Cổ Đại Tuong Quan Nam Tren

Published on July 10th, 2013 | by Jun Vũ

0

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới – Chương 112

Bách Thập Nhị. Kẻ sợ chết

Giang Bắc có tập tục vấn khăn đầu.

Đội sứ giả giả mạo được vài ngày, khi tới ngoại ô Lạc Thương Thành, Hồ Thanh phái người vào mua ít tóc giả và khăn vấn, lại c thận cải biên, khéo léo dán chắc ở sau ót và thái dương mọi người, mặc quần áo xong xuôi, nhóm người còn lại khoác mũ giáp bắt chước binh lính võ tướng Kỳ Vương Phủ, nhìn qua giống y như đúc.

Tướng mạo Hồ Thanh phổ thông, địa vị thấp kém, chưa từng tiếp xúc với sứ đoàn Đông Hạ lần nào, lo bị lộ.

Thu Lão Hổ xoa đầu, vô cùng bất an: “Cẩu tặc Y Nặc từng gặp ta rồi.”

“Đừng lo, ngươi ngồi phía sau canh phòng là được, chờ chúng ta ều tra quân tình xong trở về gặp tướng quân,” Hồ Thanh đưa đánh giá từ xuống dưới vài bận, vỗ vỗ bả vai , cười xấu xa: “Hắc hắc, chỉ dựa vào cái bản mặt bây giờ của ngươi, cho dù hoàng tử Y Nặc có đoạn tụ cũng nhìn ngươi chằm chằm đâu. Huống hồ còn mặt đen râu ria rồm xoàm trước kia, lông mi dữ tợn cũng còn, ăn chay đói gầy cả chục cân, bây giờ nhìn vừa già vừa đôn hậu, về nhà sợ là đến cả con cũng nhận ra.”

Thu Lão Hổ nhớ chòm râu bảo bối đại biểu cho uy nghiêm mà mình nuôi mất bao nhiêu năm, cõi lòng tan nát, nhổ bọt , “Con hồ ly trọc kia, tự thân mọc nổi mấy cọng râu, lòng sinh ghen tị, lúc nào cũng chèn ép người khác…” Hắn mắng vài câu, mặt như cười như của Hồ Thanh, dã t dụ về làm rể chưa tắt hẳn, nhỡ mà thực được, đời thuở nhà ai bố vợ lại mắng con rể xấu? Hắn nghĩ trước nghĩ sau, rốt cuộc vung tay gạt , quét từ xuống dưới đánh giá vài lần, lòng cân nhắc xem có thể cửa sau với tướng quân, làm lấy cái tứ hôn mang về, nhét lúc hai đứa con qua luôn thể hay .

Hồ Thanh rùng mình mấy cái, tiếp tục làm ng tác chu bị.

Thế là sau đó, trong trận doanh Đông Hạ, chúng tướng nhìn vị Hồ tiên sinh ngập tràn tác phong danh sĩ cổ hủ, kiêu ngạo khinh miệt man di, tuy mở miệng ra lễ nghĩa đủ hết, thế nhưng lời chối tai thể tả, thái độ đáng ghét đến mức khiến người ta hận thể lôi ra ngoài đánh cho trận. Hồ tiên sinh lại tựa như nhìn ánh chán ghét của đàn man di này, vênh vênh váo váo dâng tín thư được viết bằng cả chữ Đại Tần và chữ Đông Hạ lên.

Trong số những ều kiện hòa đàm được Đại Tần đưa ra có bao gồm cả việc giao nộp Kỳ Vương.

Kỳ Vương biết tin, bắt đầu lo âu, câu chữ trong thư có phần cấp bách, đầu thư văn phong coi như khiêm nhường lễ độ, kết thư, lại nhấm nháy: “Chỗ quân lương Đại Hãn nhờ tìm được Tôn tiểu tướng quân chuyển , vì kịp chu bị, xin tạm giao trước ba phần.”

Giang Bắc màu mỡ, lương thực của quân Đông Hạ đều do Kỳ Vương phủ thu thập, nay ám chỉ dọa cắt quân lương để ngăn cản việc đàm phán.

Đông Hạ vương giận dữ, ném thư xuống trước mặt, phất tay áo nhảy dựng: “Cái chó má gì đây, Kỳ Vương bị thần kinh à? Không đủ lương thực làm sao đánh vào kinh thành được?”

Trên viết sắp chuyển lương, dưới kêu lương phải đợi hơn tháng nữa mới chuyển. Bản thư gốc của Kỳ Vương hề viết như thế này, Hồ Thanh cười tủm tỉm: “Tuy là đồng minh, nhưng mấy trận chiến gần đây bại lui liên tiếp, Đông Hạ chủ động đưa hòa đàm, vương gia lo lắng được.”

Đông Hạ vương c họng, lại tiện kế hoãn binh trước mặt bao người, sắc mặt thay đổi mấy lần, có phần đáng sợ.

Liễu Tích Âm phụng rượu bên cạnh, vội vàng tới gần Đông Hạ vương, vân vê bả vai , cười : “Việc động binh liên quan chặt chẽ đến tính mạng bản thân, Kỳ Vương cũng chỉ vì sợ hãi mà thôi, Đại Hãn chỉ cần viết thư lại, cho là được.”

Hồ Thanh biết Tích Âm lưu lạc vào tay người Đông Hạ, Diệp Chiêu vô cùng lo lắng, cho nên lần này ngoài ch ngòi ly gián và dò xét quân cơ ra, còn muốn tìm cơ hội xem có thể cứu hay . Vốn tưởng rằng Liễu Tích Âm là người thông minh, nhân cơ hội phối hợp diễn trò với , ngờ đối phương chẳng những giả như người xa lạ, lại còn thường xuyên nhìn bằng ánh thân thiết. Thậm chí còn mở miệng tìm cách giải vây cho Kỳ Vương, áp chế lửa giận bừng bừng của Đông Hạ vương lại.

Kỳ Vương cấu kết với Đông Hạ, là kẻ thù hại chết cậu , tại sao giúp mình mà lại giúp Kỳ Vương?

Hồ Thanh là kẻ cực thông minh, chớp trong đầu xoay chuyển tới mấy trăm vấn đề, cuối cùng chuyển tới đáp án đáng sợ nhất.

Ngoài cửa vọng vào từng đợt tiếng động lớn ầm ĩ.

Hồ Thanh nhíu mày, biết là kế hoạch của mình bắt đầu thực .

Tuy rằng Đông Hạ nặng lễ nghi, nhưng ngay lúc sứ giả Đại Tần tới chơi mà lại có chuyện lớn ồn ào, thực là tước hết mặt mũi Đông Hạ vương, gọi cận vệ lại căn dặn: “Đi xem xảy ra chuyện gì.”

Cận vệ ra ngoài, ngay lập tức quay lại báo cáo: “Là người sứ giả Kỳ Vương mang tới tranh cãi với tiểu binh ở bên ngoài, người này sức lực rất rất khỏe, chủ động xông đến, còn tát tiểu binh kia tát, lại hùng hùng hổ hổ, may mà hai bên trái phải kịp ngăn lại.”

Đông Hạ vương giận dữ, định nổi giận.

Hồ Thanh lập tức tiến lên, thi lễ : “Người này là thực khách của Kỳ Vương, võ dũng hơn người, xưa nay có tiếng hiệp nghĩa, được mọi người nể trọng, lần này theo làm hộ vệ, có ều trời sinh tính tình có hơi nóng nảy vô kỷ luật, đắc tội với Đại Hãn, mong Đại Hãn thứ tội.”

Đông Hạ vương hừ "> tiếng: “Dám làm loạn đất Đông Hạ, sợ chết chắc?”

Hồ Thanh cười : “Đại Hãn là người dũng cảm, cũng biết hai quân giao chiến, chém sứ giả, huống chi lại là đồng minh?”

Chiến tranh là phần của chính trị. Trừ khi hai bên hoàn toàn lật mặt, tuyệt còn đường xoay chuyển, lấy chém giết sứ giả làm cách thức biểu đạt quyết t đối chọi, nếu đều giết người truyền tin. Kỳ Vương và Đông Hạ vẫn là đồng minh lệ thuộc, Đông Hạ vương còn nhớ đến lương thực của đối phương, cho dù muốn lật mặt, cũng làm cái việc mổ gà lấy trứng cỏn con vào lúc này. Huống chi kẻ bị đánh chỉ là tiểu binh thấp hèn, phải thủ lĩnh bộ tộc, đáng làm lớn lên.

Hồ Thanh lại : “Người này làm việc vô phép tắc, sau khi trở về nhất định báo cáo để Kỳ Vương phạt nặng.”

Liễu Tích Âm cũng cười hát đệm ở bên cạnh: “Thì ra là kẻ mãng phu.”

Đông Hạ vương do dự lát, ra lệnh: “Đánh mười roi, bảo cút !”

Hồ Thanh mỉm cười tạ ơn, vén lều mà ra.

Thu Lão Hổ luyện được thân ngạnh ng, cả người kim cang hộ thể, nhận roi xong, hời hợt vỗ vỗ chỗ quần áo bị rách, lại còn dùng thứ tiếng Đông Hạ chưa sõi mà cười nhạo binh lính chấp hình: “Còn bảo là dũng sĩ Đông Hạ, thử qua đám các ngươi vài lần, cũng chả có gì hơn.”

Ánh đám binh lính Kỳ Vương phủ còn lại nhìn bọn họ, chỉ toàn là khinh thường.

Binh lính Đông Hạ tức đỏ mặt tía tai, thái độ đối với đoàn sứ của Kỳ Vương lại càng ác liệt thêm vài lần. Có thủ lĩnh bộ tộc biết việc này, giận tím mặt, tới tấp giật dây Đông Hạ vương, cứ vứt mẹ tên hèn nhát đáng ghét kia , cướp hết đất đai vào tay, cần phải lệ thuộc vào ai. Tất cả mọi người đều cảm đó là ý kiến hay, đua nhau hưởng ứng, đại hoàng tử ầm ĩ: “Giết chết con heo Đại Tần trói gà chặt kia , lương thực đều là của chúng ta, còn cần phải để ý đến sao? Uy hiếp! Ta khinh!”

Y Nặc hoàng tử phản đối: “Kỳ Vương biết vụ Giang Bắc, xây dựng thế lực rất lớn, lại có vài thế gia ở Giang Đông Giang Bắc duy trì, chúng ta cũng cần con rối để tạm thời khống chế cục diện, trước tình hình chiến bị vướng mắc, tùy tiện giao ra bàn đàm phán, cũng đổi lại được lợi ích gì, phải là thời cơ tốt để giết .”

Đại hoàng tử nhạo báng: “Đệ Đệ t địa bồ tát, mặc cho phế làm càn.”

Y Nặc hoàng tử giận: “Sao có thể làm việc khinh suất được?!”

Đông Hạ Vương nhìn hai đứa con võ dũng tài giỏi tranh chấp ngừng, nhẫn nhịn .

Đêm xuống, Liễu Tích Âm vào trại của Hồ Thanh, đuổi mọi người hết, nhìn chằm chằm lúc lâu sau mới lạnh nhạt : “Nhanh chóng rời khỏi đây, tới nơi nên tới, đừng làm càn nhúng tay vào chuyện của ta.”

Hồ Thanh ngờ vực nhìn .

Trên mặt Liễu Tích Âm lặng như : “Cơ hội tới, còn thời gian.”

Hồ Thanh nhanh n chuyển đề tài: “Ngươi thân là cơ thiếp, nửa đêm vụng trộm tới gặp đàn ông, sợ bị người à?”

“Thấy làm sao?” Liễu Tích Âm chẳng hề để ý, “Ta thân là nữ nhân từ Kỳ Vương phủ ra, đến thăm sứ giả Kỳ Vương phái đến cái, trò chuyện với người quen cũ, có gì phải ngại? Làm nũng vài câu là xong.”

Hồ Thanh thông minh, đoán được quyết định của , thầm hoảng sợ: “Rõ ràng là còn đường sống, ngươi tội gì phải tự đẩy mình vào chỗ vạn kiếp bất phục chứ?”

Liễu Tích Âm cười đến trầm, trời đêm trăng, ánh nến chập chờn chiếu xuống, trông giống như hồn từ địa ngục trở về đòi mạng, ý : “Đường sống nào? Ta ở nơi vạn kiếp bất phục rồi.”

Sắc mặt Hồ Thanh trầm xuống, nhìn về phía Nam, ám chỉ: “Biểu tỷ ngươi rất ân hận.”

“Tỷ ấy?” Liễu Tích Âm nở nụ cười, nét mặt sắt đá hòa hoãn lại, trong ánh lên ba phần dịu dàng như , cúi đầu, dùng ngữ ệu đa tình nhất mà , “Để tỷ ấy đời đời kiếp kiếp thể quên dược Liễu Nhi đáng thương, lúc nào cũng khắc khắc ghi ghi trong lòng, chẳng phải rất tốt ư?”

Nói xong, kiên quyết rời .

Hồ Thanh đứng tại chỗ, nhìn ánh nến chợt nhoáng lên, lắc đầu thở dài.

Hắn biết bên dưới lớp vỏ bọc xinh đẹp bề ngoài của Liễu Tích Âm là tính tình bướng bỉnh "> mẽ còn hơn cả lửa nóng.

Chỉ là ngờ, mưu đồ này của , còn ác, tuyệt, độc hơn so với những gì tưởng.

Kẻ sợ chết, thiên hạ vô địch.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat