Hiện Đại Cam Ki Chi Luyen

Published on August 18th, 2013 | by Jun Vũ

0

Cấm Kị Chi Luyến – Chương 1-5

Chương 1: Cơn ác mộng.

            (7 năm sau, Miên Miên 16 tuổi, cả cha lẫn dì của Miên Miên đều mất .)

            “A. . . . . . A. . . . . . A. . . . . .” Cô  liên tiếp thét chói tai, từ giường bật dậy .

            Mẹ L vội vàng tới phòng , chạy vội tới đầu giường, nhìn gương mặt khiếp sợ của , mồ hôi làm ướt cả mái tóc dài, đau lòng xoa xoa mặt , “Tiểu thư, cháu sao rồi? Gọi bác sĩ Lữ đến xem sao nhé?”.

            Từ bên giường rút mấy tờ khăn giấy, lau cái trán đổ đầy mồ hôi lạnh,   nhàng lắc lắc đầu , “Không cần, mẹ L, cháu chỉ mơ ác mộng thôi ạ !”

            Mẹ L nghiêm túc nhìn kỹ lát, xác định có gì đáng ngại , mới , “Miên Miên, dùng bữa sáng nhé?! Có cảm mệt ? Hay là bác bảo thiếu gia xin cho cháu nghỉ học hôm nay nhé…”

            “Không có sao, cháu lập tức xuống nhà liền .” Cô vén chăn lên, xuống giường tới phòng tắm.

            Mẹ L nhìn vào phòng tắm, cũng gì nữa, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng.

            Nhìn khuôn mặt trong gương thần sắc nhợt nhạt, có chút buồn cười, tự mắng mình đứa con mập mạp béo tròn rồi mà gương mặt cũng tái nhợt đến mức dọa người.

            Nhiều năm nay, đều nằm mơ những giấc mơ giống nhau, hơn nữa mỗi lần tỉnh dậy, thần sắc cũng nhợt nhạt giống cương thi như lúc này.

            Bác sĩ Lữ , sinh ra vốn yếu ớt, lại còn bị bệnh thiếu máu.

            Cô muốn than thở, càng ngày càng tin tưởng vào khoa học nữa rồi, người mập thế nhưng thân thể lại yếu ớt lại còn bị bệnh thiếu máu! Thật là chuyện lạ lùng!

            Nhưng là thể phủ nhận, con ác mộng này đeo đuổi ám ảnh bảy năm, mỗi lần nửa đêm tỉnh dậy đều trong trạng thái thần kinh ổn định.

            Cơn ác mộng của rất loạn, có lúc là đường phố u sâu hút, đèn đường mờ vàng lạnh lẽo rọi xuống mặt đường trông như những bóng ma, trong ánh trăng mờ, có đứa trẻ đeo cái ba lô mình đường, hốt hoảng luống cuống, sợ hãi đơn u tịch. . . . . Sau đó có rất nhiều người xuất mang đứa trẻ đó vào trong con ngõ cụt, cười gằn những tiếng rất dữ tợn, đưa tay ra hướng về phía đứa trẻ trong góc. . . . . . Tiếp sau đó, giật mình tỉnh giấc hét lên, đổ mồ hôi đầm đìa.

            Có đôi khi cơn ác mộng đó lại là vùng đất tuyết trắng xóa  ,có tóc dài rất xinh đẹp đứng đó, đưa tay đón lấy những bông tuyết bay ngừng. . . . . . Đột nhiên đem bàn tay trắng noãn trong suốt hướng tới , trong miệng lầm bầm câu gì. . . . . . Sau đó mảng bông tuyết bay lượn đầy trời, nhìn  bóng dáng của đó nữa. . . . . . Sau khi những bông tuyết đó rơi xuống đất, nền tuyết trắng từng mảng màu đỏ tươi. Những đóa hoa hồng màu trắng tinh khiết diễm lệ kia sao trông lại  có quỷ dị đến như vậy.

            Bảy năm, hai giấc mơ này cứ lần lượt xuất trong giấc ngủ của , có lúc còn kéo đến liên tiếp nhau,mỗi lần đều làm cho  ngủ  ngon giấc.

            Sau này, anh hai tìm cho bác sĩ gia đình, tên là Lữ Yên, là người vô cùng xinh đẹp cùng trình độ học vấn đáng nể.

            Lữ Yên khám nghiệm l sàng cho Miên Miên biết bao nhiêu lần, cũng cho uống qua rất nhiều loại thuốc. Tuy quá trình này có chút gian khổ, nhưng là tối thiểu lâu có bị cái giấc mộng này làm cho khó thở nữa.

            Anh hai đối với việc này rất vui mừng, nên liền giữ Lữ Yên ở lại trong biệt thự luôn.

            Thật ra Miên Miên cũng thích vị nữ bác sĩ này ở lại cho lắm, dù sao, căn biệt thự này cũng là nhà , chỉ có người thân thích trong gia đình mới được đến ở, đối với người ngoài vẫn cảm có chút khó khăn.

            Nhưng nhìn đôi lạnh như băng của anh hai, nuốt ngụm bọt, ra cũng có gì, dù sao cha cùng dì còn ở đây nữa rồi, trong nhà chỉ còn lại anh hai, và mẹ L ở, thêm người nữa có lẽ náo nhiệt chút.

            Cứ như vậy, Lữ Yên ở lại nhà ròng rã bốn năm.

            “Em ăn món giò hun khói này sao? Cho anh!” Anh hai nghiêng thân qua, gắp lấy miếng thịt màu đỏ ngon lành trong đĩa của .

            Đúng, bá đạo như thế , hoàn toàn có hỏi ý kiến của người khác, liền tự tiện làm chủ , ở trong ngôi nhà rộng lớn này, cũng chỉ có người, chính là anh hai của .

            Xoay người đẩy ra cái đĩa ra trước mặt, cảm muốn ăn nữa, quay đầu hướng hai người bàn ăn   nhàng   , “Anh hai, bác sĩ Lữ, em ăn no rồi, xin phép trước ạ.”

            Anh hai bữa sáng của vẫn còn nguyên, lông mày hơi nhíu lại , chỉ vào ly sữa nóng bốc khói bên cạnh: “Uống nó ”.

            Cô đoán chừng nếu như còn tiếp tục nghe lời anh,e rằng cả ngày hôm nay phải đứng ở đây uống ly sữa này, cho nên chấp nhận  bưng nó lên hơi uống hết.

            Lau chùi miệng, hướng về phía anh hai , “Vậy em học trước ạ.”

            Anh thả dao nĩa trong tay ra, lấy áo vest ở bên, lên phía trước, “Thuận đường, anh đưa em .”

            Cô từ chối, “Không cần, em có thể ra cửa bắt xe buýt.”

            Anh quay đầu lại nhìn cái, trong là tia kiên quyết thể cự tuyệt, “Anh muốn nhắc lại lần thứ hai đâu.”

            Cô bất đắc dĩ, đeo ba lô lưng, theo sau lưng anh hai cao lớn nổi trội.

            Trên xe.

            Cô nhìn cảnh lùi dần về phía sau bên cửa sổ, gì.

            Thật lâu, anh hai mở miệng, “Tối hôm qua ngủ ngon sao?” Vừa xong, anh đưa bàn tay đến định áp vào má .

            Cô cả kinh, theo phản xạ có ều kiện cơ thể nhất thời lùi về phía sau, bàn tay anh lơ lửng ở trung.

            Cô nhìn sắc mặt vui của anh, c thận cười  trừ , “Em. . . . . . Chẳng qua là quen như thế. . . . . . Không có thói quen. . . . . . Ha ha. . . . . . Ha ha. . . . . .”

            Hiên Viên có miễn cưỡng, chỉ thu hồi lại bàn tay, biết có phải hay là ảo giác của , có cảm giác mình nhìn mặt  anh thoáng   chán nản.

            “Miên Miên, chuyện của Triệu Minh, em vẫn còn ở trách anh sao?”

            Cô cuống quít lắc đầu, “Không có, có!” Lời thể loạn, có số việc cũng còn cần thiết làm cho ràng như vậy.

            “Thật là ? Đã năm rồi, em đối với anh vẫn là bộ dáng tức giận lạnh nhạt như vậy.” Anh vững vàng cầm tay lái, giọng lãnh đạm.

            Cô ôm chặt ba lô của mình, cúi đầu, “Không có, em   có, là do anh ấy tự mình làm sai, trách ai được hết!”

            Anh bỗng tg xe gấp, xe dừng lại bên gốc cây đại thụ.

            Bây giờ vẫn là  sáng sớm, núi bao phủ tầng sương mỏng, khung cảnh bốn phía lên cũng ràng.

            Anh khoác tay  lên tay lái, “Em nhất định phải dùng bộ dáng này chuyện với anh sao?”

            Anh hai biểu tình lạnh lẽo, có chút dọa người, toàn thân chấn động, thân thể mất tự nhiên  lui về phía sau. Anh giương tay ra , tưởng là anh muốn đánh lên má mình, nhưng là anh chỉ nắm lấy cằm của .

            Thở dài, thanh có chút mệt mỏi của anh vang lên, “Miên Miên, phải sợ anh, anh đời nào đánh em.”

            Tuy rằng anh bảo đảm như vậy, nhưng mà toàn thân vẫn nhịn được run rẩy.

            Anh dường như cũng nhận ra run, cầm chặt  cằm của , lạnh lùng , “Thế nào, tại anh mới đụng chạm như vậy nhịn nổi sao? Chớ quên, em trước kia luôn là biết xấu hổ bám lấy anh.”

            Sắc mặt tái , run càng thêm lợi hại.

            Lại nghe anh tiếp tục , “có Triệu Minh liền cần anh hai sao? Hắn có thể đụng, anh liền thể đụng sao? Anh cho em biết, Nguyễn Miên Miên, em đừng nghĩ ngợi lung tung, em là của anh, cả đời đều là của anh, muốn chạy trốn cùng người khác, trừ khi anh chết .”

            Xem bộ dạng thút tha thút thít, anh vươn tay ra, ôm tới trước , dịu dàng , “Miên Miên, em cũng muốn Triệu minh ngay cả ng việc tại cũng mất chứ?”

            Dịu dàng giọng cũng là cực độ hàn khí, vẫn chuyện, chẳng qua là nhàng hướng vào trong lồng anh, mặc dù vòng ôm của anh vẫn ấm áp cùng hương thơm thoảng thoảng như xưa, nhưng mà  rốt cuộc vẫn tìm được cái loại cảm giác ấm áp như ngày bé , xuyên thấu qua da thịt truyền tới chỉ có cảm giác lạnh lẽo cự độ cùng đau khổ ngập trời.

            Vì sao chuyện lại phát sinh đến bước này?  Anh hai, em rất muốn với anh, em chưa từng muốn cùng người khác rời , rời xa khỏi anh, ở trong lòng em, bất kể anh có cái gì làm cái gì, anh đều là anh hai của em, là người mà cả đời này em luôn tôn kính cùng mến, là người thân duy nhất mà em dựa dẫm vào cả đời này.

            Anh rất chán ghét người nhu nhược yếu đuối cùng phiền phức, em phải đối với anh thế nào đây, khi mà em rất sợ hãi rằng có ngày anh tức giận chán ghét em mà rời xa em.

            Em biết ều này với anh thế nào đây, anh hai?

            Chương 2: Triệu Minh 1: Nhớ lại lần đầu gặp Triệu Minh

            Trong trí nhớ mười bảy năm ngắn ngủi của , có khoảng trống .

            Ước chừng là khoảng thời ểm chín hay mười tuổi gì đó, mảnh kí ức kia lúc lúc , giống như là đài truyền hình bị nhiễu sóng vậy, mờ mờ ảo ảo, duy chỉ có hình ảnh những bông tuyết bay đầy trời là lên ràng.

            Anh hai , lúc chín tuổi, bị ốm nặng, sau cơn sốt đó, mất phần kí ức của cả chín năm trước đó.

            May nhờ có  bác sĩ Lữ  tỉ mỉ trị liệu, tìm được kí ức của tám năm trước đó, duy chỉ có khoảng thời gian nguyên năm lúc chín tuổi là cách nào nhớ ra nổi.

            Cô thừa nhận, người rất lạc quan,  phần kí ức mất kia, dù cố cũng tìm về được, cứ thuận theo tự nhiên. ép bản thân phải nhớ bằng được.

            Mà đối với kí ức trống rỗng này, cũng chưa bao giờ muốn tìm nó về. Giống như từ sâu trong tiềm thức, có thanh vang vọng cho biết rằng, nếu như kí ức kia quay về, suốt cả cuộc đời vĩnh viễn bao giờ thoát khỏi con ác mộng đeo duổi bấy lâu nay.

            Cô cũng thừa nhận, người rất hèn nhát. Cô tự gạt bản thân quan t đến những chuyện xảy ra, cứ thế sống cuộc sống vui , nhưng biết, ngày nào đó, nó chạm đến giới hạn và bùng nổ. Lúc đó phải thừa nhận mà đối mặt với nó.

            Lúc mười ba tuổi, nhớ lại chuyện dì cùng cha vì bị tai nạn máy bay mà qua đời.

            Quên , lúc mười tuổi, cha cùng dì đến biển Ca-ri-bê hưởng tuần trang mật, lúc trở về phi cơ gặp trục trặc bị rơi xuống biển Thái Bình Xương, thể tìm được thi thể. Ông ngoại sau khi nghe được tin đó, bị đột quỵ, tay thể cử động, cũng thể chuyện được nữa.

            Dĩ nhiên đây cũng là anh hai kể lại cho nghe, những  chuyện xảy ra trong khoảng thời gian năm đó đều là nghe mọi người kể lại.

            Nhìn nụ cười của hai người bia mộ, đặt bó hoa xuống.

            Mặc dù hai người khi sống hay cãi nhau những ít ra khi chết cũng được chôn cùng huyệt.

            Dì , người dì ôn nhu xinh đẹp của , hi vọng dì có thể sống hạnh phúc ở thế giới bên kia.

            “Em là Miên Miên phải ?” Cô chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên bên cạnh giọng nam có vui mừng vang lên.

            Cô quay đầu lại, nhìn thanh niên đẹp trai tuấn lãng, tay cầm bó hoa hồng trắng, gương mặt lộ vui mừng nhìn .

            Cô có chút nghi hoặc nhìn người thanh niên bước tới, trong đầu gắng tìm tòi hình ảnh này, nhưng rốt cuộc vẫn nhớ được đó là ai.

            Thanh niên kia vui nhếch môi, nhìn chằm chằm mình, có chút xấu hổ gãi gãi đầu, “A, đúng rồi anh quên tự giới thiệu mình, anh tên là Triệu Minh, là nhân viên dưới quyền của cha em.” Nói xong, còn cười rất tươi.

            Thật ra phải là người dễ dàng làm quen với người lạ, nhưng  nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của Triệu Minh, lại đầu độc thành ng. Cô gật đầu, cười nhàng, ngọt ngào : “Anh Triệu Minh, em là Miên Miên”.

            Triệu Minh dường như bị tiếng “Anh Triệu Minh” vô cùng ngọt ngào của mê hoặc, lời có chút ấp úng, “Miên Miên tiểu thư,em gọi anh Triệu Minh… anh Triệu Minh?”

            Cô gật đầu mỉm cười, lần nữa gọi tiếng “Anh Triệu Minh.”

            Triệu Minh vừa nghe, càng thêm kích động, thân thể nghiêng về phía trước, tay phải kéo lấy tay .

            Không biết tại sao, đột nhiên tỉnh lại, rất ghét đụng chạm với người khác phái, ngay cả anh hai, bây giờ cũng thoải mái.

            Cô tự nhận mình phải là người nhanh n, nhưng là trong ba năm qua, ngày ngày phải né tránh cái ôm mị của “sói” Lăng Thịnh, sớm luyện thành Lăng Ba Vi Bộ.

            Nghiêng thân mình , dễ dàng né tránh bàn tay của Triệu Minh, anh hiển nhiên cũng ngờ rằng tránh bàn tay của mình, có chút xấu hổ, khuôn mặt dễ nhìn trở nên đỏ bừng.

            Có chút nhẫn t nhìn nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời kia vụt tắt,  vội mở miệng giải thích, “Thật xin lỗi, anh Triệu Minh, em có chút thoải mái khi chạm vào người khác phái, bao gồm cả anh hai em cũng vậy”.

            Triệu Minh vừa nghe, mặt thoáng qua chán nản, nhưng là lập tức lại trở nên cao hứng trở lại, mặt nụ cười tràn đầy.

            “Anh Triệu Minh, anh đến viếng mộ cha em sao?” Cô chỉ vào bó hoa trong tay anh.

            “Đúng vậy a, ” Triệu Minh để bó hoa xuống, tinh thần có chút chán nản, “Chính xác mà , anh là tới viếng Nguyễn tổng tài cùng Xu Bối , Miên Miên tiểu thư, khẳng định là em nhớ anh, lúc em còn , anh từng ôm qua em. Anh là bạn học cùng lớp của dì em. Khi đó, Xu Bối hay mang em đến trường học chơi.”

            Cô cố gắng nhớ lại, chuyện dì mang đến trường chơi, hình như có chút ấn tượng, nhưng những người bạn của dì chỉ là những hình ảnh mơ mơ hồ hồ trong kí ức của .

            Cô có chút áy náy giương nhìn Triệu Minh,cười khan “Ha ha. . . . . . Em nhớ lắm. . . . . . Ha ha. . . . . .”

            Triệu Minh nhìn , bình thản : “Miên Miên tiểu thư, khi đó em còn , nhớ cũng là ều bình thường thôi”.

            Chàng trai này quả thực hết sức đáng , nháy mấy cái, “Anh Triệu Minh,anh chỉ cần gọi em là Miên Miên là được rồi! Gọi tiểu thư nghe có tự nhiên cho lắm!”

            Lời này vừa ra, vừa chọc cho Triệu Minh gương mặt biểu lộ vui vô cùng.

            Cả buổi chiều, hai người ngồi ở bậc thang ngay khu nghĩa địa, chia sẻ cho nhau những kí ức xa xưa.

            Những hồi ức kia, phần lớn mang theo mơ ước tươi đẹp về tương lai,còn có người bạn nối khố tin cậy nhất, cũng chưa từng nghĩ rằng dì lại có những kỉ niệm và mơ ước đẹp như vậy.

            “Xu Bối, thích ăn nhất rau vịt . Cô ấy ấy muốn làm thủy thủ Popeye, được ăn rau vịt.”

            “Ách. . . . . . Thật là kinh ngạc!”

            “Vậy em biết Xu Bối sợ nhất cái gì ?”

            “Dạ? Con gián? Hay là con rắn? . . . . . .”

            “Không phải, đoán tiếp !”

            “Con kiến?”

            “Cũng phải luôn!”

            “Ách. . . . . . Đoán được rồi, anh Triệu Minh, là con gì vậy?”

            “Con gà con!”

            “Ách. . . . . . Thế nào lại là con gà con?”

            “Xu Bối đúng là sợ nhất con gà con,nhất là con gà mới vừa ra đời có bộ lông màu vàng nhạt. Trước kia có lần bọn anh thăm nông trường, Xu Bối nhìn đám  gà con mới ra đời, sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu,dù mang đôi giày cao những 8cm những vẫn hướng cái cây đại thụ bên cạnh trèo lên, cuối cùng con gà con bị đuổi chạy, mà ấy vẫn còn sợ hãi, ở cành cây đúng đêm. Chỉ là từ nay về sau, lớp anh gọi ấy là Tri Chu nữ !”

            “Tại sao ạ?”

            “Em phải cảm ấy mang giày cao gót còn có thể trèo lên cây, phải Tri Chu thế là cái gì?”

            “. . . . . .”

            . . . . . .

            Bây giờ  nhớ lại , Triệu Minh mang đến cho ba năm vui hiếm trong cuộc đời, có lúc nghĩ, lòng thích anh, hay chỉ là thông qua bóng dáng anh tìm về ảo ảnh vui trong qua khứ?

            Có ều, tất cả còn quan trọng, sau khi xảy ra kiện kia, Triệu Minh liền từ từ từng chút biến mất khỏi cuộc sống của , giống như là anh chưa từng xuất vậy.

            Chương 3:  Triệu Minh 2:  Chết lặng bạt tai.

            Trước khi xảy ra kiện kia, đối với việc cùng Triệu Minh hay lui tới, Hiên Viên là biết nhưng nhắm mở làm ngơ, bây giờ ngẫm lại thực ra lúc đó là anh cố đè nén tức giận.

            Thật ra chỉ xem Triệu Minh như là người bạn cũ của dì mà đối xử tốt như đối với anh trai mình mà thôi.

            Nếu về mức độ thân thiết, vẫn còn kém xa so với tình cảm của đối với người anh hai mà vẫn sùng bái từ , còn có người hay thích cười duyên cùng trêu chọc -Lăng Thịnh.

            Cô cùng Triệu Minh vẫn là bảo trì khoảng cách với nhau, dù cho là có chơi đùa với nhau những cũng là có tiếp xúc tay. Ở chung chỗ cũng chỉ là chia sẻ cho nhau thức ăn ngon cùng kí ức ngày xưa, hơn. Nhưng vào ngày, Hiên Viên lại làm ra chuyện kéo khoảng cách giữa cùng Triệu Minh lại gần nhau hơn, tối thiểu đối với , đó là lần đầu tiên chủ động tiếp xúc đến thân thể người khác phái trừ anh hai.

            Đó là vào ngày cuối tuần, Triệu Minh tới tìm rủ ng viên chơi, ngẫu nhiên lúc đó anh hai lại ở nhà.

            Cô thay quần áo xong, ngang qua thư phòng nghe tiếng từ trong phòng truyền đến.

            “Anh rốt cuộc muốn cái gì đây?” Thanh của Hiên Viên mang theo tức giận cùng mơ hồ đè nén, trong thoáng chốc, giống như nhớ ra hình như cha cũng từng ở nơi này dùng thanh tức giận như vậy mắng ai đó.

            Chỉ là  trong nháy , Triệu Minh lên tiếng, thanh nghe hơi uất ức, “Diệp tổng quá lo lắng rồi, tôi chỉ là muốn chơi cùng Miên Miên tiểu thư thôi, Miên Miên tiểu thư như vậy mất cha và dì , tôi. . . . . . Chỉ là đơn thuần muốn làm cho Miên Miên tiểu thư vui mà thôi!”

            Hiên Viên đứng đưa lưng về phía , nên thể biết được mặt lúc này của anh, nhưng nhìn anh sống lưng ưỡn thẳng tắp, còn có chút khẽ phát ra rung động, cũng biết rằng anh rất tức giận, hiển nhiên cũng có đem lời của Triệu Minh để ở trong lòng.

            Quả nhiên, anh mặc dù  giận dữ ngược lại cười khe khẽ , “Anh cho rằng tôi dám động tới anh? Anh cho rằng tìm được Miên Miên làm núi dựa mà có thể kiềm chế tôi? Anh có phải hay quá ngây thơ rồi!”

            Triệu Minh nhìn về phía cửa phòng, có thất kinh, sắc mặt sung huyết đỏ bừng, lâu mới lắp bắp , “Tôi. . . . . . Tôi có nghĩ như vậy. . . . . .”

            Hiên Viên   gì, chẳng qua là cười hắc hắc hai tiếng, sau đó dài rất nhanh quét đường rất đẹp đánh về phía bắp đùi của Triệu Minh, Triệu Minh lảo đảo cái rồi té xuống, tay che vết thương, thần sắc thống khổ.

            Hiên Viên hiển nhiên còn chưa hết giận, dài lại bắt đầu đá ra.

            “Không cần, anh hai!” Cô đẩy cửa ra, chạy vào đỡ Triệu Minh dậy . Da thịt tiếp xúc trong nháy , lại nhớ đến hình ảnh rất nhiều cánh tay màu trắng vây lấy làm cảm giác buồn nôn.

            Nhưng là, có nôn tại đây, nỗ lực đè nén đôi tay run rẩy của mình , làm nó vững vàng đỡ Triệu Minh đứng dậy.

            “Anh Triệu Minh, anh sao chứ?” Cô nhìn gương mặt đỏ như tôm luộc của Triệu Minh, nụ cười trong sáng từng luôn hữu khuôn mặt giờ trông rất khó coi, lông mày khẽ cau lại, thân thể cũng khẽ cong lên, còn hơi run run nữa. Cô có chút đau lòng, ngg đầu nhìn gương mặt vẫn đổi của anh hai, có chút tức giận quát, “Anh hai, anh làm gì vậy?”

            Hiên Viên nghĩ là chuyện với anh bằng giọng ệu tức giận như vậy nên anh có chút kinh ngạc. Ngay sau đó lập tức phục hồi tinh thần lại, cặp lông mày đen nhánh hung hăng nhíu lại, đôi môi mỏng quyến rũ mím chặt, đôi to đen th thúy sâu thẳm cuồng phong chu bị nổi dậy.

            Cô có chút sợ, thoáng lui về sau bước, ngơ ngác nhìn anh hai, phải cố ý, tuyệt muốn thương tổn anh, rất muốn lời xin lỗi, nhưng miệng lại  cách nào mở ra được.

            Hiên Viên nhìn lâu, trong kia có thể tin, có ngập trời tức giận và còn có nồng đậm bi thương.

            Cô bất giác cảm đau lòng, anh hai là người thân duy nhất của , cũng là người mà luôn tôn kính thương từ ,  tại sao có thể vì người ngoài  mà tổn thương anh.

            Hiên Viên đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to mấy tiếng, ngay sau đó từ từ bình tĩnh lại, cúi đầu, thanh mang theo tang thương mà lãnh đạm xa cách, “Em vì ta mà đối với ngươi thân duy nhất, cũng là người anh duy nhất mà la mắng trách cứ. . . . . . Em vì tên mặt trắng  này. . . . . . Ha ha. . . . . .” Sau đó anh bật ra tiếng cười khẽ, tựa như  tự giễu bản thân lại còn có cả bi thương.

            “Em. . . . . . Em. . . . . .” Cô nhìn anh đứng trước mặt mình, cho dù lời của anh có mang lạnh lùng bình thản nhưng vẫn cảm nhận được là anh cố giữ thái độ bình tĩnh lãnh đạm, anh như vậy,  chưa từng qua.

            Anh như vậy, làm nhớ đến hình ảnh anh lúc năm tuổi, anh mình độc đứng dưới gốc cây mai, trông anh xa cách tựa như thể nào chạm tới được, như thế mờ ảo,  như thế thực. Cô có chút sợ hãi, tiến lên nhào vào  trong anh, “Thật xin lỗi, xin lỗi, anh hai, Miên Miên phải cố ý!”

            Thân thể anh cứng đờ, lâu mới nhàng đẩy ra, bàn tay cầm lấy khuôn mặt tròn tròn của , quan sát lâu, mới mở miệng dịu dàng , “Như vậy đáp ứng anh, về sau   cần gặp lại người đàn ông này, nên cùng người đàn ông này có dính líu.”

            Cô quay đầu lại nhìn Triệu Minh khuôn mặt trắng bệch nằm mặt đất, có chút   đành lòng. Mấy năm qua, rất vui khi có anh làm bạn, sao có thể cứ thế tuyệt tình với người bạn có nụ cười xinh đẹp như vậy.

            Cô kéo kéo cánh tay của Hiên Viên, trải qua mấy năm này cố gắng, còn cảm khó chịu khi tiếp xúc thể xác với anh nữa.

            “Anh hai, anh ấy là bằng hữu của em, em. . . . . .”

            Cô còn chưa dứt lời, anh "> mẽ hất ra, hướng Triệu Minh còn ngồi đất bước tới.

            Cô cuống quít ôm lấy eo anh, liên tiếp cầu xin, “Anh hai, cần, anh hai. . . . . .”

            Hiên Viên dừng lại, từ trong kẽ răng khẽ rít ra thanh , “Trở về phòng cho anh, nếu  ngay cả em anh cũng ra tay đó!”

            Cô nhìn anh hai khí thế chẻ tre hướng về phía Triệu Minh tung ra liên tiếp những cú đấm, so với chiều cao 1m86 của anh hai,  Triệu Minh chỉ cao 1m77   ràng là chỉ có thể ôm đầu chạy trốn.

            Cô  kh trương chạy đến, dang hai tay đứng c trước Triệu Minh, hai đẫm lệ, “Anh hai, cần, anh muốn đánh anh ấy hãy đánh em trước!”

            Hiên Viên quả nhiên dừng động tác lại, nắm chặt quyền, lâu lại cười lớn, nhàng : “Em cho rằng anh dám đánh em? Em cho rằng anh thương em cưng chiều em em có thể coi thường lời của anh?”

            “Ba!” Bàn tay giương lên, bạt tai nằng nề dán thẳng lên mặt .

            Cô bị lực đánh của anh làm cho lùi lại mấy bước mới dừng lại, lau vết máu rỉ ra bên khóe môi, đáy sững sờ cùng hoảng loạn, đây là người anh luôn dùng lời lẽ lạnh lùng với , nhưng nửa đêm lại vô cùng quan t đắp chăn lại cho sao? Anh hai cư nhiên lại động thủ tổn thương sao?

            Đây là lần đầu tiên bị anh hai đánh, nhưng trong trí nhớ, đây là lần thứ hai anh tổn thương . Trước kia còn có dì cùng cha bảo vệ , tại thế nào, ha ha, nguyên lai bản thân cái gì cũng có, có ai bên cạnh,  những tưởng còn có người cưng chiều thương ều kiện, ra chuyện thường diễn ra như người ta mong muốn, ai lại nguyện ý thương mập mạp vô dụng như cả.

            Trong thoáng chốc, nghe đến những thanh đứt quãng từ trong đầu óc truyền đến.

            “. . . . . . Nhóc là đứa phiền phức. . . . . . nhu nhược. . . . . . Ta chán ghét nhóc. . . . . . phiền phức. . . . . . làm cái gì cũng được. . . . . .”

            “Em phải. . . . . . Miên Miên phải đứa phiền phức. . . . . . Cũng phải là nhu nhược. . . . . .”

            “. . . . . . Em . . . . . . Cùng bọn anh vui đùa chút chứ . . . . . .”

            “Không cần. . . . . . Không cần. . . . . . Các ngươi đừng lại gần đây, cần, anh hai… cứu Miên Miên, cứu cứu Miên Miên. . . . . .”

            “Anh hai em nhớ em rồi. . . . . . Không thèm để ý đến em rồi. . . . . .”

            Đầu rất đau, trong đầu mảnh v đục, nụ cười lạnh lùng của anh hai, gương mặt bi thương của dì , còn có hình ảnh giận dữ đùng đùng của cha, tất cả đan vào thành vòng xoáy lớn, từ từ đem bao phủ. . . . . .

            Máu tay càng ngày càng nhiều,  lau thế nào cũng  sạch . . . . . .

            Không cần. . . . . . Không cần. . . . . .

            Diệp Hiên Viên nhìn lên   trước mặt trong miệng ngừng tràn ra máu, hai bàn tay ôm lấy đầu, cáu kỉnh thét chói tai, “Không cần. . . . . . Không cần. . . . . .”

            Trong lòng anh đau nhói, ôm lấy    ngừng giãy giụa vào lòng, hướng về phía ngoài cửa rống to, “Lữ Yên, đến đây nhanh cho tôi !”

            Trong chớp nhoáng này,hình ảnh giãy giụa trong anh lúc này cùng thân ảnh của người đầy máu thân thể lạnh như băng nằm tay Lăng Thịnh vào bảy năm trước lần lượt quấn lấy t can anh, Diệp Hiên Viên trong lòng ngừng  dâng lên cỗ mãnh liệt tự trách cùng hối hận.

            Mình chỉ là muốn dọa ấy chút, mình chẳng qua chỉ là muốn ấy bảo vệ người đàn ông khác trước mặt mình , thừa nhận , Diệp Hiên Viên, ngươi chẳng qua là ghen tỵ, chẳng qua là ghen tỵ tại sao người ấy bảo vệ là là ngươi mà thôi.

            Ôm   khóe miệng   ngừng tràn ra máu tươi, Diệp Hiên Viên cười khổ, ràng chỉ là muốn bảo vệ , tại sao cuối cùng lại toàn tổn thương .

            Quay đầu nhìn gương mặt kinh ngạc của người đàn ông ngồi sàn nhà, Diệp Hiên Viên cười lạnh ra tiếng, “Triệu Minh, tôi muốn anh cả đời  này sống cũng  bằng chết!”

            Chương  4: Triệu Minh 3: chi mộng xuân cùng xa nhau

            Đang mơ màng, nghe tiếng của anh hai kiên nhẫn vang lên.

            “Cô ấy rốt cuộc thế nào rồi?”

            Tiếp đó có giọng nữ khàn khàn vang lên, đoán là bác sĩ Lữ.

            “Tiểu thư bị kích thích đến thần kinh, là do những kí ức kia!”

            “Không phải thôi miên đoạn ký ức kia rồi sao?”

            “Diệp tiên sinh, thôi miên phải là làm nó mất hoàn toàn, trí nhớ từng tồn tại là , chỉ có thể che dấu nó tạm thời, mà thể hoàn toàn hủy diệt nó.”

            Trên trán bỗng truyền đến hơi ấm quen thuộc,   biết đó là bàn tay của anh, ngay sau đó  thanh của anh vang lên ở bên tai: “Miên Miên, em tỉnh dậy … em ngủ ngày đêm rồi, anh hai hứa là bao giờ tổn thương em nữa…cầu xin em đó… hãy tỉnh dậy .”

            Thanh của anh nghe dịu dàng, giống như làn gió mùa xuân thổi tới bên tai vậy, lại mang theo cả cố chấp, giống như nếu cứ bất tỉnh , anh nản lòng tiếp tục thầm bên tai . Lông mi khẽ rung, chậm rãi mở .

            “Miên Miên, em tỉnh rồi à?” Anh vui mừng ôm lấy khuôn mặt của .

            Cô nhìn người trước mặt cặp hằn lên tia máu, mặt mệt mỏi, quần áo chỉnh tề, đây là anh hai khôi ngô tuấn tú diện mạo bất phàm chú trọng ngoài của sao?

            Cô cố hết sức vươn cánh tay vô lực lên, sờ sờ gương mặt của anh, biết tại sao, liền tuôn rơi ngừng.

            Anh thất kinh hoảng hốt, “Sao vậy Miên Miên? Em còn đau sao? Là anh hai tốt, là anh hai nên đánh em!”

            Cô giãy giụa  ngồi dậy, chui vào trong vòm rộng lớn của anh: “Anh hai, xin anh đừng bỏ rơi Miên Miên, đừng chán ghét cần Miên Miên!”

            Anh ôm chặt, dịu dàng an ủi, “Anh hai vĩnh viễn bỏ rơi Miên Miên, Miên Miên cũng hứa với anh, vĩnh viễn luôn ở bên cạnh anh, cho phép theo người đàn ông khác rời xa anh, có được ?!”

            Tuy lời của anh rất bá đạo nhưng trong lòng lại cảm rất ấm áp, còn có cả ngọt ngào, ở  trong anh nhàng gật đầu cái, chỉ cần anh quan t đến , liền vĩnh viễn rời khỏi anh. Trong lòng  ý nghĩ ngọt ngào, từ từ rơi vào mộng đẹp.

            Trong giấc mộng, dường như có gì đó rất nóng bỏng mơn man dọc theo thân thể , từ từ vuốt ve, có chút mất tự nhiên  muốn tách rời khỏi loại cảm giác nóng bỏng này , hướng khoảng giường lạnh như băng bên cạnh lăn , ngờ kia theo chặt thả, nhàng vuốt ve từ từ bắt đầu biến thành dùng lực vuốt ve. Trong ánh trăng mờ, trong thân thể của giống như có dòng nhiệt lưu từ từ bắt đầu ở trong máu lan tràn, giữa hai cũng có loại chất lỏng ấm áp mơ hồ rỉ ra, cơ thể bỗng trống rỗng,  khát vọng mãnh liệt   cái gì đó, cần cái gì đó mà cũng . . . . . . Trong miệng của bất giác  phát ra  tiếng rên rỉ xa lạ, hai khó nhịn ma sát, trong lòng ê ẩm ngứa chút, trong đầu rất muốn tỉnh dậy, nhưng là hữu t vô lực, vẫn chìm đắm trong hỗn loạn. . . . . . Chỉ có thể mặc cho phần nóng bỏng kia  đem thân thể đốt cháy từng chút .

            Sáng ngày thứ hai, được anh ôm trong mà tỉnh lại.

            Đã rất nhiều năm chưa nhìn bộ dáng lúc ngủ của anh hai rồi, người thiếu niên đẹp trai lạnh lùng năm nào nay trở thành người đàn ông anh tuấn "> mẽ. Cô nghiêng đầu, quan sát bộ dáng lúc ngủ hiếm của anh, lúc ngủ trông anh sắc sảo bén nhọn như thường ngày, luôn che dấu bản thân trong cái vỏ bọc lạnh lẽo, tại ngược lại trông anh có chút lười biếng giống như trẻ con vậy. Mái tóc đen nhánh hỗn loạn, hai hàng lông mi vừa dài vừa cong, là rất đẹp.

            Cô có chút ghen tị nhìn hàng lông mi dày đen nhánh kia, đáng thương thay khi là con mà lông mi còn đẹp bằng anh, làm sao mà chịu nổi.

            Cô nổi lên ý xấu ,  từ từ đưa tay dò hướng  lông mi làm người ta ghen tị kia, nghĩ thầm có thể nhổ bớt mấy cọng lông mi.

            Ngay lúc tay chỉ còn cách hàng lông mi kia 0,01cm, anh hai bỗng nhiên bắt lấy bàn tay của , đôi to đen th thúy mở ra.

            “Em làm gì đấy?”

            Cô chột dạ rụt tay lại, cười trừ , “Không có. . . . . . Không có gì. . . . . . Ha ha. . . . . . Là trán anh có cọng tóc nên em định lấy ra giúp anh mà thôi. . . . . . Ha ha. . . . . .”

            Anh có chút chế nhạo cười , bàn tay vừa dùng lực, kéo nằm ở bộ trần của anh, “Không phải là bởi vì lông mi của anh dài, nên có người ghen tỵ, mưu định nhổ bớt mấy cọng sao?”

            Cô cuống quít lắc đầu, “Không phải, khẳng định là phải!”

            “Thật phải ?” Anh cúi sát mặt , đôi đen nhánh nhìn chằm chằm chớp , sâu trong con ngươi tràn đầy hoài nghi.

            Cô bị khuôn mặt tuấn tú của anh phóng đại ở sát mặt mình làm cho xấu hổ, sau đó bất giác nhận ra mình còn nằm khuôn trần của anh, có chút tự nhiên, giùng giằng muốn bò xuống.

            Anh gì, bàn tay giữ chặt, đôi xinh đẹp vẫn nhìn chằm chằm , nhìn vào đôi th thúy sâu thẳm đó, trong bỗng trào lên cảm xúc xa lạ.

            Loại t tình này khiến cho có chút kinh hãi, có chút sợ, tay của anh càng ngày càng siết chặt,cái eo tính là thon của cũng có cảm giác đứt rời, mặt đỏ ngầu, giọng nhắc nhở, “Anh hai, em rất nặng a!”

            Anh để ý đến ,  cả người anh có phản ứng, giống như  l vào mảnh mê mang , th thúy trong đôi mảnh hoang vu. Cô hơi sử dụng lực nhéo vào tay anh, nhưng anh vẫn bất động như cũ.

            Cô bắt đầu giãy giụa, kiên nhẫn đấu tranh với hai cánh tay chắc khỏe kia. . . . . .

            Đột nhiên, nghe tiếng thở dốc của anh vang lên ở đỉnh đầu, ngg đầu lên, nhìn ràng đúng là anh hai thở hổn hển, hơi đỏ,cảm giác giống như là con sói lớn muốn ngụm nuốt trọn chú cừu mập mạp vậy, khỏi có chút bận t, “Anh hai, anh làm sao vậy ạ?”

            Anh gì, chỉ là nhanh như chớp đẩy ra, lảo đảo nghiêng ngã hướng phòng tắm chạy .

            Lưu lại ngồi mình ở giường ảo não, lại làm chuyện gì chọc đến anh rồi sao?!

            …

            Khi đó, quyết định anh hai là người thân cũng như người bạn duy nhất của .

            Đối với Triệu Minh, chỉ còn biết xin lỗi , nếu anh hai thích anh ta, cũng muốn làm trái ý anh hai mà lui tới với anh ta.

            Mặc dù Triệu Minh mang đến cho ba năm vui tràn đầy tiếng cười, nhưng mà lại muốn lợi dụng anh để tìm về những ấm áp trong quá khứ.

            Con người thể cứ sống mãi trong quá khứ,Cũng như có ai có thể vĩnh viễn sống ở  Ivory Tower.

            Cho nên gọi ện cho Triệu Minh, với anh rằng quyết định từ nay về sau gặp anh nữa. Triệu Minh nghe xong gì,chỉ là trầm mặc lúc lâu, thái độ đó giống như là anh có thể hiểu tình cảnh của mà thông cảm cho vậy, bởi vì đến quyết định này, giữa hai người cũng biết gì với nhau thêm nữa, thà rằng gì để cục diện đỡ l vào bế tắc.

            Cuối cùng, tìm cái cớ để cúp máy nghe thanh chán nản của Triệu Minh truyền đến, “Miên Miên, có thể gặp anh lần cuối cùng được ? Anh muốn lưu lại kỉ niệm đẹp giữa chúng ta.”

            Vì rất áy náy với anh, nên liền đáp ứng anh, nhưng ngờ lần gặp mặt này, lại có thể làm cho người đàn ông mang đến cho vết thương sâu sắc cả đời khó quên, cũng làm cho mối quan hệ giữa và Hiên Viên xuất rãnh vực sâu thẳm ngăn cách.

            …

            …

            Chương 5: Triệu Minh 4: bắt cóc cùng đùa giỡn

            Triệu Minh ở trong ện thoại muốn mang đến nơi mà cả đời cũng quên được, nhưng là nếu như bắt cóc làm cho người ta trọn đời khó quên,  Triệu Minh làm được.

            Trong mơ mơ màng màng, có người tháo miếng vải đen che xuống.

            Cô hơi mở để thích ứng với ánh sáng đột nhiên chiếu đến, khi nhìn xung quanh, nhìn đám trông như lưu manh, đám con trai đầu nhuộm đủ màu sắc các kiểu vây quanh , trong tay nếu phải cầm gậy gộc có gắn nh cũng là những thanh đao sáng loáng, bộ dạng hút thuốc trông rất đắc ý.

            Cô bên cạnh Triệu Minh cũng bị trói khác gì cái bánh chưng, cười khổ hướng anh gật đầu cái, có lên tiếng. Trong lòng rất sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng ép nỗi sợ hãi đó xuống, ở vào thời ểm này sợ cũng vô ích, ều đó chỉ làm cho đối phương càng thêm đắc ý mà hành hạ hơn, hơn nữa cũng muốn làm kẻ nhu nhược cùng phiền phức.

            Được rồi, Nguyễn Miên Miên, ngươi nhất định phải bình tĩnh, hảo hảo dùng cái đầu suy nghĩ xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!

            Thật ra là xảy ra chuyện gì đây?

            Buổi chiều, trốn mẹ L cùng Lữ Yên, lặng lẽ ra khỏi nhà. Anh hai làm, bình thường ở nhà cũng chỉ có hai người họ là quản .

            Triệu Minh nhìn , có chốc lát chán nản, ngay sau đó lại vui nở nụ cười tươi mà thích nhìn nhất, thần thần bí bí muốn mang cùng khám phá thế giới mới.

            …

            Lúc đó, và anh đứng ở bên đường vẫy tay gọi xe, chiếc xe màu trắng bỗng nhiên dừng lại ngay trước mặt họ, sau đó mấy tên thanh niên từ xe nhảy xuống, dùng cái khăn đầy mùi hôi cùng b thỉu che họ lại. . . . . .

            Sau đó, mở ra là ở nơi này.

            Không biết có phải hay  bởi vì là con , bọn họ cảm có gì uy hiếp, cho nên có trói chặt quá, chẳng qua là trói hai cho có mà thôi. Cô liếc nhìn đồng hồ cổ tay, bốn giờ chiều, ra khỏi nhà lúc hai giờ, tính đến giờ hai tiếng đồng hồ.

            Cố gắng cử động thân thể bủn rủn, trong lòng đấu tranh ngừng. Những tên này dám lên ngọn núi này bắt cóc người, phải nhóm người ngoại lai cũng là những tay mơ biết trời cao đất dày! (Anh Viên là boss ở đây mừ)

            Ở núi này, dù là người bình thường nhất cũng là đại gia rồi, ở đây toàn bộ đều là người giàu, dùng xe xịn, ở khu nhà cao cấp , nếu phải là tài phiệt trong giới thương nhân cũng là ông trùm trong giới hắc đạo, gia đình Lăng Thịnh chính là ển hình của trùm giới hắc đạo. Không nghĩ tới lại có người biết trời cao đất rộng là gì, dám làm loạn đất của các đại boss, xem ra chẳng qua cũng chỉ là tay mơ, cần lo lắng là kẻ thù của anh hai, thở phào cái, thầm nghĩ tới.

            Lại nghe  thanh Triệu Minh giùng giằng vang lên, “Các ngươi đem chúng ta bắt cóc tới đây làm gì?”

            Một tên người toát ra khí chất lão đại dụi dụi ếu thuốc của mình, hùng hổ đạp đất bước đến, nhìn khẽ Triệu Minh  giãy giụa , lộ ra hàm răng vàng khè ghê tởm, cười to , “Không làm gì cả, chẳng qua là bọn tao thiếu tiền dùng chút, muốn tìm chú em giúp đỡ! Lão tử ngồi canh me ở đây mấy ngày, những đại gia kia đều dùng ô tô lại, thế nào cũng bắt được người nào, hôm nay rốt cuộc lại để cho chúng ta bắt được mẻ, a, đúng, là đôi dê béo mới đúng ! Xem chú em áo mũ chỉnh tề , kia mặt mũi sáng sủa, cũng biết ngày thường đều được ăn ngon mặc đẹp thiếu thứ gì! Hôm nay bọn tao phát tài rồi!  Ha ha ha!”

            Nói xong,đám người lâu la xung quanh phá lên cười, mảnh tiếng hoan hô.

            Cô nhìn bọn chúng, thầm nghĩ quả nhiên bọn chúng chẳng qua chỉ là đám ô hợp, muốn kiếm chút tiền mà thôi.

            Vì vậy, siết chặt nắm tay, cố gắng để thanh của mình run rẩy, “Các ngươi muốn bao nhiêu mới bằng lòng thả người?”

            Cái kẻ mà nghĩ là lão đại vừa nghe lên tiếng, hàm răng vàng khè lộ ra càng hung mãnh.

            “Con nhóc này thực thức thời, ngay thẳng, thẳng t, ta thích. . . . . . Tốt, nhiều, tỷ!”

            “Một tỷ? Ông giết người à!” Cô nhất thời tức giận quên mất kẻ đối diện là tên hung ác, mở miệng liền quát, ng phu sư tử ngoạm!

            Tên lão đại kia vừa nghe, quay đầu với đám lâu, làm ra bắt đắc dĩ, nhún nhún vai, mặt vô sỉ: “Chúng ta đành phải tự ra tay thôi!”

            Xoay người ném cho cái ện thoại: “Cô! Gọi cho người nhà của , bảo họ mang tỷ đến địa chỉ xx! Còn nữa…, cho phép giở trò, nếu bọn tao cho biết mùi vị thống khổ là thế nào!”

            Vào lúc này, muốn kích động bọn chúng, vì vậy ngoan ngoãn cầm ện thoại lên, bấm số của anh hai, chuông mới vang lên, nghe tiếng của anh ở đầu bên kia, tên lão đại liền cướp lấy ện thoại: “Này, Hiệp tổng tài sao? . . . . . . Không cần lo tao là ai, mày chỉ cần biết em bảo bối của mày  ở trong tay tao là được. . . . . . tin lời tao sao? Được, A Tam. . . . . .”

            Cô vễnh tai nghe anh hai cùng tên răng vàng khè chuyện, biết vì sao trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác bất an, nhưng mà còn chưa kịp suy nghĩ bị tên đột nhiên xuất trước mặt làm động tác giả quỷ hù dọa: “Lên tiếng em.”

            Tên tóc vàng kia toét miệng cười, lộ hàm răng trắng, tay heo hướng mặt đánh tới, “Lên tiếng ! Tiểu mỹ nhân. . . . . .”

            Rốt cuộc đến thời ểm này, sâu trong nội t bắt đầu khủng hoảng cực độ, chỉ có thể tiếp nhận đụng chạm của anh hai, những người khác chạm vào đều làm ghê tởm muốn ói. Cô chống thân thể dậy, ra sức lùi về phía sau:”Anh đừng có chạm đến tôi. . . . . . Không nên đụng tôi. . . . . .”

            Triệu Minh ở  bên cạnh cũng  lớn tiếng kêu lên: “Dừng tay, khốn kiếp, mày đừng mơ đụng đến ấy!”

            Tên tóc vàng cười gằn, thân thể nhào tới hướng , tay heo ghê tởm cũng tùy tiện sờ nắn thân thể mềm mại của , đôi môi ghê tởm hôn loạn xạ mặt .

            Giờ khắc này,có cái cảm giác rất kinh khủng từ trong trí nhớ của bùng nổ, trong ánh trăng mờ, nghe trong đầu có thanh  dữ tợn vang lên:

            “Em . . . . . . Cùng bọn anh vui đùa chút nào. . . . . .”

            “Ai. . . . . . Em . . . . . . muốn chạy đâu. . . . . .”

            “. . . . . . em non nớt. . . . . . da thịt cảm giác thoải mái. . . . . .”

            Không cần, cần, nên đụng tôi!

            Cứu mạng a! Anh hai cứu Miên Miên! Anh hai!

            Cô thét lên, ngừng giãy giụa, sức nặng  người  có giảm bớt ngược lại lấy tay dùng sức chế trụ cổ tay của , cái tay khác bắt đầu xé rách quần áo người , cảm giác ghê tởm kia dần dần lấn át , bắt đầu sợ hãi cực độ, run rẩy ngừng. . . . . .

            Anh hai, anh ở đâu? Cứu Miên Miên. . . . . .

            Có ai cứu cứu Miên Miên. . . . . .

            “Lão Đại, này, có cái gì đó đúng!” A Tam từ thân bò dậy, chỉ vào nằm đất toàn thân co giật, quần áo chỉnh tề, sắc mặt trắng bệch.

            Tên lão đại đẩy A Tam ra, nhìn cắn chặt hàm răng phụt máu ngừng, trong lòng có chút sợ, vung tay đánh A Tam cái, nổi giận đùng đùng, “Bảo ngươi dọa ta chút, ngươi lại làm cái quái gì vậy! Tinh trùng xông lên não hết rồi à?!”

            A Tam vuốt cái mặt sưng đỏ của mình, nhìn miệng ứa đầy máu, trong lòng sợ hãi, “Làm sao bây giờ? Lão Đại, làm sao bây giờ?”

            Tên lão đại lần nữa nộ hỏa ng t, hung ác vung đạp A Tam tới tấp “Còn có thể làm sao, mau rút lui!”

            “Rầm!” Cánh cửa bị đạp đổ, nhóm người sãi bước vào.

            “Các ngươi ai cũng đừng mong chạy thoát!” Hiệp Hiên Viên nhìn chung quanh vòng, Miên Miên quần áo chỉnh tề, miệng phun máu tươi, đôi ngăm đen của anh lập tức tràn ngập hung ác cùng khát máu.

            Anh sãi bước vượt đến trước mặt , cởi áo khoác ôm lấy còn run rẩy phun máu, trong lòng tràn đầy đau lòng, t can bảo bối mà mình tỉ mỉ che chở, cư nhiên lại bị bầy chó ên tạp chủng chà đạp, đáng chết, , xử tội chết là quá tiện nghi cho bọn chúng, anh muốn bọn chúng sống bằng chết, sống cuộc đời như con rệp, chỉ giữ chút hơi tàn mà sống tiếp.

            Đi tới trước cửa trao đổi ánh cho Lăng Thịnh, anh ôm Miên Miên hướng trong xe tới, “Lữ Yên, chăm sóc tốt bảo bối!”

            Quay đầu nhìn về phía đám người bị đánh ngã nằm mặt đất, Hiên Viên cười đến cực kỳ dịu dàng, “Nói cho tao biết, người nào động đến bảo bối của tao!”

            Tiếng dịu dàng vừa nhàng vang lên, đối với đám người vừa rồi còn mới phách lối kiêu ngạo mà lại như là gió tuyết lạnh lẽo cực độ từ cõi thổi tới.

            ———-




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat