chính là làm như vậy,tập đoàn Viễn Thiệp từ đó đổi họ khác, chính là họ Diêm.

Mà Trần lão gia, có Trần Bách Huy cùng Diêm phu nhân là một đôi song sinh.

Diêm Việt cùng Diêm Minh,chính là ở trong hoàn cảnh như vậy mà lần lượt sinh ra,Vận mệnh sinh đôi,chỉ vì sinh ra trước sau mà từ đó vận mệnh khác nhau 1 trời 1 vực,Diêm Thủ Nghị sớm biết Diêm phu nhân trong bụng là mang song thai, nhưng ông lại che giấu bí mật này,trừ bọn họ ra,duy nhất biết chỉ có má Lưu. Ngày đó sinh nở, ai cũng biết Diêm gia chỉ có 1 con trai độc nhất,sau được đặt tên là Diêm Việt.

Mà trong căn phòng khác của Diêm Gia,ở đó chính là Diêm Minh, anh ta có thân phận,càng thể quang minh chính đại mà ra ngoài ánh sáng,từ định trước chỉ là cái bóng của Diêm Việt.

Diêm Thủ Nghị biết dễ có được tập đoàn Viễn Thiệp.Càng biết Trần Bách Huy dễ dàng bỏ qua,đến nay vẫn là như hổ rình mồi, ông lưu lại chiêu này, chính là phòng ngừa bất trắc, bởi vì khi thành viên hội đồng ban quan trị bị cách chức, tùy hội đồng ban quan trị ng ty tự động quyết định,đến lúc đó,Trần Bách Huy chắc c lợi dụng quan hệ với những người cổ đông mà phá rối, mà hai mươi mấy năm sau, chứng minh quyết định ban đầu của ông,quả thực có thể giúp Diêm Gia bảo vệ Viễn Thiệp

Diêm Minh từ cùng Diêm Việt rất giống nhau, được tiếp nhận giáo dục tốt, trừ việc thể ra ngoài ánh sáng, anh ta cũng còn khuyết thiếu rất nhiều.

Xuyên qua cánh cửa kia, anh luôn có thể nhìn cuộc sống Diêm Việt mới mẻ hoàn toàn, được ba mẹ dẫn đến chỗ vui chơi của thiếu nhi, Diêm Minh cái gì cũng nhớ , Diêm Việt mỗi lần trở về cũng miêu tả lại cho hắn nghe. Bên trong cáp treo chơi vui đến cỡ nào, còn có kẹo bông, một miếng như vậy, ăn vào trong miệng liền tan ra.Mỗi lần như vậy,Diêm Minh cũng là ngồi dưới đất,có rất bình tĩnh, hai tay hắn nâng cằm lên. Khuôn mặt n đầy tối tăm bao phủ nhìn về phía anh trai mình tràn đầy h mộ,cho dù anh có miêu tả cặn kẽ nữa,nhưng Diêm Minh cũng chưa từng qua,anh tưởng tượng ra.

Lúc còn rất , hắn hiểu,tại sao anh trai có thể chơi,còn hắn phần lớn cũng thể ra khỏi cửa phòng, bên hắn nhiều nhất,cũng chỉ có má Lưu và Diêm Việt, sau đó có lần, chính hắn mở cửa chạy ra ngoài,liền anh trai cùng ba mẹ ở bàn ăn cơm,đó cũng là lần đầu tiên Diêm Minh bị đánh.Rất tàn nhẫn,rất nặng,dùng dây lưng mà quất.

Má Lưu muốn khuyên, tuy nhiên dám,mẹ của anh cũng chỉ là ở bên mà khóc,c uối cùng vẫn là Diêm Việt dũng cảm mà ôm lấy Diêm Thủ Nghị, kiễng mũi , bị dây lưng dánh trúng ở phía sau, Diêm Thủ Nghị mới ngừng đánh Diêm Minh.

Từ lúc đó,Diêm Minh mới biết được, hắn và anh trai giống nhau, hắn chỉ là cái bóng của anh trai,là thế thân của anh trai,mặc dù khi đó còn rất ,cũng có ý nghĩ gì,nhưng với đứa trẻ bị đánh luôn là kí ức thể quên,từ đó, hắn thực dám ra khỏi cửa phòng.

Diêm Thủ Nghị đêm ngủ yên,vì phòng bất trắc,vẫn là dằn lòng đem Diêm Minh đưa ra ở ngoài, có lúc, đón anh về Diêm Gia,Diêm Việt cùng Diêm Minh có quan hệ rất tốt.Vì để cho Diêm Việt giữ bí mật,Diêm Thủ Nghị liền lừa Diêm Việt, nếu chuyện này cho người khác, Diêm Việt còn được gặp lại em trai mình nữa, Diêm Minh còn có thể giống như lần trước mà bị đánh. Đứa trẻ , tự nhiên hai ba câu liền bị dọa, đợi đến lúc sau này hiểu chuyện,bí mật này cũng chìm xuống đáy biển.

“Xem nè, dây chuyền này coi được ?” Diêm Việt đem cái hộp đưa tới,bên trong là dây chuyền bạch kim, có hình dạng cỏ ba lá ,là anh cố ý vì Dung Ân mà chu bị.

Bên cửa sổ,người đàn ông yên lặng ngồi ở đó,đôi màu trà liếc về phía cái hộp kia, “Đẹp,là muốn tặng cho Dung Ân sao?”

“Đúng, ngày mai tụi anh leo núi”

Diêm Minh đem rèm cửa sổ kéo ra, cửa sổ,có loại chất liệu đặc biệt,hắn có thể được phong cảnh ở bên ngoài,nhưng người bên ngoài lại được bên trong,hắn có ngoài thanh tú lương t,tầm vóc cùng Diêm Việt giống nhau,chẳng qua là tính tình của hai anh em chênh lệch rất nhiều,Diêm Minh ngồi bệ cửa sổ, hơi cong, “Anh,anh rất ấy sao?”

“Đương nhiên” Diêm Việt mày nhuộm ý cười,Diêm Minh biết tất cả về Dung Ân,cũng là từ miệng của anh trai,bao gồm cả lời thề của bọn họ,những gì họ ,cùng những nơi mà họ qua.Diêm Việt cho hắn xem ảnh của hai người,Dung Ân,cái tên này,con người này,cũng từ lúc đó mà chiếm giữ t tư của hắn.

Nghe Diêm Việt ,có như vậy,ở trong đầu óc của hắn mà từ từ đầy ấp suy nghĩ về .Cho đến lúc Diêm Việt gặp chuyện may,tất cả bất lợi,đều chuyển hướng về phía Dung Ân.

“Anh cùng Việt,là anh em?”Dung Ân liếc về phía gương mặt của Diêm Minh,bây giờ nhìn lại,mới biết hắn và Diêm Việt là giống nhau, rất bình thản.

Việt.Cái tên này, thuộc về hắn, thân phận này, cũng nhất định phải cởi ra, có loại ràng buộc này, hắn cho dù là muốn giành được ánh của Dung Ân,sợ là cũng rất khó??

“Đúng,anh ấy là anh trai tôi”,giọng ảm đạm của người đàn ông đứng dậy sau đó đến bên giường của Diêm Việt,cúi người xuống từ bên dưới kéo ra 1 cái chậu sứ, bên trong có ít tro bụi, Dung Ân thuận theo ngồi chồm hổm xuống, Diêm Minh giơ cái kia lên đôi màu trà nhìn thẳng về , “Cô tại chắc biết? tôi chính là ông chủ ở phía sau Cám Dỗ,lúc đầu,chúng tôi cũng cho rằng Việt gặp chuyện may là bởi vì , dù sao kia và quần áo, cũng có hạt phấn của hoa lan”

Ánh Dung Ân,lộ ra kinh ngạc.

Diêm Minh cúi đầu, “Cho dù đến tại, Diêm gia cũng cho là chính là người hại Việt”

“Nếu như vậy, anh vì sao thu tay lại?” nghĩ đến như thế này, rất nhiều chuyện liền sáng tỏ, ông chủ của Cám Dỗ làm cho cùng đường, nhưng sau đó lại cùng Nam Dạ Tước rời , nên cái loại tranh đấu này cũng có tiếp tục.

“Tôi biết cũng là từ Việt, sau đó, anh ấy xảy ra chuyện, bị đưa ngoài trị liệu, tôi lòng tràn đầy thù hận thay anh ấy báo thù, sau khi về , tôi liền chặt đứt con đường sống của , cho chỉ có thể ở Cám Dỗ mà sa đọa , còn nhớ lần đó bị trói ở kho hàng ? Cũng là do tôi sai người làm, tôi cam lòng để cứ như vậy mà thoát khỏi Cám Dỗ, ở bên cạnh người đàn ông giàu có, còn Việt phải lẻ loi ở nơi này, cho nên, tôi cũng muốn cho nếm thử cảm giác đau lòng sợ hãi. Lúc ấy, khi tôi bịt miệng của , thật sự có ý nghĩ kết liễu .” Diêm Việt từ trong túi quần lấy ra cái bật lửa, tầm nhìn ở chậu than ở “ Những thứ hình kia, Việt nhìn , tôi liền đốt cho anh ấy xem,lại nghĩ rằng rơi xuống tờ, bị phát

Dung Ân nghe , chỉ cảm trận lạnh lẽo từ cột sống thẳng lủi tới toàn thân, nghi ngờ đoán xem, ai là ông chủ của Cám Dỗ, mục đích của ông ta đến cuối cùng là cái gì, cũng nghĩ đến đó lại là người của Diêm Gia.

“Tôi buông tay, là bởi vì khi chúng ta ở chung, đối với tôi rất tốt, đối với tôi thương, cũng phải là giả bộ mà ra..” Diêm Minh như ánh sáng màu lưu ly ảm đạm mà xuống,khóe miệng mà tự giễu, “Không,là đối với Việt. Tôi nghĩ, sâu đậm như vậy,vậy tại sao lại hại anh ấy?”

Dung Ân chậm rãi đứng lên, hai phát run, giữ chặt đôi tay ấm áp của Diêm Việt kia, trong lòng chỉ cảm chua xót khó nhịn, cúi người, ngón tay nhàng xuyên qua mái tóc ngắn màu nâu sẫm, tiếng thầm, khàn khàn , “Việt, anh sao? anh cũng cho là em hại anh sao?”

Nằm ở giường người đàn ông có phản ứng nào,miệng thường xuyên trêu chọc làm cười cười, hôm nay mân rất chặc, làn da bởi vì lâu ngày ở trong phòng mà trắng nõn, hai thon dài quấn ở trong chăn, anh cũng thể đứng lên hướng về phía mà gọi, Ân Ân..

Cô còn nhớ ,lúc ở sườn núi bọn họ từng .

“Việt, chúng ta vĩnh viễn xa nhau,được ?”

“Ân Ân ngốc, chúng ta làm sao có thể xa nhau đây?” giọng Diêm Việt đầy nuông chiều, anh còn có thể từng lần ” Ân Ân, anh em…”

Kí ức, dường như tất cả đều được tẩm độc dược, bạn càng nhớ sẽ càng đau,cảm giác cảnh còn người mất, Dung Ân lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc như vậy, tủ đầu giường, hình ảnh bọn họ ôm nhau thân mật kg khít, dường như ai cũng thể chia cắt, nhưng chỉ là thời gian ngắn ngủi, khiến cho khe hở giữa bọn họ, càng khó có thể khâu vá.

Nam Dạ Tước trở lại Ngự Cảnh Uyển , sắc trời tối sầm, hôm nay ng ty có việc, loay hoay khiến anh bể đầu sứt trán.

Đi vào phòng khách, Dạ Dạ tự mình chơi với quả cầu , anh, liền chạy tới ôm lấy ,Nam Dạ Tước ẵm nó lên, đem ôm tới ghế salon, theo miệng liền hỏi “Dung Ân đâu?”

Đang chu bị cơm tối Vương linh đem bát đũa mang lên bàn, “Dung tiểu thư rất sớm liền ra ngoài, đến tại vẫn chưa về.”

“Ừ ” anh đáp , “Đi đâu?”

“Tôi cũng biết, ” Vương linh lắc đầu, “Lúc ấy ấy nhận được ện thoại, sau đó liền vội vàng chạy ra ngoài, bộ dạng dường như rất gấp gáp.”

Nam Dạ Tước bỗng dưng ngg đầu lên, gương mặt tuấn mĩ chợt lóe lên tia u ám, anh để Dạ Dạ xuống, lấy ện thoại gọi.

Không gian trong gian phòng yên tĩnh, chợt có tiếng chuông ện thoại di động vang lên vội vàng kịch liệt, làm cho người ta cả trái tim đập loạn. Dung Ân móc ra, nhìn xuống, cũng chưa bấm nghe. Sắc mặt Nam Dạ Tước trong lúc đợi đầy u ám, anh đè nén đôi ấy xuống, môi mỏng khêu gợi mà nhếch lên, khóe mơ hồ có bối rối tràn đến.

Dung Ân nhìn về giường Diêm Việt, anh rất an tĩnh, trước kia, cho dù anh nằm ngày cũng được, đừng là hai năm rồi, ện thoại di động ở trong lòng bàn tay rung rung, Dung Ân suy nghĩ , liền đè xuống tắt ện thoại.

Một tiếng ngắt ngang,đôi phượng của Nam Dạ Tước th sâu mà nheo lại, động tác anh rất chậm đưa ện thoại di động từ bên tai dời , đứng dậy cầm lấy áo khoát ra ngoài.

Má Lưu vào, Dung Ân cầm tay Diêm Việt ngồi ở bên giường, còn Diêm Minh, cúi đầu, ngồi ở ghế sa lon.

“Ân Ân, nhị thiếu gia, ăn chút gì . ” Bà tới, đành lòng nhìn Dung Ân sắc mặt như vậy, bà lau , “Ân Ân, xin lỗi, Má Lưu giấu giiếm con lâu như vậy.”

Dung Ân biết chuyện này thể trách má Lưu, Diêm gia cố ý giấu diếm, cũng vì liên quan đến chuyện lớn tập đoàn Viễn Thiệp , đương nhiên thể tiết lộ, “má Lưu lần trước con nhìn là anh ấy sao?”

Má Lưu gật đầu, tuôn đầy mặt, “Lão gia ông có người bạn là bác sỹ trung y, cho nên thường cách thời gian, đem thiếu gia đưa tới chỗ của ông ấy, hai năm rồi, thiếu gia vẫn như vậy, da thịt có bị héo rút… ” má Lưu tới đây, liền nghẹn ngào được nữa, “Ân Ân, người tốt như vậy tại sao lại thành ra như thế này?”

Dung Ân cắn môi, khóe miệng bởi vì dùng sức mà rỉ máu, từ má Lưu là người nhìn Diêm Việt cùng Diêm Minh lớn lên , hai đứa trẻ,bà thương cùng đau lòng, “Tối hôm qua, ta cho là Việt thể vượt qua, nên ta lấy ện thoại gọi cho con, nghe ện thoại tiên sinh sau này chúng ta đừng có tìm con nữa, ta biết anh ta rất đúng, nhưng là má Lưu có cách nào, ta cũng thể cho các con ngay cả gặp mặt cuối cùng cũng thể… “

Tối hôm qua. Dung Ân cần nghĩ, cũng biết là Nam Dạ Tước, sau đó, thái độ của rất kỳ quái, c c là bởi vì cuộc gọi đó.

Lúc Dung Ân ra khỏi phòng, cảm trong lòng rất buồn bực, cảm giác như là đến cao nguyên thiếu dưỡng khí, đứng ở cửa, trong phòng này, cất giữ rất nhiều kỉ niệm giữa và Diêm Việt, mà chỉ có ở bên trong, mới có cảm thời gian có tàn nhẫn mà qua, vẫn lưu lại đây thời tuổi trẻ.

Diêm Việt lẳng lặng nằm ở giường, anh nhìn , cũng có thể cùng chuyện, đều người sống thực tồn tại ý thức, có thể nghe người bên cạnh chuyện, Dung Ân dựa khung cửa, trong ánh đau nhói mảnh, Việt, em cùng chuyện với anh, anh có thể nghe ?

Có lẽ, là nghe , chỉ là ra mà thôi. Nếu như anh có thể mở miệng mà …,anh nhất định , Ân Ân, đừng khóc… Ân Ân của anh cười lên là nhìn đẹp nhất.

Dung Ân đầy mặt mà xuống lầu, Diêm Minh cũng từng bước theo sau lưng , Dung Ân vịn thang lầu, bước cứng ngắc mà xuống, mỗi chỗ qua, giống như đã từng lần nữa.”Mấy ngày này, cha mẹ tôi có nhanh như vậy mà về , nếu muốn thăm Việt, vất cứ lúc nào cũng có thể tới đây”

Dung Ân xuống lầu, xoay người sang chỗ khác, “Còn anh? Anh có khỏe ?”

Diêm Minh cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú lên thống khổ, ” Cô trách tôi sao? Có phải rất hận tôi?”

Sự xuất của hắn, chính là làm màn diễn mà thôi, bao gồm phẫu thuật thẩm mỹ, vì để cho Dung Ân tin tưởng, tiếc tiêm để làm chính mình dị ứng, Diêm Minh thở dài, ra càng về sau, hắn phải là vì muốn trả thù.

Hắn thậm chí nghĩ tới, muốn thay thế anh trai lo cho tốt nhất, muốn thay thế anh trai đem ở lại bên cạnh mình.

“Thực tôi hận anh. ” Dung Ân xoay người sang chỗ khác, chỉ được bóng lưng, “Tôi và anh, thì ra là phải mất những kí ức tốt đẹp, mà là chúng ta chưa từng có.”

ra khỏi Diêm Gia, Diêm Minh đứng ở cửa, vốn thuộc về anh, mà hôm nay,lại càng xa.

Không có kí ức ràng buộc, bọn họ trong lúc đó, rất xa lạ.

Dung Ân biết là t tình như thế nào ra vườn , vòng qua cửa sắt, gió đêm thổi tới, đôi vai run vì lạnh, bỗng nhiên ngg đầu, lại xe thể thao của Nam Dạ Tước dừng ở cửa Diêm Gia, anh dựa vào sườn xe, đưa ếu thuốc trong tay ném xuống đất sau đó giẫm tắt.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat