Hiện Đại On Ao Nho

Published on September 19th, 2013 | by Jun Vũ

0

Ồn Ào Nhỏ – Chương 55

Chương 55

Tần Lệ chuyện với tôi, nhưng ánh lại nhìn chằm chằm vào khí mảng màu trắng, ánh của chết lạnh. Chị, em đồng ý.

Tiểu Lệ, đừng vì người đáng mà buông rơi hạnh phúc của mình. Tôi khuyên .

Chị, em hỏi chị. Tần Lệ chậm chạp quay đầu lại, ánh của hề có thần thái, nhưng đáy lại chứa ngọn lửa lạnh như băng. Chị tự hỏi lòng, chị buông tay anh rể sao?

Tôi á khẩu, tìm được câu trả lời.

Làm người bàn quang, tôi có thể dễ dàng khuyên Tần Lệ rời xa Dương Dương, nhưng nghĩ về chuyện của mình biết phải như thế nào? Có thể nhàng như thế ?

Tôi đủ tự tin.

Chị, em xin chị, đừng khuyên em rời khỏi anh ấy. Chị nên giúp em, chúng ta cùng nhau tìm cách đuổi Phạm Vận , có được hay , ta vốn nên trở về! Tần Lệ thanh đột nhiên lớn lên, giọng bởi vì mấy ngày ăn uống , khàn khàn dọa người, làm cho người ta nghĩ đến người từ cõi về.

Tiểu Lệ bình tĩnh lại. Tôi đè ấy lại, tôi cảm nhận được thân thể ấy khẽ run.

Chị, giúp em chuyện, cầu xin chị giúp em. Tần Lệ bắt được tay của tôi, nắm chặt, giống như là sợ móng vuốt của con thú, nhìn ấy giống như bị thần kinh.

Tần Lệ muốn tôi theo ấy gặp Phạm Vận, đây chính là thỉnh cầu của ấy. Vì tình trạng của ấy như vậy, cha mẹ cho phép ấy ra ngoài mình.

Có cần thiết ? Tôi hỏi Tần Lệ. Người quyết định cuối cùng là Dương Dương, nếu như cố ý muốn cùng Phạm Vận ở chung chỗ, coi như Phạm Vận biến mất, cũng trở lại.

Sao liên quan đến ta? Nếu ta trở lại, Dương Dương cùng em phải tốt sao? Cô ta trở lại, Dương Dương liền bị mê hoặc, muốn cùng em chia tay. Tần Lệ ngay cả lông mi cũng run rẩy. Chị, xin chị, cùng với em.

Tôi cách nào cự tuyệt, bởi vì nhìn ra được, Tần Lệ muốn là phải làm, nếu như mà tôi từ chối, tự ấy cũng len lén gặp Phạm Vận, mà tinh thần cùng t trạng của ấy kém như thế, có tôi cùng, nhất định khá hơn chút.

Về sau tôi hồi tưởng lại, nếu như lần đó quyết t cứng rắn cự tuyệt Tần Lệ, kết quả có thể rất khác.

Đáng tiếc, nếu như kết quả là do mình tạo ra, đó phải là kết phải .

Tần Lệ trước đó hẹn Phạm Vận, tôi giúp tiểu Lệ rửa mặt, mặc quần áo, trang ểm, ấy cầu tôi chu bị trạng thái tốt nhất. Tôi theo lời làm theo, bởi vì tôi hiểu, phụ nữ sỉ nhục lớn nhất chính là ở trước mặt tình địch bày ra bộ dạng nhếch nhác.

Sau khi chu bị sẵn sàng, tôi mang theo Tần Lệ ra cửa, bị mẹ phản đối.

Nó suy yếu như vậy, còn ra ngoài làm cái gì? Mẹ nhìn tôi, trong có chứa địch ý.

Mẹ, là con ép chị ấy dẫn con ra ngoài. Tần Lệ .

Có lẽ là vì sắc mặt cùng ánh của Tần Lệ, mẹ muốn cái gì đó, lại bị cha ngăn cản. Tốt lắm, có Tiểu Khinh cùng, có sao, chị em ra ngoài giải sầu cũng tốt. Tiểu Khinh àh, con có bầu, nhất định phải c thận, có chuyện gì gọi ện cho chúng ta.

Con phải c thận. Mẹ dặn dò Tần Lệ.

Tôi quay mặt , nhìn về phía nơi bậc thang, nhìn lâu, nên cũng cảm đau.

Cuối cùng cũng được ra ngoài, ước chừng quán cà phê cách nhà cũng xa, địa ểm tương đối yên tĩnh, hoàn cảnh ưu nhã, bốn bề đều là cửa sổ thủy tinh, chảy theo thủy tinh trợt xuống, từ trong nhìn ra ngoài, giống như là mưa to tầm tả.

Phạm Vận cũng có làm bộ làm tịch, chúng tôi ngồi xuống bao lâu ta liền đến.

Ba ly cà phê bưng lên, ai ai cũng đều có t của mình, yên lặng.

Tần Lệ lên tiếng trước nhất. Phạm Vận, hẹn tới là muốn hỏi chuyện, hy vọng trả lời lòng.

Phạm Vận cũng là người thông minh, vừa nhìn biết. Nếu như là về chuyện của Dương Dương, tôi chỉ có câu — tôi cảm tạ , nhưng thương .

Tần Lệ dường như thở phào nhõm, nhưng cả thân thể lại như cũ căng thẳng. Đã như vậy, với ràng chưa?

Nhiều hay ít, biết được. Chân mày Phạm Vận cau lại.

Hy vọng ở trước mặt tôi ràng cho biết, cùng có phát triển có thể được ? Tần Lệ nuốt ngụm bọt, bộ dáng như rất khát.

Xin lỗi. Phạm Vận cự tuyệt. Tôi cảm cách làm như thế là cần thiết vả lại quá trẻ con.

Không lẽ muốn cả đời mập mờ như vậy? Đối xử với Dương Dương lúc nóng lúc lạnh, để cho mê muội dứt? Tôi cũng rất xin lỗi, thể mắng câu hạ tiện. Tần Lệ tay phải vẫn đặt ở trong túi áo, khẽ run.

Tiểu Lệ. Tôi giọng ngăn lại.

Không cần thiết đem mọi chuyện làm cho nó lúng túng như vậy.

Tôi cùng Dương Dương chỉ là bạn bè tốt nhiều năm, huống chi, trong lòng tôi có người khác. Nói đến đây, Phạm Vận chậm rãi dời hướng tới nhìn tôi.

Tôi cùng ấy đều , trong lòng hai người, cùng tồn tại người đàn ông.

Tần Lệ cũng ngu ngốc, liền ngay, cách khác, bên cạnh câu dẫn anh rể tôi, vừa cầm Dương Dương phòng hờ vậy sao?

Long mày Phạm Vận nhíu lại đường cong càng tăng lên, cũng muốn cùng Tần Lệ nhiều lời, chuyển sang tôi , em t tình có chút kích động, tôi nghĩ chúng ta tới đây thôi.

Nói xong đứng dậy ngay lập tức muốn rời , nhưng Tần Lệ lại tiến lên, tay bắt được tay của ta, gầy đến giống như chỉ có lớp da, mà tay phải, như cũ ở vẫn ở bên trong túi áo, run rẩy càng tăng cao.

Đừng bày ra bộ dạng tao nhã thánh t, nếu như vô tội đúng như mình , bây giờ ện thoại ngay cho Dương Dương, cho biết cùng có cơ hội! Tần Lệ thanh rất bén nhọn, làm cho mọi người trong quán cà phê cũng chăm chú nhìn.

Tôi vội vàng tiến lên muốn hai người tách ra, nhưng sức "> Tần Lệ lại lớn đến kinh người.

Phạm Vận mặc dù hết sức nhẫn nại, nhưng lời cũng bắt đầu nặng. Cô Tần, mời chú ý đến hành động của mình. Mọi người đều là người trưởng thành, có quyền bắt buộc người khác làm theo ý mình.

Quyền? Vậy có quyền gì câu dẫn Dương Dương cùng anh rể tôi? Cô có quyền gì muốn đến đến muốn , tùy ý phá vỡ hạnh phúc của người khác? Đàn ông nhìn ra, cho rằng là đóa hoa trắng thánh t, nhưng phụ nữ chúng tôi biết trong lòng xấu xa! Hôm nay tôi chính là muốn gỡ mặt nạ của xuống!

Tần Lệ vừa liều mạng níu lấy áo Phạm Vận, mặt lại có chút dữ tợn.

Phạm Vận cũng bị chọc giận, , nếu như hạnh phúc là , ai cũng đoạt được, cái loại hạnh phúc trăng trong hoa trong gương kia (ý là hạnh phúc hư ảo), chỉ làm người khác đánh mất cảm giác an toàn, làm cho người ta trở nên ên cuồng như . Dương Dương chưa từng , dù tôi có tồn tại hay , cũng .

Nghe vậy, Tần Lệ ngơ ng, giống như ba hồn bảy vía bị những lời này lấy , cả người giống như tượng gỗ đắp bùn, cứng đơ ngay tại chỗ.

Trong lòng tôi quặn đau, biết được t tình ấy giờ phút này còn hy vọng, trong trường hợp đó cũng nghĩ tới, giây, trong khóe Tần Lệ lóe lên ánh tuyệt vọng tàn ác, tay phải chưa bao giờ lộ diện chợt đưa ra, bên trong hẳn là cây dao găm Thụy Sĩ, là cây dao Dương Dương thích nhất, Tần Lệ từ cứng rắn dành lấy, lúc đó ấy cười uy hiếp , nếu sau này tìm đến người phụ nữ khác, chắc c dùng cây dao này diệt đôi gian phu d phụ bọn .

Tôi kinh hãi, muốn vươn tay đoạt lấy, nhưng Tần Lệ lại vượt lên trước đoạn, "> mẽ đẩy tôi ra, ngay sau đó, ánh sáng lóe lên bên gò má của Phạm Vận, trời nóng ẩm mùi máu nhất thời tràn ngập trong khí.

Người chung quanh kêu lên thảm thiết sợ hãi, nhưng Tần Lệ vẫn chưa dừng tay, dùng cây dao găm Thụy Sỹ ép Phạm Vận ngồi ghế sa lon, trong khí mùi máu từ từ thêm nồng, bay vào chóp mũi, như muốn nôn mửa.

Tôi bằng tốc độ nhanh nhất xông lên phía trước, tay cầm lưỡi dao kia, cỗ bén nhọn đau nhức, máu trong nháy từ lòng bàn tay chảy xuống.

Tần Lệ nhìn tôi bị thương mới ngừng lại, cả người run rẩy giống như là con thú bị thương. Tôi đem cây đao kia đoạt lấy, trong đau đớn.

Tần Lệ, tại sao em có thể hủy hoại mình như vậy? Tôi hỏi.

Tần Lệ nhìn tôi, ánh dại ra.

Chị, em sớm tự hủy hoại mình rồi. Cô ấy như vậy cho tôi biết.

Kế tiếp chính là trận lộn xộn, ba mẹ tới, Phạm Vận cùng tôi được đưa vào bệnh viện, Dương Dương tới, Đường Tống tới.

Trận lộn xộn này kéo dài đến hai ngày, hai bên hòa giải, rốt cuộc trở lại bình thường.

Vết thương của Phạm Vận phần lớn là bị ngoài da, có nguy hiểm đến tính mạng, ta có báo cảnh sát, bỏ qua cho Tần Lệ. Còn Dương Dương bởi vì chuyện này, hoàn toàn cùng Tần Lệ chia tay, bày tỏ gặp nhau nữa. Mấy ngày đó, Đường Tống cũng thường xuyên bệnh viện thăm Phạm Vận, khi trở về mặt luôn là tràn ngập mệt mỏi cùng trầm tư.

Tôi về nhà thăm Tần Lệ lần thứ nhất, nhốt mình ở trong phòng, gầy hơn, chỉ còn lại sinh mạng mỏng manh, tôi cái gì ấy cũng đáp lại.

Lúc xuống lầu, mẹ mặt lạnh tôi tạm thời đừng đến thăm Tần Lệ nữa, tôi hiểu chuyện Tần Lệ đ bị thương Phạm Vận đổ ở đầu tôi.

Rất có thể, tất cả mọi người đều cho là như thế, bao gồm Đường Tống.

Đường Tống có chuyện gạt tôi, có bí mật, có nhiều lần, tôi ở ngoài thư phòng nghe cùng ai đó ện thoại, mẹ kiếp nhưng lúc đến gần lại cảnh giác ngừng lại, khi tôi mở cửa lại khôi phục thành bộ dáng đọc văn kiện.

Ngồi nghiêm chỉnh, như có chuyện gì xảy ra.

Tôi xác định cùng trò chuyện có phải là Phạm Vận hay , nhưng tôi xác định chính là, thường xuyên đến bệnh viện thăm Phạm Vận — Tô Gia Minh báo cho tôi.

Bác sĩ chữa trị cho Phạm Vận chính là bạn học của , từ đó gián tiếp biết được, Đường Tống thường đến bệnh viện thăm Phạm Vận, hai người chuyện với nhau rất lâu, mà mỗi lần Đường Tống đến mặt Phạm vận luôn rất vui .

Đại Khinh, cậu thảm rồi. Tô Gia Minh như vậy cho tôi biết.

Hắn sai, tôi tự mình cũng cảm tự mình có chút thảm, giả mang thai cũng làm rồi, nhưng lại buộc được chồng của mình.

Tôi cũng có đem tất cả t tình biểu ra, bởi vì lý trí kìm nén tình cảm, nhắc nhở tôi thời khắc Phạm Vận bị thương tôi cũng có trách nhiệm, Đường Tống thân là bạn bè cùng người cũ, thăm cũng là chuyện bình thường.

Đáng tiếc nhiều thời ểm, tôi như cũ gắt gao nhớ ngày đó Phạm Vận bị thương lúc Đường Tống chạy đến mặt lộ kh trương.

Tôi nghĩ, nếu như nằm ở đó chính là tôi, cũng mặt như vậy. Chỉ là, tôi nghĩ mình quá tham lam — duy nhất, tôi chỉ nghĩ tới tôi là duy nhất của .

Còn nhớ Đường Tống từng , quá khứ qua, anh sau này, chỉ có em.

Chỉ là, quá khứ mặc dù qua, trí nhớ như cũ vẫn tồn tại.

Tôi dù có kiên cường thế nào nữa, cũng sánh được quá khứ của bọn họ.

Vào đầu mùa xuân, đồng nghiệp du lịch Nepal trở về, mang đến rất nhiều quà tặng, rất nhiều khăn lụa đặc sắc của dân tộc, dây chuyền vòng tay khuyên tai bằng bạc, tượng gỗ êu khắc, đồng êu khắc, mặt nạ vân vân…., chất thành đống, để cho chúng tôi tự do chọn lựa.

Tôi lại nhìn trúng hình trái cây, vỏ ngoài cứng rắn, rất kỳ lạ.

Có tên là quả Belle, đồng nghiệp cho tôi biết, quả Belle là loại trái cây.

Tôi nhớ laị, từng có người cho tôi biết, Belle có ý nghĩa là hôn nhân. Hắn , hôn nhân của tôi, là giả dối cùng ngắn ngủi.

Tôi từng hối hận? Nhìn quả Belle kia, tôi ngộ ra.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat