Cổ Đại no image

Published on August 5th, 2013 | by Jun Vũ

12

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V173

Chương V173 Hắc Mãng Sơn trong truyền thuyết

Edit: Trangtrang92

Beta: Tiểu Mộng

 

Toàn thân cảm giác sảng khoái, giống như trọng sinh, Long Thiên Tuyệt nhàng bay xuống, mở , hai phát sáng.

“Đa tạ nhạc phụ đại nhân!” Long Thiên Tuyệt nhìn mặt Vân Mộ Phàm, rốt cục hình dáng ông, này mới hẳn là thực diện mục của ông, vô luận khí chất hay là khuôn mặt, đều có mấy phần tương tự với Khê Nhi. Hơn nữa, ông chính là người ở chạm mặt ở chỗ Phùng đại sư, còn có hợp tác ăn ý với nhau.

“Không tệ! Tư chất của ngươi đúng là vượt qua thường nhân, nhưng nếu đổi lại người khác, mặc dù có ta tương trợ, cũng chưa chắc có thể thuận lợi đột phá  Huyền Hoàng lúc phẩm. Ngươi hôm nay đột phá quan ải. ngày sau này đường tiền đồ sáng lạn, ha ha ha….” Vân Mộ Phàm vừa lòng đánh giá Long Thiên Tuyệt biến hóa trước sau đột phá, vừa lòng vuốt cằm.

Thật lâu sau, biết nghĩ đến cái gì, ông được tự nhiên hừ tiếng, phất tay áo, hén ném ta chiếc bảo : “Ngươi nhớ lời của chính mình, được nuốt lời, ta lúc nào cùng theo dõi ngươi. Mặt khác ngươi còn thiếu ta lời giải thích.”

Hắn có ý liếc phương hướng chỉ ra góc sân , nơi đó chính là chỗ Bạch Tuyết Mai nằm ngất.

Long Thiên Tuyệt nghi hoặc tiếp nhận bảo , hướng về phương hướng nhạc phụ chỉ nhìn qua, lập tức lĩnh ngộ được, trong lòng cười khổ: “Nhạc phụ đại nhân, có đôi khi nhìn cũng hẳn là tướng…”

Vân Mộ Phàm nâng tay, ngắt lời giải thích: “Nhiều lời vô ích, tại ngươi liền gấp rút khởi hành tới Hắc Mãng Sơn , chỉ cần ngươi có thể đem Khê Nhi bình an trở về, đó chính là lời giải thích tốt nhất đối với ta.”

Có đôi khi, hành động mới là lời giải thích tốt nhất.

Long Thiên Tuyệt trịnh trọng gật đầu: “Nhạc phụ đại nhân yên t. Ta nhất định để cho Khê Nhi có việc gì.”

Vân Mộ Phàm tự nhiên hừ tiếng, cái gì nữa, phất tay áo rời khỏi phòng, hướng về chỗ .

Long Thiên Tuyệt thở dài, vị nhạc phụ đại nhân này của thú vị, hoàn toàn mới gặp lần đầu tiên nhưng khiến để lại ấn tượng sâu sắc. Mới đầu ông cải trang đến dò xét, nhưng chỉ là theo sát ba người bọn họ hồi, khắp nơi gây ra khó khăn, trong lời cũng tự nhiên toát ra lời thương đối với hai đứa bé, loại tình cảm này cách nào che dấu.

Cho nên đoán ra được thân phận của đối phương, dựa theo lẽ thường, hẳn là a dua nịnh nọt đối với nhạc phụ đại nhân, xu nịnh lấy lòng mới phải, nhưng làm như vậy, mà lựa chọn phương thức khác.

Người đặc biệt phải đối i đặc biệt, lựa chọn phương thức của mình giao phong với nhạc phụ đại nhân.

Sự chứng minh, thành ng.

Mặc dù thái độ của nhạc đại nhân đối với có chút tự nhiên, nhưng đáy lòng ông đón nhận mình.

Bảo trong tay bỗng nhiên chấn động, đưa tới chú ý của , cúi đầu nhìn vào cửa bảo , ánh bỗng nhiên biến hóa: “Là Bắc Thần Mẫn Nhi?!”

Nhạc phụ đại nhân à, ngài lại giúp cho ta cái đại ân!

Long Thiên Tuyệt dấu diếm vui sướng, hai sáng quắc: “Có Bắc Thần Mẫn Nhi trong tay, ta liền thêm nhiều cơ hội giúp Khê nhi. Bắc Thần Mẫn Nhi cùng Tử Yêu là cùng huyết mạch, Tử Yêu nhất định quan t an nguy Bắc Thần Mẫn Nhi, đến lúc đó ta lấy ra làm giao dịch với Tử Yêu, sợ buông tha Khê nhi.”

Nghĩ đến Khê nhi, ánh từ từ mềm mại, xa cách vài ngày này, giây phút nào nhớ đến , lúc thời ểm cùng gặp gỡ….

Ngoài cửa phòng, Vân Trung Thiên cùng Vân Mạch Thiên hai người bước nhanh tới, trùng hợp Vân Mộ Phàm bước ra khỏi phòng, Vân Mạch Thiên vì thế đuổi theo sư phụ, Vân Trung Thiên lại dừng bước, tầm nhìn đến Bạch Tuyết Mai bất tỉnh.

“Mai sư muội?” Vân Trung Thiên nhìn quần áo thân Bạch Tuyết Mai, khỏi nhíu mày, có chần chừ, cởi áo khoác người phủ lên thân của (mình muốn dùng từ “ả” ở đây >”< dùng từ “” với Bạch Tuyết Mai quá là hợp)

Nhìn lướt qua thi hài Bạch gia chủ, Vân Trung Thiên bế Bạch Tuyết Mai lên, đưa tới sương phòng.

Một hồi huynh muội như vậy, Vân Trung Thiên có cách nào đứng nhìn sư muội trần truồng lộ cơ thể tại góc sân mà quan t, phải là thương hương tiếc ngọc mà chỉ vì nể tình đồng môn.

Bạch Tuyết Mai nghĩ như vậy, nửa đường ngất tỉnh lại, phát bản thân nằm trong lòng Vân sư huynh, t bình tình lại trở lên nhảy loạn.

Vân sư huynh vẫn là quan t đến , đây chẳng phải đại biểu rằng còn có cơ hội sao?

Gia gia mất, có người nào bức bách , từ nay về sau có thể lại như trước theo đuổi Vân sư huynh…..Nghĩ tới đây. Ánh tự chủ mềm mại đáng . Nghiêng đâu, gần lại nguồn nhiệt cơ thể ấm áp.

Vân Trung Thiên lông mày thanh tú trường mi hơi hơi nhăn lại, bước càng thêm nhanh.

Long Thiên Tuyệt ra khỏi cửa phòng, vận khí bay lên, vài cái nhún ra ra ngoài phủ thành chủ, đứng cao nhìn xuống, ngắm nhìn thành Bạch Tịnh, th thúy lạnh lùng, ánh bắn ra hai đạo hàn quang, thẳng tắp tới phương hướng cửa thành.

Tại chỗ cửa thành thành Bạch Tịnh, ít cũng cả trăm cao thủ gia tộc Tông Chính chạy trốn tụ tập ở đây, bị khí thế xe kim loại uy hiếp, bọn dám tùy tiện đánh vào thành, chỉ đành phải ở đây chờ tin tức của phu nhân.

Đột nhiên, có luồng vô hình uy lực quét ngang tới, mọi người rung mình cái, ngắm nhìn bốn phía, tìm kiếm nơi phát ra up lực.

“Hơi thở cường đại, có phải phu nhân trở lại ?”

“Nhất định là phu nhân! Chỉ là cái thành Bạch Tịnh, còn có thể tìm ra cao thủ thứ hai tới sao? Căn bản là thể nào!”

“Phu nhân uy vũ!”

Đám người bắt đầu xôn xao, những cao thủ đối với bản lãnh của phu nhân rất có lòng tin, cho nên người người nhảy nhót, ý chí chiến đấu lần nữa lại dấy lên, mới vừa rồi sĩ khí bị xe kim loại quét giờ từ từ khôi phục.

“Chó má! Các người đừng có mà nằm mộng! Có tôn chủ chúng ta ở đây, phu nhân các người thể nào được như ý, chờ nhặt xác phu nhân các người !” Cao thủ Lăng Thiên Cung lúc này cùng bọn khá bình tĩnh, thủ tại trong thành , quan sát lẫn nhau, địch bất động ta cũng bất động. Lúc này nghe đối phương hồ nháo to, bọn nhịn được gào to lên, tràng khẩu chiến bởi vậy mà bùng nổ.

“Các ngươi mới chó má! Nhất định là phu nhân chúng ta đến, tại chính là mang đầu tôn chủ các ngươi đến. Các ngươi nếu như tin lời ta , cứ việc mở mà xem cho kỹ.”

“Ta phun đầy phân vào đầu ngươi! Nhất định là tôn chủ chúng ta đến! Đầu phu nhân nhà ngươi, tôn chủ chúng ta cũng lười cầm, trước tiếp đưa cho tiểu thiếu chủ của gia ta làm cầu đá….”

“Ngươi dám vũ nhục phu nhân chúng ta?”

“Ta liền vũ nhục, thế nào?”

Hai bên khẩu chiển càng lúc càng mãnh liệt. Khoảng cách đấu võ mồm và đánh nhau càng gần nhau, còn kém chút là động thủ sống mái.

Lúc này bầu trời truyền đến thanh lãnh khốc, trong vòng trăm bước nh tai nhức óc: “Phu  nhân của các người bị bản tôn bắt được, các ngươi hoặc là đầu hàng, giao khí giới ra, hoặc là tất cả nhận lấy cái chết. Không có cho phép của bản tôn, ai cũng đừng nghĩ rời khỏi thành Bạch Tịnh nửa bước!”

Rống! Rống! Rống! Rống! Rống! Rống! Rống! Rống!

Hỏa long từ tám phía rít gào bay lượn, cùng nhau bay lên như như cột trụ lửa, đứng sừng sững ở tại trong thành ngoại.

Hình thể hỏa long dài gấp đôi so với lúc trước Long Thiên Tuyệt chưa thăng chức Huyền Hoàng lục phẩm, mỗi hỏa long đều là cự quái, tạo cho người ta áp lực cực lớn. Riêng đối mặt với con hỏa long, liền đủ dọa khiến người ta bị dọa mất mật, tại ngay lúc này xuất tám hỏa long, rất nhiều cao thủ dưới bắt đầu run lẩy bẩy.

Các cao thủ Lăng Thiên Cung uy vũ Tôn chủ đánh xuống, cao giọng hoan hô, đám đông bắt đầu khời động, cùng nhau tiến vào đường cái trong thành, ý nghĩ cùng nhau ra nghênh đón tôn chủ.

“Đầu hàng hay là chết?” Long Thiên Tuyệt đánh ra tia sét nổi giận, lấy làm trung t, trong vòng năm bước, tất cả cao thủ rối rít ngã xuống, cao thủ có chút ít thực lực lỗ tai tràn ra máu tươi, bị làm cho sợ đến hồn phi phách tán.

Hỏa long up hiếp, nhất tề phun ra ngọn lửa, ngọn lửa dài đến hơn 10m, khiến cho trường nháy hóa thành biển lửa.

Nhiệt độ kịch kiệt tăng lên, ngọn lửa bay tán loạn.

A!A!A!A!A!A!A!…………

Liên tục tiếng kêu thảm thiết, những cao thủ bị ngọn lửa vây quanh có hơn phân nửa bị ngọn lửa x phệ, ngọn lửa Hỏa long phun ra cũng giống như ngọn lửa thường, khi lửa đốt người, chính là thương tổn trí mạng. Có chút bản lĩnh th hậu còn sống giãy giụa đất, nếu mặt đất run rẩy tiếng thê lương khiến người ta sởn cả tóc gáy.

Long Thiên Tuyệt thi triển toàn lực, vòng ngọn lửa tiến đến tập kích tiếp sau, giơ tay lên, chỉ huy Hỏa long tạm dừng tấn ng. Bởi vì biết, mục đích của mình đạt được, muốn làm cao thủ đối phương hơn nửa kinh sợ, kế tiếp là thời khắc thu thập tàn cục.

Tóc dài kim sắc kiệt ngạo tung bay, Long Thiên Tuyệt khoanh tay mặt cười mà cười, thẳng tắp đứng , nhìn xuông đất, cất cao giọng : “Ta hỏi lần nữa, đầu hàng hay chết?”

Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, phòng tuyến trong lòng bị đánh tan.

Đang lúc có người muốn đứng ra đầu hàng, có tên cao thủ quát lên tiếng chói tai, quát bọn ngưng lại: “Mọi người nên thối lui! Phu nhân thể nào dễ dang bị bắt như vậy được, chúng ra….”

Một thanh trường kiếm xuyên qua yết hầu, hai mở dữ dội, ngửa người lên rồi rơi xuống.

Mọi người nhìn chằm chằm chuôi kiếm này, chỉ kiếm phong quay lại, đường cũ quay trở về giữa trung, lần nữa rơi vào trong tay Long Thiên Tuyệt. Máu tươi dọc đường rơi xuống, nhìn mà giật mình.

Long Thiên Tuyệt chuyển trường kiếm trong tay, ngó chừng tâts cả cao thủ gia tộc Tông Chính, ánh nhìn tất cả, khuôn mặt anh tuấn ra nụ cười: “Ta Lăng Thiên Cung cùng Tông Chính gia tộc các ngươi từ trước đến nay giếng phạm sông, hôm nay các ngừoi chủ động gây chuyện đến tận cửa rồi, vậy trách được bản tôn. Bản tôn tại cho các ngươi cơ hội nữa, nguyện ý thần phục quy hàng, bản tôn tha cho các ngươi mạng, nếu , toàn bộ bọn ngươi lưu mệnh lại!”

Cơ hồ tất cả cao thủ gia tộc Tông Chính t trạng đều dao động, đầu tiên là có cỗ xe kim loại kì quái khí phách, sau nữa là hỏa long uy hiếp, cuối cùng kiếm của Long Thiên Tuyệt hoàn toàn kinh sợ bọn .

Phu nhân chết, bọn có người t phúc, lại bị cao thủ Lăng Thiên Cung bao vây, bọn có khả năng phá vây. Nếu như hàng, có lẽ đúng như lời Long Thiên Tuyệt , mạng của bọn phải lưu lại chỗ này.

Không biết ai là người đầu tiên bỏ lại trường kiếm trong tay, tiếp ngay sau đó lại là cao thủ theo tới, lục tục vứt bỏ lại trường kiếm, vứt bỏ khí giới đầu hàng.

Lăng Thiên Cung đám cao thủ hoan hô ăn mừng.

Lúc trước hai bên giao chiến, thực lực tương đương với nhau, cả hai đều thương vong. Các cao thủ Lăng Thiên Cung nhịn hồi phía trước, tại đối phương vứt bỏ khí giới đầu hàng, bọn hô to thoải mái.

Đó chính là cao thủ gia tộc Tông Chính phần lớn thực lực tương đương với , có bọn họ ra nhập, Lăng Thiên Cung thực lực càng tăng lên gấp đôi.

Long Thiên Tuyệt mang tháp Kim Hòa ra, thanh quang thoáng , đem tất cả trường kiếm bị vứt bỏ hết thảy thu vào trong tháp.

“Quá ít! Đáng tiếc! Đáng tiếc!” Long Thiên Tuyệt ghét bỏ lắc đầu, đem tháp Kim Hòa lần nữa thu vào trong lòng.

Đám người Vân hộ pháp đứng gần đấy nghe được lời lầm bầm, nhịn được rút khóe miệng, trong lòng thầm, tôn chủ ngài cầu cũng quá cao , nơi này ít nhất cũng phải có mấy trăm thanh trường kiếm, ngài vẫn còn chê ít ? Ngài đây muốn đem binh khí khắp thiên hạ đều thu vào trong túi, tặng cho phu nhân làm lễ gặp mặt sao?

Ta phi!

Làm người cần có lòng tham như vậy có được ?

Như nghe được tiếng lòng bọn , Long Thiên Tuyệt khóe oán liếc bọn cái, xoay người rời .

Sương phòng thành phủ chủ, Vân Mộ Phàm cùng hai đứa cháu ngoại, “cùng hưởng thiên luân”.

Cháu trai và cháu lần lượt ngồi, còn có đôi tiểu thú sủng ngồi ở bên như hổ rình mồi.

Vân Mộ Phàm nhìn đôi tiểu bảo bối, mặt lộ xấu hổ, bởi vì vừa rồi cháu chỉ vào mũi ông tố cáo: “Ông ngoại? Có phải người đoạt chim của cháu ?”

Đối mặt với lời tố cáo cùng chất vấn của cháu , Vân Mộ Phàm mặt xấu hổ, biết nên hoàn toàn phủ nhận hay là minh oan cho bản thân, hay vẫn là nên thừa nhận sau đó thành kh sám hối thỉnh cầu tha thứ. Cũng vẫn may là cháu thấu tình đạt lý, giúp ông giải vây: “Tiểu Huyên Huyên, ông ngoại là trưởng bối, muội thể chỉ vào mặt người, như vậy là lễ phép!”

Liền sau còn thêm: “Ông ngoại rất ham chơi, thích hóa trang thành người khác dọa người, chúng ta dần dần quen thôi, cần ngạc nhiên như thế. Haiz, là lão nhân gia thôi, tuổi to bó, sống cũng dễ dàng gì. Đã như vậy chúng ta quên , cũng muốn cùng người so đo chỗ.”

Tiểu đại nhân như thở dài buông tay, khiến Vân Mộ Phàm tức giận râu dựng hết lên……cứ xem như là ông có râu .

Xú tiểu tử, cái gì lão nhân gia? Ông ngoại có già như vậy sao?

Ông ngoại ràng vẫn còn rất thanh niên, vẫn là anh tuấn tiêu sái, là soái ca phong lưu phóng khoáng, như thế nào lại là lão nhân gia đây? Không cần tùy tiện dạy hư muội muội có được ?

Đã thế Tiểu Huyên Huyên lại rất nghe theo lời ca ca, ca ca cái gì, bé cũng tín sái cổ, cái đầu gật liên tục, cái miệng n phấn nộn nhếch : “Được rồi, Huyên Huyên so đo. Ông ngoại phải ngoan, nên ham chơi, ham chơi ngoan…” (TM: cuồng tiếu)

Vân Mộ Phàm đổ mồ hôi hột, chính mình cư nhiên như vậy thất bại, có cách lấy lòng hai tiểu gia hỏa này.

“Ông ngoại, người còn muốn khảo nghiệm cha sao? Kỳ cha cũng tệ lắm đâu, nếu cha tốt như vậy, mẫu thân mới gả cho . Tường thúc thúc cũng tốt lắm, đáng tiếc mẫu thân thích . Tường thúc thúc đáng thương….” Tiểu Mặc hai lắc , đáng .

“Tường thúc thúc là người nào? Thích mẹ cháu chứng tỏ rất tinh .” Vân Mộ Phàm cảm hứng thú, giống như lão Vương buôn dưa, mèo khen mèo dài đuôi.

“Tường thúc thúc a, …” Tiểu Mặc bắt đầu hăng hái bừng bừng tường thuật lại, Tiểu Nguyệt Nha nghiêng đầu chăm chú nghe, bên trong gian phòng khí nhất thời hòa thuận.

Vân Mộ Phàm trong lòng vui mừng, rốt cục tìm được phương thức chung đụng hài hòa với hai tiểu tử, ầm thầm trong lòng nhớ kỹ cái tên gọi Đông Phương Vân Tường  của nam nhân này, chừng sau này cùng hai tiểu tử chung đụng cũng phải dựa vào cái tên đó.

Long Thiên Tuyệt trở về phủ thành chủ, nghĩ đến thăm hỏi hai con chút, ai ngờ vừa mới tới cửa phòng nghe đến bên trong ngừng truyền ra “Tường thúc thúc” ba chữ, cúi đầu trong mũi hừ

Tiểu tử thối, còn có quên mất Tường thúc thúc của sao?

Nghe giọng của nhạc phụ đại nhân, tựa hồ đối với Đông Phương Vân Tường rất có hứng thú, đây phải ềm tốt gì cả.

“Thiên Tuyệt, làm sao lại vào?” Phía sau đột nhiên truyền tới thanh , đó là Vân Trung Thiên.

Long Thiên Tuyệt khẽ ho , thu hồi sắc mặt lúng túng, nghênh hướng anh vợ: “Ta nhạc phụ đại nhân ở bên trong, muốn quấy rầy, muốn để Tiều Mặc cùng Tiểu Nguyệt Nha bên cạnh lão nhân gia lâu hơn.”

“Vậy tốt quá, ta ngày đó sai người làm bản đồ Hắc Mãng Sơn , chúng ta cùng nhau nghiên cứu chút, Khê Nhi tại cùng Tử Yêu đến Hắc Mãng Sơn , bảy ngày sau có đại phát sinh, chúng ta mau sớm nghĩ biện pháp ứng phó mới được.”Vân Trung Thiên .

“Tốt, tới phòng ta.” Long Thiên Tuyệt dẫn đường, hai người hường gian phòng tới.

Một hồi náo động, đến bây giờ mới xem như quay về yên tĩnh.

Sáng sớm ngày thứ hai, Long Thiên Tuyệt suất lĩnh bộ phận cao thủ lặng lẽ rời thành Bạch Tịnh, hướng Hắc Mãng Sơn xuất phát.

Hắc Mãng Sơn trong truyền thuyết cùng Phiêu Miểu Địa phủ nổi danh là nơi hiểm địa, nó ở phía tây nam Vân thành, cách xa nhau tới vài ngàn dặm, đại khái hành trình mất hai ngày là tới.

Đi tới núi Hắc Mãng Sơn khó, khó khăn chính là như thế nào mới có thể lên Hắc Mãng Sơn . Bởi vì Hắc Mãng Sơn có đường, hằng năm sương đen tràn ngập, chưa có người ở. Ở giữa núi thường có Hắc Mãng xà thường lui tới, Hắc Mãng xà giống như bình thường, nó có linh tính, nhóm Hắc Mãng xà vạn năm có trí tuệ của nhân loại, chẳng những có suy nghĩ như loại người còn có thể ra tiếng người.

Rắn vốn xảo trá, hơn nữa lại có trí tuệ của nhân loại, chẳng khác gì thành tinh. Một khi có người x lấn Hắc Mãng Sơn , bọn nó tùy thời mà hành động, kiên quyết bảo vệ lãnh thộ của mình.

Cho nên, ở tại các vùng phụ cận Hắc Mãng Sơn, cư dân cũng dám lên Hắc Mãng Sơn , hơn nữa còn dặn dò tất cả mọi người đường, để cho bọn họ nhích tới gần Hắc Mãng Sơn chịu chết.

Vân Khê tới cùng Tử Yêu, đoàn người tới núi Hắc Mãng Sơn lúc này trời tối, đoàn người quyết định ở lại nhà dân tá túc đêm. Cho bọn họ ở nhờ là hộ làm nghề thợ săn, tổng cộng có ba người, vị lão nhân cùng đôi vợ chồng trẻ.

Nam tử trẻ tuổi là gã thợ săn nhiệt t, đồng ý để hai gian phòng khách cho đoàn người ở lại, trong đó gian cho Vân Khê, để cho mình người ở đó.

Vân Khê thăm dò tin tức về Hắc Mãng Sơn , liền thao thao bất tuyệt cùng giảng đạo, phần lớn cũng là chút tin đồn ngoại giới, có cái gì người nào từng muốn ăn trộm Hắc Mãng Sơn , trong núi săn mãng xà, lấy mật rắn chữa bệnh, kết quả vừa quay lại, có tin tức; hoặc là có tin đồn Hắc Mãng Sơn cất giấu rất nhiều thiên tài địa bảo, rất nhiều người vì bảo tàng mà ùn ùn kép đến, kết quả đều táng thân ở tại núi.

Theo như  lời thợ săn, VK đại khái biết vài tin tức, là Hắc Mãng Sơn rất hung hiểm, người bình thường căn bản là cách gì tin vào, hai chính là Hắc Mãng Sơn núi có bảo tàng, là chỗ hiểm địa, cũng là chỗ bảo địa, phải xem ngươi vận mệnh có hay nhận được những bảo này.

“Tiểu ca, theo như lời ngươi , chẳng nhẽ có người nào tiến vào sâu Hắc Mãng Sơn hơn nữa còn sống ra sao?”

“Này…..” Thợ săn tinh tế hồi tưởng, lúc sau, vỗ xuống đầu mình : “Ta nhớ ra rồi, có người từng vào còn sống mà ra! Hắn là đại phu ở tại Sơn Âm nghe từng vì lấy mật rắn chưa bệnh tử y cho thê tử , mình người xông vào sâu Hắc Mãng Sơn , lúc ra của bị Hắc Mãng cắn bị thương. May nhờ vào chính là đại phu, biết cách cấp cứu, nếu chết chắc trong núi. Ta còn nghe vẽ tờ bản đồ vào núi, sai, là bản đồ như vậy. Ở phụ cận có rất nhiều thợ săn hỏi bản đồ sâu vào núi, lại chịu cho, mọi người cũng có biện pháp….”

Bản đồ?

Vân Khê bắt được tin tức trọng yếu nhất, nếu trong tay có nắm giữ bản đồ vào núi, liền có cơ hội đuổi theo cao thủ Vân tộc trước đó, tiên phong tiến vào Hắc Mãng Sơn , tìm kiếm chỗ trấn áp hồn phách Vân Huyên.

Đúng, phải trước bước tìm ra hồn phách Vân Huyên mới được.

“Tiểu ca, có thể cho ta vị trí cụ thể nơi cư ngụ của vị đại phu kia được , ta nghĩ tự mình tới cửa hỏi thăm chuyến.”

“Không thành vấn đề, ta vẽ cho ngươi chính là bản đồ đơn giản, bất quá…..Vị đại phu kia tính khí rất cổ quái, chưa chắc đồng ý đem bản đồ lấy ra cho ngươi.” Thợ săn chần chừ .

“Đừng lo, ta tự có đối sách ứng phó. Thử vận may, tổng so với tùy tiện vào núi tốt hơn nhiều.”Vân Khê .

Thợ săn gật đầu “Tốt lắm, ta cho bản đồ cho người.”

Được thợ săn vẽ cho bản đồ, Vân Khê cùng lập tức hành động, biết nhất cử nhất động bản thân đều nắm trong tay Tử Yêu, trước phân tán lực chú ý của , sau tùy thời có thể hành động.

Nghĩ tới đây thu lại bản đồ, quay lưng đến phòng khách khác.

“Hách Liên đại ca, các ngươi ngủ rồi sao?”

Cưả phòng chi a mở ra, Nhị chưởng quỹ đẩy cửa ra: “Vân Khê nương, ngươi tìm chủ tử có việc?”

Lướt qua đầu vai , Vân Khê phát bên trong gian phòng bóng người, Tử Yêu căn bản có bên trong gian phòng, hơi kinh ngạc, chẳng nhẽ Tử Yêu người trước Hắc Mãng Sơn tìm kiếm trước?

Nhị chưởng quỹ quan sát sắc mặt của trả lời nghi vấn: “Cô nương đoán sai, chủ tử đúng là Hắc Mãng Sơn .”

“Chủ từ ngươi trước đến Hắc Mãng Sơn sao? Nghe Hắc Mãng Sơn địa hình phức tạp, thường có Hắc Mãng thường lui tới, cực kỳ hung hiểm, chủ tử các ngươi nếu phải biết đường trong lời chỉ có thể gặp nguy hiểm.” Vân Khê thử dò xét, mới có lo lắng an nguy của Tử Yêu, hận được gặp gỡ Hắc Mãng, khiến Hắc Mãng ăn . Nàng lo lắng chính là, vạn nhất Tử Yêu biết đường tiến vào Hắc Mãng Sơn , đến chỗ hồn phách Vân Huyên trước bước, vậy chẳng nhẽ đại ổn sao?

Mặc dù Tử Yêu chẳng bao giờ mục đích tới Hắc Mãng Sơn , Vân Khê vẫn là thể đề phòng, vạn nhất mục đích của cũng giống như của mình, hoàn toàn nắm chắc có thể chiêns tg Tử Yêu, từ trong tay đoạt lấy hồn phách Tử Yêu.

Thật là nhức đầu a!

Nàng vuốt vuốt huyệt thái dương, nhăn mi trầm tư.

Nhị chưởng quỹ nhàng cười tiếng : “Khó được Vân Khê nương quan t an nguy chủ tử như vậy, bất quá bản lĩnh chủ tử đại khả thông thiên, thế gian này còn chưa có địa phương người dám xông vào, cũng có chỗ nào có thể vây được người. Vân Khê nương cũng là suy nghĩ nhiều rồi, an t nghỉ ngơi , chậm đêm , lâu ngày chủ tử trở về.”

“Vậy cũng được, có chỗ nào có thể vây được đây?”Vân Khê cười khan tiếng.

“Vân Khê nương nếu là có việc gì, nên ở lại trong phòng nghỉ ngơi tốt , xung quanh đây có nhiều ác thú thường lui tới, mình ngươi nếu xuất hành chỉ có gặp nguy hiểm. Nhưng nếu nương muốn ra cửa, tại hạ nguyện ý cùng bảo vệ.” Nhị chưởng quỹ cười đến ôn nhuận vô hại, Vân Khê lại nghe ra , đây là giám thị mình, sợ mình thừa dịp Tử Yêu có ở đây len lén chuồn .

Người nào cần cùng bảo vệ?

Vân Khê tức giận liếc cái, xoay người ngược về gian phòng của mình.

Sau ki trở lại phòng, Vân Khê qua lại, suy tư đối sách ứng phó. Việc đến này, nếu tùy tiện xông vào Hắc Mãng Sơn , chưa chắc có thể đuổi kịp Tử Yêu ở trước đấy, chừng còn có thể lạc đường, đem mình rơi vào hiểm cảnh. Chẳng là trước hết nghĩ biện pháp lấy được bản đồ vào núi, sau ung dung mưu tính biện pháp vào núi, có khả năng yên lặng chờ đợi vận may Tử Yêu  như vậy tốt, lập tức liền tìm mục đích.

Đúng, liền làm như vậy !




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat