Cổ Đại Xuan Sac Nhu The

Published on August 13th, 2013 | by Jun Vũ

0

Xuân Sắc Như Thế – Chương 33

Chương 33: Chuyện Đầu tường lưng ngựa.

♥  Hạ ♥

“Đỗ ng tử!”

“Đỗ đại nhân!”

Vân Ánh Lục và Trúc Thanh tập trung nhìn kỹ, hẹn mà cùng ngạc nhiên thốt lên.

“Sao anh lại ở đây?”

Đỗ Tử Bân phủi hai chiếc lá rơi xuống vai do vô ý đụng phải nhánh cây, “Đây là sân nhà ta.”

Giọng lạnh nhạt, nhưng đúng lý hợp tình. Vân Ánh Lục và Trúc Thanh hai mặt nhìn nhau, đúng à, đối diện bờ tường này đúng là khoảng sân của nhà họ Đỗ, chẳng qua chuyện chuyện qua bờ tường này, giống việc mà Đỗ Tử Bân đại nhân ngay thẳng chính trực làm.

Đầu tường ngựa, trước hoa dưới trăng, ánh trăng trong trẻo phủ lên khoảng tường, đưa tình cần lời*. Tình cảnh này thể lãng mạn hết sức giữa hai người nhau, là loại cảnh giới cấp cao vô hình tg hữu hình, là cuộc hẹn y như mộng, là thời gian tuyệt đẹp.
*Đoạn này nguyên văn là: “Tường đầu mã thượng, hoa tiền nguyệt hạ, doanh doanh nhất tường gian, mạch mạch bất đắc ngữ”, có khả năng đây là thơ nhưng tớ tìm ra là bài nào, dịch nhảm tí, mọi người đọc tạm.

Nhưng đôi hạnh kia lại mở lớn, ngạc nhiên thêm cả hờ hững, bên cạnh còn có người đứng xem nghẹn họng nhìn trân trối, để mặc cho ai đó tự cảm nhận giờ khắc này có bao nhiêu lãng mạn.

Vân Ánh Lục chớp chớp , ngay cả trước đó phiền muộn chuyện gì cũng đều quên cả, chỉ cảm vị Đỗ đại nhân này đêm nay lộ ra ểm bình thường.

“Khi mười bốn tuổi, chúng ta đính hôn, hai nhà ước định, mùa thu năm mười sáu tuổi, làm lễ thành hôn. Không ngờ rằng mẹ ta qua đời sau đó năm, nên ta vì mẹ mà chịu tang ba năm, hôn liền lùi lại hai năm, quyết định vào mùa thu năm mười tám tuổi. Khi mười bảy tuổi, cầu từ hôn, ta đồng ý, hôn ước của chúng ta chính thức hủy bỏ.”

Đỗ Tử Bân hồi mang theo chút tình cảm gì, nghe giống tới chuyện có quan hệ gì tới .

Vân Ánh Lục cũng cảm gì, là người thực sống ở thế kỷ hai mươi mốt cách đây rất xa, quá xúc cảnh sinh tình, hay xấu hổ hoặc là khó xử, nghe được chỉ liên tục gật đầu, còn khen: “Trí nhớ của Đỗ đại nhân tốt.”

Bây giờ tính đem chuyện còn ràng giữa Vân Ánh Lục và Đỗ Tử Bân giải quyết lần cho ràng.

Đỗ Tử Bân xoa xoa , cảm ở đầu lưỡi cảm giác tanh ngọt bắt đầu cuộn trào.

Trúc Thanh chính là người chứng kiến tận toàn bộ quá trình việc, nghe cũng đỏ mặt thay tiểu thư, cười cứng đơ cả miệng, thể đứng ở đây được nữa, “Tiểu thư, em… lấy cho cái áo khoác khác, bên ngoài lạnh.” Nàng mặt mũi nào đối diện với Đỗ Tử Bân, tránh là tốt.

“Trên người tôi có cái rồi.” Vân Ánh Lục kéo kéo cái áo khoác vai, quay đầu qua .

Trúc Thanh nhảy xuống khỏi hòn đá, người sớm chạy xa.

Đỗ Tử Bân ng tử là chính nhân quân tử, có khi là thiên kim ng chúa cũng muốn được gả cho, cũng chẳng hề lo lắng làm gì tiểu thư.

“Đỗ đại nhân, anh cũng…ra ngoài hóng gió hay sao?” Trên bờ tường chỉ có hai người, nếu lời nào, khí có phần quá nặng nề, Vân Ánh Lục chủ động bắt chuyện.

Đỗ Tử Bân muốn vì mặt thản nhiên này của Vân Ánh Lục mà vỗ tay trầm trồ khen ngợi, sao có thể ngay cả chút mặt áy náy cũng hề có thế?

“Không cần phải gọi ta là Đỗ đại nhân!” Hắn có chút giận dữ nhìn sang , khẩu khí có phần nén giận.

“Vậy gọi là Đỗ Thượng thư?” Vân Ánh Lục rất phối hợp tiếp.

“Chẳng lẽ ta có tên hay sao?” Khi còn , thường ngượng ngùng gọi tiếng Đỗ đại ca, khi lớn lên chút gọi là Đỗ ng tử, sau đó nữa, gọi là Đỗ mọt sách, ôi, nhắc tới chuyện cũ là vô cùng đau xót mà! Nàng quên cũng nhanh quá, nhưng lại nhớ tới khắc cốt ghi t.

Vân Ánh Lục c thận quan sát , người này lần trước gặp ở hoàng cung, mở miệng là bản quan, bản quan, tại dùng bản quan nữa, sửa lại dùng xưng hô bình thường, vậy đây phải là muốn gọi thẳng tên của , thể rất bình dị gần gũi hay sao?

“Không, tôi cảm vẫn nên gọi là Đỗ đại nhân, so ra có phần lễ phép, tốt hơn.” Cô suy tư hồi rồi , đưa tay hất lọn tóc ướt rủ xuống bên má, vô ý đụng phải vết thương má, đau tới mức khẽ kêu “A” tiếng. Bên má này bôi thuốc rồi, người khác nhìn ra, nhưng cái tên Lưu hoàng thượng này xuống tay rất độc ác, mặt vẫn còn sưng lên đấy.

“Mặt của làm sao vậy?” Đỗ Tử Bân làm việc ở Hình bộ cũng lâu rồi, cái gì là nội thương dưới da, bị thương ngoài da, chỉ cần liếc cái là có thể phân biệt được ràng. Hắn rướn cổ sang, nghiêng người sát tường, kề sát mặt , giữa hai người lúc này đột nhiên có thể nghe cả tiếng thở. Mùi hương vừa mới tắm người con xông vào mũi, trái tim nảy lên, hình ảnh người trước mơ hồ, ngược lại tiếng tim đập của chính lại bắt đầu ràng, khẽ nâng cánh tay lên, vuốt ve gò má của , sợi tóc của rủ xuống tay .

“Đỗ đại nhân, với chức vị trong triều đình anh có chịu ủy khuất gì ?” Vân Ánh Lục hoàn toàn cảm giác được gì khác thường, nghiêng đầu hỏi.

Đỗ Tử Bân cả kinh, cố gắng khống chế lại t trạng ổn định của mình, bình tĩnh lùi lại bước, “Còn phải xem là chuyện gì, nếu là ta nguyện ý chấp nhận ủy khuất đó, ta chịu, nếu ta muốn, ta chống đối…”

“À, tỷ như người khiến anh phải chịu ủy khuất chính là hoàng thượng, anh làm gì?” Cô híp , khóe Đỗ Tử Bân giật giật.

“Nếu như hoàng thượng khiến chịu ủy khuất, có mấy nguyên do, có khi là vì bảo vệ , ngài phát người khác gây chuyện bất lợi với , ra tay trước họ. Ngài tìm chuyện trừng phạt trước, do đó ngăn chặn được miệng lưỡi người khác. Cũng có khi là vì mượn để cho người khác xem, cảnh cáo người đó. Có khi là hoàng thượng nhìn vừa , muốn tước nhuệ khí của .”

Vân Ánh Lục tặc tặc lưỡi, Đỗ Tử Bân mấy ều này, đối chiếu như thế nào, cũng chẳng hề liên quan tới mình.

“Trong triều đình này sao lại phức tạp như vậy, người khác cũng phải con giun trong bụng hoàng thượng, ai hiểu được là anh ta xuất phát từ t lý gì?”

“Hoàng thượng khiến chịu ủy khuất?” Đỗ Tử Bân hỏi.

Vân Ánh Lục gật gật đầu, “Ừ, khi tôi kiểm tra thân thể cho hoàng hậu, tôi khinh nhờn phượng thể.”

Đỗ Tử Bân cau mày, đầu óc nhanh chóng quay mòng mòng, nhìn thân thể , có gì là khinh nhờn. À, đúng rồi, Vân Ánh Lục tại là y quan, là nam nhân mà.

Hắn nhếch khóe môi, tạo nên nụ cười như như bên môi, “Rồi sau đó thế nào?”

“Sau đó thái hậu cứu được tôi. Đỗ đại nhân, trong cung này sao lại phức tạp như vậy, anh xem mặc kệ hay mặc kệ được đây?”

Vân Ánh Lục nhăn mặt, thái độ khiêm tốn thỉnh giáo hỏi.

“Ta cảm vẫn nên từ chức thái y sớm chút, quay về Vân phủ có phần tốt hơn.” Hắn làm ở Hình bộ, nghĩ đến mặc bộ y bào rộng thùng nh, lại lảo đảo ở trong cung, trái tim như vọt lên cổ họng.

Vân Ánh Lục trợn nhìn , “Anh cũng như vậy.”

Đỗ Tử Bân giật mình, “Còn ai với như vậy?”

“Phụ thân đó, bảo tôi từ chức, gả cho Tần ng tử. Ôi, phiền muốn chết.” Nói lòng vòng hồi, lại quay lại chuyện hôn phiền phức này, Vân Ánh Lục thở dài, sờ sờ vành tai xinh xắn, bắt đầu trầm tư. Cô ý thức được hành động này lại làm đảo loạn suy nghĩ của Đỗ Tử Bân, tự chủ được bị hấp dẫn.

Đỗ Tử Bân ngoài mặt bình tĩnh nhìn thẳng vào , chưa bao giờ phiền não bất an như vậy, giống như có người rót lên chén trà nóng vào trong lòng , khiến bị bỏng.

“Cô… ghét Tần ng tử?” Hắn cố gắng nén xuống cảm giác mừng như ên, hỏi.

Vân Ánh Lục lắc đầu, “Không phải là ghét, chỉ là quá thân thiết.”

Chúng ta thân thiết đấy, quen nhau mười mấy năm. Trong lòng Đỗ Tử Bân gào lên, thế nhưng câu sau của Vân Ánh Lục lại làm cho t trạng vui mừng của lạnh nửa.

“Có ều cha mẹ tôi dường như rất vừa lòng với anh ta, vô số lý do, gần như là tôi thể phản bác.”

Đỗ Tử Bân khẽ cắn môi, dùng giọng bình tĩnh và nghiêm nghị khi ở ng đường xử án, “Hiện tại phải là hai người sắp đính hôn rồi sao?”

“Đúng thế, nhưng mà quá nhanh.”

“Vậy trước khi đính hôn nhất định phải hiểu cho , hôn nhân đại phải trò đùa, kết hôn là , phải cha mẹ . Cô cũng thích Tần ng tử, tại thuận theo cha mẹ, định hôn rồi, sau này nếu hối hận, muốn từ hôn, vậy có phiền toái. Cô nghĩ mà xem, và ta lần từ hôn, nếu còn từ hôn lần thứ hai, có thể phá hỏng thanh danh , sau này ai còn dám cưới nữa?” Đỗ Tử Bân cứ câu lại câu phân tích mạch lạc ràng cho nghe.

Vân Ánh Lục hoàn toàn đồng tình, gật đầu ngừng phải.

“Đúng, đúng, còn từ hôn nữa, giống như tân nương đào hôn, người khác nhất định cho rằng t lý của tôi có vấn đề. Ừ, thể đồng ý đính hôn, tôi cần phải nghĩ cách từ chối.”

“Cô tìm được cớ gì tốt để từ chối chưa?” Đỗ Tử Bân thực quan t hỏi.

“Chưa có. Tôi tôi và Tần ng tử có tiếp xúc gì nhiều, tôi suy nghĩ thêm. Nếu trực tiếp từ chối, cha mẹ tôi tức giận.” Vân Ánh Lục cũng hiểu được phải có chừng có mực.

Đỗ Tử Bân gật gật đầu, “Ừ, được! Sau này nếu còn gặp phải những chuyện thế này, khi trong lòng phiền muộn, có thể tìm ta bàn bạc. Hai người nghĩ biện pháp dù sao vẫn tốt hơn so với người khổ t suy nghĩ. Nếu phải đính hôn… trước đó, nhất định phải trước cho ta tiếng.”

Từng bước , từng bước , bốn phía trước được giăng thiên la địa võng dày đặc.

Vân Ánh Lục cảm động hết sức nhìn Đỗ Tử Bân, Đỗ đại nhân này hành xử rất nhiệt tình.

“Cám ơn Đỗ đại nhân, ngờ rằng anh lại chịu giúp tôi, trước kia, tôi còn nghĩ là anh còn mang thù hận lớn với tôi cơ đấy! Về sau có việc tôi tìm anh như thế nào, tới Hình bộ à?”

“Không cần phiền phức như vậy. Chúng ta phải hàng xóm hay sao, hôm nay ta phát ở đầu tường ngắm trăng hóng gió tồi, sau này, khi đọc sách mệt mỏi, ta thường tới nơi này, nếu muốn tìm ta, cứ tới đây.”

“A, chúng ta là tư tưởng lớn gặp nhau*. Tôi cũng thích chỗ này, tôi cũng thích khoảng sân nhà anh, rất yên tĩnh, giống nhà tôi, rực rỡ gấm hoa, biến thành giống Thế Bác Viên**.” Cô kích động nhe răng cười, với thái độ bạn bè thân thiết cầm lấy tay Đỗ Tử Bân đặt đầu tường.
*Nguyên văn là “anh hùng sở kiến lược đồng”, theo mình hiểu là chí lớn anh hùng đồng thời gặp được nhau.
**Thế Bác Viên: khu vườn hoa tuyệt đẹp ở Thượng Hải.

Đỗ Tử Bân thở gấp tiếng, khuôn mặt anh tuấn nghiêm túc trong bóng đêm lặng lẽ đỏ lên, trái tim cương trực ng chính lặng lẽ tan chảy trong lòng bàn tay n của .

“Có muốn sang xem ?” Giọng bình tĩnh nhưng hề bình tĩnh.

“Bây giờ sao?” Vân Ánh Lục nhìn bốn phía xung quanh, bóng đêm tối đen, mọi thanh đều yên ắng, “Dường như quá muộn.”

“Không sao, gia nhân đều ngủ rồi, ta dẫn thăm mọi nơi chút.” Đây là ều học theo Khổng Mạnh* hơn hai mươi năm cho phép, nhưng giờ khắc này, xúc động như vậy. Vì , muốn làm rất nhiều rất nhiều chuyện khác người. Làm như vậy, kết quả có thể làm người hai nhà đàm tiếu, thế nhưng muốn.
*Khổng Tử và Mạnh Tử

Vân Ánh Lục bị lời làm dao động, nhìn trái ngó phải, lúng túng, “Bức tường này có cửa ngách, nếu tôi từ cửa lớn ra ngoài, kinh động tới người giữ cửa, như vậy cha mẹ cũng biết.”

“Không cần phải phiền như vậy, trèo qua đây chút, ta…ta đỡ được .” Hắn mềm giọng , giọng có chút khàn khàn.

“Được, vậy anh nhất định phải đỡ được đấy.” Vân Ánh Lục thử giẫm lên hòn đá dưới , nhảy người lên chút, vươn được hơn nửa người sang bên kia, đúng lúc Đỗ Tử Bân vươn cánh tay ra, đỡ lấy vòng eo n của , lập tức cảm dưới bàn tay vô cùng mềm mại. Lần đầu tiên, thân thể dựa vào trong lồng . Mái tóc dài để thả của rơi xuống đầu vai , thoáng chốc cảm nhận được hơi thở của bên cổ.

Thật thể khống chế, cũng có cách nào khống chế, cũng muốn khống chế, đôi tay cường tráng của Đỗ Tử Bân ôm chặt lấy , đôi môi run run chậm rãi tiến tới gần cánh môi mềm mại của . Vân Ánh Lục chớp chớp đôi lông mi dài, ngây người nhìn đôi môi dần tới gần, tới gần.

“Tiểu thư, nên về ngủ rồi…” Đợi lâu tiểu thư trở về phòng, Trúc Thanh bất chấp khó khăn quay lại đây tìm, ông trời ơi, nhìn cái gì thế kia, tiểu thư nhào về phía Đỗ ng tử, muốn phi lễ Đỗ ng tử.

Trúc Thanh cả kinh thiếu chút nữa ngộp thở.

Hai người bị bao trùm trong khí vô cùng mờ ám đều kinh hoàng, thiếu chút nữa là ngã xuống mặt đất, vất vả mới đứng vững được. Đỗ Tử Bân trăm lần tình nguyện buông Vân Ánh Lục ra, hận Trúc Thanh tới rất đúng thời ểm.

“Tiểu thư, chúng ta trở về phòng .” Trúc Thanh ngay cả dũng khí liếc nhìn Đỗ Tử Bân cái cũng có, ông trời ơi, về sau làm thế nào mà ngg đầu trước mặt người nhà Đỗ đại nhân đây? Tiểu thư sắp đính hôn với Tần ng tử, với Đỗ ng tử tình cũ khó quên, nếu phải tới kịp, thiếu chút nữa làm việc tổn hại tới thanh danh khuê nữ. Giờ khắc này, trong lòng thầm cảm tạ Bồ Tát mấy lần.

“Tôi…thiếu chút nữa là bị ngã, Đỗ đại nhân…đỡ tôi.” Vân Ánh Lục cảm tình cảnh này dường như phải giải thích chút, mặt của Trúc Thanh kia rất khủng khiếp.

“Tiểu thư, đừng nữa.” Trúc Thanh kéo Vân Ánh Lục từ chỗ mấy hòn đá xếp chồng, vội vã chạy tới hướng phòng thêu.

Vân Ánh Lục còn quên theo đúng lễ nghĩa, vẫy tay tạm biệt Đỗ Tử Bân. Vừa rồi, Đỗ đại nhân muốn hôn mình hay sao? Không có khả năng, chủ yếu là bọn họ dựa sát vào nhau quá, phải đỡ , cái tư thế kia dường như là quá gần thôi.

Trong đáy lòng Vân Ánh Lục khe khẽ lẩm bẩm.

Đỗ Tử Bân đứng ở đầu tường, mỉm cười nâng cánh tay đáp lại, bóng đêm che khuất mặt của , ai nhìn giờ khắc này khuôn mặt tuấn tú kia là ôn nhu cỡ nào.

“Là ai ở đây vậy?” Phía sau vang lên tiếng hỏi hoảng sợ của gia nhân già Đỗ phủ tiểu đêm.

Đỗ Tử Bân xoay người, nhảy xuống đống đá lúc trước mới xếp, “Là ta tới đây hóng gió.” Hắn chắp tay, thản nhiên lướt qua ông lão.

Chú thích:

Một vài hình ảnh của Thế Bác Viên:

thế bác viên

thế bác viên 2




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat