Hiện Đại Co Vo Cam Cua Tong Tai Bac Tinh

Published on August 17th, 2013 | by Amelia

0

Cô Vợ Câm Của Tổng Tài Bạc Tình – Chương 4-5

Chương 4: Lại gặp

tóc của mình, đứng lên, lần nữa trở về phòng ngủ. Hướng Thanh Lam vẫn ngủ say, nhưng nhìn hai quầng th anh biết, đêm qua có lẽ ngủ.

“Lam Lam…” Anh thở dài, ngồi ở bên giường, tay vỗ về khuôn mặt , vẫn là khuôn mặt thanh thuần năm ấy, nhưng là, cũng thể khiến anh t động nữa.

“Rốt cuộc anh phải đối xử với em như thế nào bây giờ?” Anh buông tay ra, nhìn lâu, sau đó mới xoay người rời .

Lúc Hướng Thanh Lam tỉnh dậy, Tô Triết Thác Thác rời lâu, vỗ vỗ mặt mình, nhìn đến bộ quần áo để bên cạnh, chỉ biết đêm qua anh có về, nhưng lại biết là lúc nào.

Đã ngày nhìn anh, xuống giường cầm lấy quần áo đặt ở bên. Nhìn cánh hoa hồng rơi ở đầu giường, trong lên chút mất mát mơ hồ. Trong phòng khách vẫn còn nguyên chiếc bánh ngọt cùng thức ăn hôm qua, ngồi xuống, cắt miếng, bơ ngọt ngào như vậy, ăn đến miệng lại dường như biến thành đắng ngắt.

Thật rất đắng, nhưng vì sao chỉ có đắng, lại có cả mặn? Cô quay đầu, ai nhìn đến, mặt khuôn mặt kia chảy dài hai hàng .

Tầng thứ mười tám của tòa nhà Tô thị là văn phòng tổng tài, Vũ Văn Thần cầm lấy tập tư liệu vừa ký xong, nhìn về phía bạn tốt thủ trưởng xuất thần.

“Thác, hôm nay cậu suy nghĩ ều gì vậy, lạ , khó mà nhìn người cuồng làm việc như cậu lại ngây người?” Anh buông tư liệu, hai tay chống tại bàn, gần đây Thác cực kì khác thường, giống như người bạn anh vẫn quen biết.

“Không có gì.” Tô Triết Thác Thác bỏ bút xuống, ều chỉnh chút t tư của mình, rốt cục lại trở về bộ dáng thần bí khó lường.

“Thác, cậu chu bị xử lý chuyện Cung Như Tuyết như thế nào?” Sắc mặt Vũ Văn Thần đột nhiên nghiêm túc, tuy rằng là bạn nối khố của nhau, nhưng là anh vẫn là thể chấp nhận được việc bạn tốt ngoại tình. Tại sao có người vợ tốt như vậy rồi lại vẫn cảm đủ đâu?

“Thác, Thanh Lam là tốt, cậu nên làm tổn thương ấy.” Anh ra lời   từ tận đáy lòng, ngày mọi chuyện vỡ lở, khi đó, tổn thương là càng nhiều.

“Tôi biết, tôi suy nghĩ biện pháp.” Tô Triết Thác Thác cũng ngg đầu, chính là chuyên chú giải quyết tài liệu trong tay. Vũ Văn Thần anh như vậy, đành phải nhún nhún bả vai rồi ra ngoài.

Thác lại trốn tránh, nếu cứ tiếp tục như vậy, vấn đề càng ngày càng nhiều . Anh thở dài hơi, tất cả mọi người đều biết, chỉ có ấy biết. Cô kia rất đáng thương…

Lúc Vũ Văn Thần ra ngoài, Tô Triết Thác Thác mới dừng bút lại, cầm ện thoại.

“Thư ký Hứa, đặt giúp tôi hai bó hoa…”

Sau khi hết giờ làm, anh đến chỗ Cung Như Tuyết đầu tiên, lại tặng nhất bó hoa hồng lớn màu đỏ, hai người lại thân mật hồi, mới lái xe về nhà.

Hướng Thanh Lam nghe tiếng mở cửa, quay đầu, được Tô Triết Thác Thác vào.

“Chồng, anh về rồi.” Cô hơi hơi cười, còn chưa kịp đến gần bó hoa sao lớn ở trong .

“Chồng, đây là…” Cô nhàng chớp hai , trong nhìn ra hơi .

“Tặng cho em, khóc cái gì, ngốc chết.” Tô Triết Thác Thác nhàng xoa đầu . “Ngày hôm qua thực xin lỗi, anh quên, sang năm nhất định anh nhớ kỹ .”

“Sinh nhật vui , Lam Lam.” Anh đem hoa đặt ở trong lòng , quả nhiên thư ký Hứa rất có con , hợp với loài hoa như vậy, nho , cũng là tinh tế.

“Chồng, cám ơn anh.” Hướng Thanh Lam ôm lấy thắt lưng anh, nếu như đợi chờ hôm qua làm héo mòn, kinh hỉ hôm nay anh mang đến làm sống lại. Cái cảm giác vừa vui vừa buồn ấy, có lẽ thể nhận thêm được nữa rồi.

“Ngốc ạ, em là vợ của anh, cảm ơn cái gì.” Tô Triết Thác Thác nhàng vỗ lưng của , trong miệng tuy lời an ủi, ánh lại liên tục nhìn đồng hồ, giống như là chờ đợi cái gì.

“Anh tắm rửa trước, lúc nữa gọi anh.” Anh vỗ mặt , xoay người tránh ra, mà Hướng Thanh Lam vẫn ôm chặt bó hoa trong lòng, mặt là chút mỉm cười hạnh phúc.

Tô Triết Thác quay đầu, nhìn ý cười ngây ngốc kia, hơi hơi nhếch môi, dường như gần đây anh rất quan t đến .

Cuộc sống của bọn họ vẫn tiếp tục như trước đây, anh mỗi ngày đều về nhà, biết là vì nguyên nhân gì, Hướng Thanh Lam luôn cảm giác thời gian anh trầm tư càng ngày càng nhiều, thời gian về nhà cũng bắt đầu ít .

Ngày hôm nay dậy rất sớm, sờ sờ bên kia giường, mặt còn độ ấm, anh dậy còn sớm hơn , mặc quần áo vào, chu bị ra ngoài.

Chu bị xong tất cả, mới cầm lấy ện thoại gọi cho dãy số.

Đến tận lúc bên kia truyền ra tiếng trầm thấp sau, mới đem phone đặt ở bên tai: “Chồng à, hôm nay em phải ra ngoài chuyến, có thể về khuya, anh ăn cơm ở bên ngoài được ?” Giọng của , tay cũng là vô ý thức đặt ở bụng mình.

Nơi này, liệu tin vui chăng?

“Ừ, anh biết rồi.” Giọng lưu loát vô cùng, sau đó chỉ còn tiếng gác máy. Cô nhìn chằm chằm ện thoại lâu, ra còn rất nhiều lời muốn , nhưng thôi quên , buổi tối rồi sau. Cô buông ện thoại, sau đó ra ngoài.

Trên đường cái, ngẫu nhiên có người gọi tên .

“Thanh Lam, Thanh Lam…”

Cô quay đầu, hình như có người gọi , ai vậy?

Một người nam nhân rất cao tới, mặt cười ôn nhu, mặt đeo cái kính gọng vàng.

“Vũ Văn Thần.” Hướng Thanh Lam đối anh cười nhàng, đây là bạn tốt cũng là cấp dưới của chồng .

“Thanh Lam, em muốn đâu?” Vũ Văn Thần cười lộ ra hai hàm răng trắng tinh, anh cười trông rất đẹp, nhưng lại luôn làm cho người ta nghĩ đến hồ ly, bởi vì hai của anh dài trông rất giống hồ ly. Con người anh rất khôn khéo nhưng tính cách lại khá tốt. Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, ở trong Hướng Thanh Lam, anh là người tốt, ánh có lẽ lộ ra khôn khéo, nhưng là lúc nào cũng  có loại đơn giản tùy ý.

“Em chỉ là muốn dạo thôi, người ở nhà rất buồn.” Cô mỉm cười, cố ý xong, cũng cho anh biết bệnh viện.

Cô muốn bất ngờ, cho nên tại thể .

Chương 5: Mang thai

“Thanh Lam à xin lỗi em, em biết đấy, gần đây Thác rất bận, cho nên chỉ có mình em. ” Nhìn lẻ loi mình, Vũ Văn Thần cảm giác được loại đau lòng nên lời. Cô này ra rất đáng thương .

“Không có việc gì đâu, em biết mà.” Hướng Thanh Lam gật đầu cái, biết anh bận, cho nên cũng có thể dạo mình rất vui . Nhưng, nhàng chớp hai , ảm đạm trong , vui ư? Thật ra, cũng rất muốn có người bên cạnh.

Chẳng qua, đây chỉ là mong ước của riêng mà thôi.

Xoay người, cũng nhìn đến ánh phức tạp của Vũ Văn Thần, trong ánh ấy dường như có cả đồng tình lẫn thương cảm.

Nhìn chằm chằm bóng dáng xa kia, Vũ Văn Thần nhàng thở dài.”Thác a Thác, bỏ rơi người con tốt như vậy, có lẽ có ngày cậu phải hối hận.”

Một có số phận nhất định bị tổn thương, còn đáng thương hay sao?

Từ trong bệnh viện ra, Hướng Thanh Lam ngg đầu bầu trời trong xanh lạ thường, ánh mặt trời chiếu vào mặt , làm cho hơi híp lại, vài cơn gió khẽ thổi qua bên má mang đến cảm giác mát mẻ thanh lương, cúi đầu, từ túi xách lấy ra tờ giấy, dòng chữ giấy ánh vào trong , xét nghiệm có thai.

Cô có thai, kết hôn hơn hai năm, rốt cục có thai.

Chồng à, nhất định anh rất vui phải , đây là kết tinh tình của chúng ta… Cô đặt tay ở bụng, rất khó tin nghĩ, nơi này sinh mệnh bé trưởng thành. Chỉ mấy tháng nữa thôi, đứa xuất trong cuộc sống bọn họ, biết con giống hay là giống anh.

Chồng, chồng của , hơi hơi nở nụ cười, hạnh phúc bên môi có thể say lòng người, gả cho anh từ lúc còn chưa tốt nghiệp đại học, gả cho chàng trai vừa đẹp vừa giàu có khiến tự hào nhiều lắm. Anh là người cực kì vĩ đại, tuy rằng khi ở trường học là bạch mã hoàng tử của rất nhiều nữ sinh, nhưng là, cuối cùng anh lại chọn . Bởi vì anh qua, ở bên anh được an t.

Cho nên, kết hôn. Thời gian hai năm tuy tình cảm vợ chồng quá mãnh liệt, nhưng cũng cực kì ấm áp. Mỗi ngày, đều cố gắng làm tốt trách nhiệm của người vợ, ng ty của anh năm này phát triển vượt bậc nên bề bộn nhiều việc, cho nên luôn thực săn sóc quấy rầy anh, cho dù anh quên ngày kỷ niệm kết hôn, cũng trách anh. Cho dù anh quan t giống như trước kia, cũng trách anh.

Bởi vì biết, anh rất bận, rất bận.

Con à, nếu của ba của con biết con tồn tại, nhất định rất vui.Tuy rằng bọn họ chưa có kế hoạch sinh con, tuy rằng đứa bé đến có chút ngoài ý muốn, nhưng tin rằng anh rất thích đứa con này.

Từ nay bên cạnh chỉ có mình anh nữa, mà có thêm đứa bé của và anh.

Đem giấy xét nghiệm c thận bỏ vào trong túi, vỗ chút mặt mình, cười lâu lắm, khuôn mặt của cũng sắp bị cứng lại rồi, có lẽ người khác còn nghĩ là đứa ngốc đâu. Vẫy tay gọi chiếc taxi, đến tận lúc ngồi trong xe, môi của cũng ngừng cong lên được, tươi cười mặt phá lệ ôn nhu. Lái xe từ kính sau nhìn , dường như rất hạnh phúc, khuôn mặt cũng dễ nhìn, ánh to, bên trong luôn có nhu ba, môi phấn nộn hơi hơi mân, cái mũi tuy rằng cao lắm, nhưng là rất hợp ngũ quan, làm khuôn mặt thêm phần ôn nhu.

Một người thực thoải mái, nụ cười của , cảm giác giống như gió xuân, cuốn hút cả người lái xe, làm cho t tình của anh cũng tốt rất nhiều.

Hướng Thanh Lam thoải mái tựa lưng vào ghế ngồi, tại về nhà, coi như cho anh bất ngờ , dù sao cũng là hôm nay khả năng về nhà muộn chút. Cô phát hai tháng vẫn có kinh nguyệt cho nên bệnh viện kiểm tra chút, nghĩ tới là mang thai, a, ý cười khóe môi lại lớn ít, rất hạnh phúc, mà tất cả hạnh phúc của đều là anh cho.

Đặt túi xách ở trong lòng, xem phong cảnh bên ngoài xe, loạt cảnh trôi nhanh về phía sau, cho dù cuối cùng chỉ là hình bóng mơ hồ lưu lại trong đầu, nhưng ai có thể là nó xinh đẹp?

Xuống xe, đứng ở trước cửa nhà mình, vẫn đứng, vài cơn gió lạnh thỉnh thoảng thổi qua  khuôn mặt mang theo tươi cười của , làm mấy sợi tóc vương vào má, có chút lạnh như băng, lại có chút ngứa.

Cô hít hơi sâu, hôm nay là cuối tuần, anh hẳn là ở nhà, biết xem tivi hay là nghỉ ngơi đây. Không biết, bất ngờ cho anh có đủ lớn hay . Đi tới, mở ra cửa ra, tươi cười mặt cứng lại.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

Hallowen xin được nhiều kẹo ghê :x



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat