Cổ Đại Menh Phuong Hoang

Published on July 18th, 2013 | by Jun Vũ

0

Mệnh Phượng Hoàng – Chương 1-10

Cuốn 1

            Chương 1. Phụng thể, phẩm chất hoàng hậu

            Năm ấy vừa tròn mười hai tuổi, ta trèo lên bức tường bao quanh Tang phủ, dùng hòn đá lớn ném vào đầu người đường ở bên ngoài, sau đó lập tức nhảy xuống nấp ở đằng sau bức tường, che miệng cười xấu xa.

Một canh giờ trước, có người tự xưng là thần toán bước vào cửa lớn của Tang phủ, ta quên mất lúc đó mặt của ông ta như thế nào, chỉ nhớ chòm râu của ông ta cứ rung rung hai bên mép, ông ta niềm nở: “Chúc mừng Tang lão gia, chúc mừng Tang lão gia! Trong Tang phủ của các người, có giấu phụng thể!”

Phụng thể, đó chính là phẩm chất của hoàng hậu. Ông ta như vậy có nghĩa là trong Tang phủ có người được định sẵn số mệnh trở thành hoàng hậu.

Cha ta cười sung sướng đến mức run hết cả người lên, vội vàng kêu gia nh ban thưởng hậu hĩnh cho ông ta, rồi lập tức sai người kêu Tang Thiên Phi và Tang Thiên Lục qua gặp cha. Đến lúc ta biết chuyện các tới tiền sảnh rồi, ta vô cùng tức giận, ta cũng là con của Tang gia kia mà, vì sao lại gọi ta ra ngoài ấy?

“Tam tiểu thư, cần phải , lão gia …”

A hoàn kia còn chưa dứt lời bị ta trừng liếc cái hung dữ liền im bặt dám nữa, còn ta nhanh chóng xoay người chạy ra tiền sảnh mất rồi.

Trên đường , bọn tôi tớ trong phủ ngừng chỉ trỏ ta, xì xào bàn tán với nhau, ta coi như nhìn bọn chúng. Mấy năm nay, bọn chúng xem thường, cười nhạo ta cũng đủ lắm rồi. Ta tuy mang danh là tam tiểu thư của Tang gia, nhưng thân phận còn bằng a hoàn trong phủ. Chỉ vì ta là con của tỳ thiếp, mà người tỳ thiếp này lại xuất thân từ lầu xanh. Khi ta còn rất mẹ ta bị nhiễm bệnh qua đời. Có nhiều lúc, ta cảm hơi hận bà, ta nghe ra năm đó cha ta vốn chỉ muốn chơi đùa với bà chứ hề có ý muốn cưới bà về nhà. Nhưng đến khi bà có mang ta, bà với cha ta, bà thể để cho ta trở thành đứa con hoang có cha, bà muốn ta được nhận mặt tổ tông.

Nhưng mà tại sao?

Ta lặng lẽ trốn ở phía trước cửa sổ, rướn cổ ngó vào bên trong. Ta hiểu rất nếu cha cho gọi mà ta lại xuất ở chỗ này tránh khỏi trận đòn đau. Những chuyện thế này tự bản thân ta phải hiểu lấy .

Cha ta kéo Thiên Phi và Thiên Lục đẩy lên phía trước, cười híp mí: “Tiên sinh nhìn thử xem, đây là con lớn của ta, tên là Thiên Phi. Còn đây là con út của ta, tên là Thiên Lục.”

Con út? Ta giống như bị giáng đòn vào đầu, hai bàn tay nắm chặt lại, ràng cha ta còn người con nữa kia mà, ta mới là con út của ông ấy! Ta cắn chặt môi, ra ông ấy vốn chưa bao giờ thừa nhận đứa con là ta sao?

Vị thần toán kia cười to tràng đưa quan sát tỉ mỉ hai thiếu nữ trước mặt.

Thiên Phi mười bốn tuổi, lần đầu tiên ta ta ngượng ngùng như vậy, nhìn người xa lạ đứng trước mặt mình, khỏi nhíu mày giọng hỏi: “Cha, ông ấy là ai vậy?”

“Con được vô lễ!” Cha cúi đầu, lên tiếng khiển trách.

Thiên Lục cùng tuổi với ta, tuy rằng vóc người chưa phát triển hoàn t, nhưng trong ánh mơ hồ nhìn ra mùi vị của loại mỹ nhân bại hoại rồi. Nhìn hai , ta tự chủ được khẽ đưa tay lên xoa xoa mặt mình, nếu muốn mẹ ta để lại cho ta thứ gì, đó chính là gương mặt này. Ta đẹp hơn nhiều so với các , chỉ là, cha ta chưa bao giờ để ý tới ta.

Cha ta lại quay sang vị thần toán kia hỏi: “Ngài nhìn xem, hai đứa con của ta ai mới là Phụng thể?”

“Chuyện này…” Vị thần toán kia chần chờ chút, khẽ đưa tay vuốt vuốt hai chòm râu của mình sau đó lại cười ha hả, “Tang lão gia, việc này chính là thiên cơ bất khả lộ ! Xin thứ lỗi cho tại hạ thể tiết lộ được!”

“Vậy, vậy…” Dường như cha ta hiểu rất lời của vị thần toán kia, bởi vậy ông cũng hỏi thêm gì nữa. Nhưng mà chỉ cần nhìn mặt của cha, ta có thể nhìn được, thứ ông ấy muốn đạt được rồi. Dù sao cả hai đều là con của ông, vậy ai là Phụng thể, có gì quan trọng?

Nghĩ đến đây, ta buông bàn tay che miệng xuống, chẳng thèm cười nữa.

Việc này trôi qua mấy ngày, nhưng ta lúc nào cũng nghĩ tới cái ngày ta ném hòn đá lên đầu vị thần toán kia chút do dự, lúc đó trong lòng ta vốn chu bị sẵn tinh thần muốn đập bể đầu ông ta cho rồi, nhưng dù có làm như vậy cũng thể khiến ta hả giận được. Ta chỉ biết, bởi vì câu của ông ta, hai vị tỷ tỷ của ta có thể ngg cao đầu bước con đường bằng phẳng, còn ta càng ngày càng bị người khác lãng quên.

Nhưng mà, ta cam lòng!

“Tam tiểu thư! Trời ơi, sao lại trốn ở đây thế, nhanh lên nào, phu nhân gọi đấy!” Nhìn sắc mặt của a hoàn kia có lẽ tìm ta lâu lắm rồi.

Trong lòng ta có chút sợ hãi, phu nhân tìm ta, chắc c phải là chuyện tốt lành gì rồi. Nhưng ta chỉ có thể theo a hoàn kia mà thôi, bởi vì ta lựa chọn nào khác. Ta muốn bị đánh đòn, ta sợ đau.

Đi theo a hoàn kia đến phòng của phu nhân, bà ta ngồi ở bàn uống trà, vừa ta vào đặt ngay chén trà xuống, sắc mặt chút thay đổi chỉ câu: “Tới rồi sao?”

“Phu nhân tìm con có chuyện gì ạ?” Ta cúi đầu hỏi. Bà ta chưa bao giờ cho phép ta gọi bà ta là “Mẹ cả”, vì bà ta con của tỳ thiếp làm sao xứng gọi bà ta là mẹ, quan trọng hơn là người tỳ thiếp này thân phận lại thấp hèn ti tiện như vậy. Nhưng mà ra, có cho ta gọi là “mẹ”, ta cũng thèm.

            Chương 2. Ta tên là Tang Tử

            Phu nhân khinh thường “Ừ” lên tiếng, đáp lại cho có lệ. Sau đó, bà ta quay ngay sang người bên cạnh: “Mau lấy số đo của nó .”

“Dạ.” Người bên cạnh gật đầu.

Ta mới quay sang nhìn người này, ta nhận ra ngay, ông ấy là thợ cả Trần, chuyên may quần áo cho người trong các dinh phủ quyền quý. Ông ấy có đôi tay rất khéo léo, có thể may ra những bộ quần áo rất đẹp. Ta luôn ao ước có ngày ta được mặc quần áo do ông ấy may. Nhưng mà ta hiểu rất , lúc này ông ấy lấy số đo của ta tuyệt đối phải để may quần áo cho ta, ba ngày sau là đến ngày sinh của Thiên Lục, quần áo này nhất định may cho ta. Phu nhân gọi ta đến chẳng qua là lấy ta làm bản mẫu mà thôi, bởi vì ta và Thiên Phi mỗi ngày đều phải chăm chỉ học hành cầm kỳ thư họa, làm gì có nhiều thời gian để đến lấy số đo may quần áo.

Từ sau khi vị thần toán kia đến đây, cầu của cha ta đối với các càng ngày càng cao, bất luận là thứ gì cũng đều mời sư phụ tốt nhất trong thành đến dạy. Mà ta, giấu trong lòng luôn cảm hối tiếc, từ trước tới nay ta được coi trọng, cũng luôn cam chịu, chưa có ai dạy ta bất cứ thứ gì, thực ta chưa hề học được cái gì cả.

Thậm chí ngay cả chữ “đại” ta còn biết đọc. Ta chính là nha đầu hoang dã ển hình.

Sau này ta nghĩ lại, lúc đó cũng thể trách cha ta được, đứa như ta sao có thể trở thành hoàng hậu được đây? Nhưng mà, ta vẫn luôn cam lòng, nếu vị thần toán kia có Phụng thể ở trong Tang gia, ta cũng đường đường chính chính là con của Tang gia, màn cuối cùng chưa hạ ai biết trước được chuyện gì cả.

Ta im lặng lấy câu, ngoan ngoãn đứng yên cho Trần thợ cả đo tới đo lui người ta. Phu nhân tiếp tục cúi đầu uống trà, cho tới bây giờ ở trước mặt người khác, ta vẫn luôn là đứa trẻ biết nghe lời, bởi vì nếu ta dám chọc giận người khác gây ra tai họa, phải ăn đòn rất đau. Ta trải qua mấy lần nên càng phải nhớ kỹ.

Từ trong phòng phu nhân ra, a hoàn kia đưa tiễn thợ cả Trần về, cũng thèm để ý tới ta nữa.

Mười hai năm qua, đây là lần đầu tiên ta đến gần căn phòng kia – chỗ học tập của các tỷ tỷ ta.

Ta rón ra rón rén vào sân, bên trong phòng truyền ra tiếng cười đùa. Ta càng ngày càng bước lại gần sát, nghe giọng của người đàn ông truyền tới bên tai: “Quan quan Thư Cưu, tại hà chi châu. Yểu ệu thục nữ, quân tử hảo cầu. (*)”

* Trích trong Kinh Thi – bốn câu đầu trong bài Quan Thư. Có nghĩa là “chim Thư Cưu kêu ứng nhau, ở cồn bên sông. Cô nết na xinh đẹp, xứng đôi với chàng trai hiền đức”.

Chim Thư Cưu là loại chim , luôn sống có đôi có cặp.

Những thứ nho nhã gì đó ta vốn hiểu lắm, muốn đợi nghe người nọ giải thích đột nhiên bị tiếng quát lớn làm ta giật nảy người: “Này, Tang Tử, ngươi làm gì ở đây?”

Ta kinh ngạc ngg lên, đập ngay vào là cặp trợn trừng nhìn ta của Thiên Phi. Cho tới bây giờ ta luôn gọi cả họ tên đầy đủ của ta, ta có nên cảm may mắn vì cuối cùng ta cũng chưa quên mất họ “Tang” của ta nhỉ?

Thiên Lục và người dạy học kia cũng quay lại nhìn ta, ta người đàn ông đó có chòm râu ngắn ngủn rất ấn tượng, khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, nhưng lại khiến cho người khác có cảm giác nho nhã.

Chỉ nghe ông ấy hỏi: “Cô bé này là a hoàn của quý phủ sao?”

Nghe hai chữ “A hoàn” thốt ra từ miệng ông ta, Thiên Phi khẽ che miệng cười rộ lên, ngay: “Tiên sinh sao chính là như vậy, tiên sinh cái gì cũng đều đúng hết ạ!” Trong giọng ệu của ta chứa đầy ch chọc.

Ta với các ấy, chưa cần đến ăn mặc, ệu bộ mà chỉ riêng cái tên thôi khác biệt quá xa rồi, chả trách vừa nghe bị người khác nghĩ là a hoàn trong phủ. Thiên Phi, Thiên Lục, hai cái tên dễ nghe làm sao. Còn ta sao, ta tên là Tang Tử! Nghe lão quản gia , cha ta muốn đặt tên cho ta, đó là tên do chính mẹ ta chọn.

Ta nắm chặt bàn tay lại, phục chút nào, thế nhưng ta thể làm ầm lên với các được. Từ lúc còn rất , ta hiểu được phải thầm nhẫn nhịn như thế nào. Ta chỉ cúi thấp đầu thêm gì nữa.

Thiên Phi nhất quyết buông tha cho ta: “Còn muốn làm gì nữa? Không nhìn ngươi quấy rầy chúng ta nghe tiên sinh giảng bài sao? Còn mau!”

“Ngươi mau trở về .” Thiên Lục giọng .

Ta khẽ cắn môi, cuối cùng cũng xoay người chạy ra ngoài.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta liền chạy đến thư phòng tìm vài cuốn sách, lật ngược lật xuôi, chữ cũng đọc được. Ta thở dài, xem ra nếu có người chỉ dạy chắc c ta bao giờ đọc được. Chưa bao giờ ta khao khát được học như bây giờ, bởi vì ta bao giờ muốn bị người khác xem thường.

            Chương 3. Nghe trộm

            Chuyện Tang gia có phụng thể nhanh chóng lan truyền ra ngoài, bất luận đó là tin đồn thất thiệt hay bị phủ nhận cũng đều khiến người ta chú ý.

Ngày mười ba tháng bảy, sinh nhật của Thiên Lục.

Ngày hôm nay, náo nhiệt hơn rất nhiều so với năm ngoái. Họ hàng, thân thích, cả hàng xóm láng giềng ở xung quanh cũng đều tới đây, nhìn ý tứ của cha ta, có lẽ là muốn bày tiệc mấy ngày mấy đêm đây mà. Ta vẫn mặc quần áo cũ giống của a hoàn như từ trước đến giờ, đứng ở phía sau cây cột dưới mái hiên, len lén ló đầu nhìn ra.

Cha ta đứng ở trong sân niềm nở đón tiếp đám người có danh có tiếng, Thiên Phi và Thiên Lục đứng bên cạnh ông ấy, được ông ấy lần lượt giới thiệu với từng người . Các tỷ tỷ của ta khi che mặt cười e lệ, khi ngượng ngùng cúi đầu, dáng ệu khiến cho ta còn muốn thương.

“Cố đại nhân đến ——” gia nh hô lớn lên, vội vàng khom người dẫn người đàn ông mặc triều phục bước vào, lại quay sang bẩm báo với cha ta: “Lão gia, lão gia, Cố đại nhân tới! Cố đại nhân tới rồi!”

“A, Cố đại nhân!” Trên mặt cha ta lập tức nổi lên nụ cười nịnh nọt, vội vàng kêu Thiên Phi và Thiên Lục cùng bước lên.

Ta biết, những người khách trước đó cùng lắm chỉ có nhiều tiền, cha ta cũng có nhiều tiền lắm rồi nên ông ấy chẳng cần, vì thế lúc này ông ấy chỉ muốn quyền thế mà thôi.

“Cố đại nhân, tiểu nhân còn tưởng rằng ngài bận rộn ng vụ, có thời gian tới đây nữa chứ! Không nghĩ rằng…” Cha ta cười đến mức hai bên má béo núc của ông ấy rung rung lên, xoa xoa tay , “Ngài có thể tới, quả nhiên là coi trọng tiểu nhân rồi!”

Cố đại nhân phất tay, ý bảo những người ở bên cạnh lui ra, liếc nhìn hai tỷ tỷ của ta, sau đó mới mở miệng: “Tang lão gia, mời vào trong chuyện chút.”

Cha ta đứng ngây người ra lúc lâu, mới phản ứng lại, vội vàng gật đầu: “Được, được, mời đại nhân sang bên này.” Ông ấy đưa tay ra làm tư thế mời, nghiêng người bước lên nửa bước, lại dặn dò Thiên Phi và Thiên Lục mấy câu sau đó mới cất bước rời .

Ta cảm rất tò mò, liền rón rén theo sát ở phía sau bọn họ. Cha ta cùng với vị đại nhân kia vào thư phòng, lúc này đám gia nh, a hoàn trong phủ đều bận rộn ở tiền sảnh, cho nên nơi đây cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn nghe tiếng ve sầu kêu r ran ngừng những tán lá cây. Ta biết nếu ta nghe trộm bọn họ chuyện mà bị cha ta phát ra nhất định gặp họa lớn. Nhưng dường như có luồng sức "> mơ hồ nào đó từ sâu trong lòng ta, đẩy ta bước về phía trước.

Bọn họ nhất định về chuyện phụng thể, nhất định là như vậy. Đó cũng chính là việc ta thể quan t đến.

Ta nín thở, lặng lẽ bước vào, dán sát lỗ tai vào bên cửa.

Ta nghe cha : “Không biết Cố đại nhân có chuyện quan trọng gì muốn với tiểu nhân ạ?”

Cố đại nhân : “Nghe nửa tháng trước từng có vị thần toán đến Tang phủ, đoán rằng lệnh thiên kim là người có mệnh cách trở thành hoàng hậu? Có việc này hay ?”

“Ha ha, tiểu nhân thể ngờ được đại nhân cũng biết chuyện này!” Cha ta cười đắc ý đáp lại, trong giọng lại tràn đầy tự hào.

Ta cười lạnh, chuyện Tang gia có giấu phụng thể phải là do cha ta tung tin truyền ra ngoài sao? Bây giờ được người ta khen ngược lại còn giả mù sa mưa như thế, như muốn thể ra cho người ta ông ta cũng rất là kinh ngạc đấy.

Không ngờ được, sau hồi yên lặng bất chợt ta nghe trong phòng truyền ra tiếng vang lớn, giống như là tiếng ai đó đập "> lên mặt bàn, Cố đại nhân giận dữ : “Càn quấy!”

Một câu này dọa cho ta khiếp vía. Ta cố gắng hết sức dùng hai tay bụm chặt miệng lại mới ngăn mình kêu lên thành tiếng, chẳng lẽ là ta nghĩ sai rồi sao? Chuyện Tang phủ có phụng thể, phải ai nghe được cũng đều vui mừng, phấn chấn sao?

Cha cũng bị dọa cho sợ tới mức mềm nhũn người ra, lát sau, mới run run giọng : “Đại… Đại nhân —— “

Cố đại nhân hừ tiếng, : “Mệnh cách Hoàng hậu, có thể ăn bừa bãi như vậy sao ? Nếu để cho quan biết, chỉ sợ là ngươi có mấy cái đầu cũng đủ để chặt đâu!”

Ta lại càng thêm khó hiểu , vì sao thể để quan biết được chứ? Hoàng hậu phải là người được gả cho hoàng thượng sao? A, đúng, đương kim hoàng thượng có hoàng hậu rồi, như vậy phụng thể kế tiếp hẳn là gả cho thái tử. Thế nhưng, nếu cho quan biết làm sao mà gả cho thái tử được?

Ta nghe hiểu nhưng dường như cha ta lại hiểu hết những lời này. Ta nhìn vào bên trong qua khe cửa, chỉ ông ấy quỳ “Phịch” xuống tiếng, dập đầu : “Đại nhân, tiểu nhân ngu dốt, xin đại nhân chỉ giáo!”

Cố đại nhân cúi đầu liếc nhìn cha ta rồi xoay người ngồi xuống, trầm ng lát mới : “Tang lão gia à Tang lão gia, ngươi biết có bao nhiêu người muốn trở thành chủ nhân của Đông cung sao? Nếu phụng thể là ngươi cho rằng những kẻ có con cái nhắm vào vị trí kia ra tay sao?” Lúc Cố đại nhân vừa đến từ “ra tay” liền đưa tay lên làm động tác cắt cổ, ta nhìn mà mồ hôi vã ra ướt đẫm cả người. Cho dù ta ngu dốt đến mức nào chăng nữa, cũng hiểu rất hành động kia biểu cho cái gì.

Toàn thân cha ta run rẩy từng hồi, lắp bắp: “Vậy… Vậy nên làm như thế nào cho phải ạ!”

“Thôi. Ngươi cũng cần quá mức lo lắng, may là tin đồn này cũng lan truyền quá xa, bản quan ngăn chặn kịp thời.” Cố đại nhân đắc ý , “Chỉ mong ngươi sau này hãy khôn ngoan ra chút!”

Cha ta vừa nghe tin đồn được ngăn chặn lại lập tức hai sáng rực lên, vội vàng gật đầu : “Dạ, Dạ! Sau này tiểu nhân nhất định nghe theo lời dặn bảo của đại nhân!”

Ta hiểu vì sao Cố đại nhân hết lòng giúp đỡ Tang phủ như vậy?

“Biết vậy là tốt.” Cố đại nhân gật đầu, “Việc này nên nhớ kỹ chỉ có ngươi biết ta biết, sau này chờ đến khi lệnh thiên kim leo lên ngôi vị hoàng hậu chính là lúc…”

Đúng lúc Cố đại nhân , đột nhiên phía sau lưng ta vang lên những tiếng động liên hồi. Ta còn chưa kịp biết chuyện gì xảy ra nghe cha ta nghiêm giọng hỏi: “Ai?” Sau đó, là tiếng bước của ông bước về phía ta.

            Chương 4. Lần đầu gặp Cố Khanh Hằng

            Ngay thời khắc đó, hai ta giống như bị đóng nh cứng ngắc tại chỗ, muốn nhấc chạy cũng nhúc nhích nổi.

Đúng lúc này, có bàn tay đưa đến trước mặt ta, nắm lấy cổ tay của ta, quát khẽ: “Ngươi bị ngốc à? Còn chạy mau!” Ta còn chưa kịp phục hồi lại tinh thần, bị người đó kéo chạy cuồng cả .

Ta quên cả giãy giụa, quên cả kêu la, ta chỉ nghĩ đơn giản nếu như bị cha ta phát biết thê thảm đến mức nào.

Không biết bị kéo chạy được bao lâu, mãi cho đến khi cả hai dừng lại, chỉ còn nghe tiếng hai người thở hổn hển.

“Ngươi là ngốc, lúc nghe trộm người lớn chuyện, phải nhanh nhạy chút chứ!” Giọng giận dữ vang lên bên tai ta nhưng lại mang theo cả ý cười trong đó.

Lúc này ta mới nhìn , người đứng trước mặt ta chẳng qua cũng chỉ là thằng nhóc, cùng lắm chỉ hơn ta hai tuổi mà thôi. Ánh của sáng lấp lánh, hai má đỏ bừng. Thấy ta lời nào, lại : “Lúc cha ta và người khác đóng kín cửa chuyện, ta cũng thường hay nghe trộm vậy đó. Mãi đến khi bị cha ta bắt được lần, bị đánh trận là đau! Nhưng mà, sau lần đó ta cũng khôn ra rồi, bao giờ bị cha ta tóm được lần nào nữa, ha ha!” Hắn vừa xong liền cười phá lên, dáng rất là đắc ý.

Ta bị lôi cuốn, cảm giác hồi hộp và sợ hãi vừa rồi sớm bị ném sang bên, ta cười : “Vừa rồi ngươi cũng nghe lén sao?”

“Không phải!” Hắn thề thốt mực phủ nhận, “Ta nhìn ngươi đứng bên cửa nghe trộm say sưa quá nên cũng muốn nghe thử là chuyện gì, nhưng lại c thận đá ngã chậu hoa lan can.” Hắn le lưỡi nhìn ta, dáng hối lỗi đầy ngượng ngùng.

Thì ra tiếng động phát ra phía sau lưng ta là tiếng chậu hoa bị bể. Ta cảm hơi tức giận, nhưng mà nghĩ tới vừa rồi cứu ta, cũng muốn nổi giận nữa. Ta nhìn nhìn , người toàn lụa là gấm vóc, nhất định là thiếu gia của nhà lắm tiền nhiều của rồi. Ta nghiêng đầu suy nghĩ, lại bật cười với chính mình. Đương nhiên nếu phải là người có tiền có thế, sao hôm nay lại được cha ta mời tới đây chứ?

“Ngươi cười cái gì? Ta… Ta cố ý đá ngã chậu hoa kia đâu!” Hắn phùng má lên , mặt có chút xấu hổ.

Thì ra, cho rằng ta cười vì chuyện này!

Ta che miệng, nhưng nhịn được lại cười lên. Phẩy tay hỏi : “Ngươi tên gì?”

Dường như vẫn còn ngơ ng, nên lát sau mới trả lời: “Khanh Hằng.” Cuối cùng, cũng hỏi ta, “Vậy còn ngươi?”

“Tang Tử.” Ta trả lời ngay chút suy nghĩ.

Hắn kinh ngạc như muốn nhảy dựng lên: “Hả, ngươi cũng họ Tang sao? Quý phủ này cũng họ Tang nha!”

Ta liếc , ều này cũng đáng để ngạc nhiên sao? Ta lui về phía sau mấy bước, nhảy lên lan can, hai tay vòng trước : “Bởi vì ta chính là tam tiểu thư của Tang phủ!”

“A.” Hắn giống như bị hít phải luồng khí lạnh, sau đó trợn tròn hai hỏi ta, “Nhưng mà, Tang phủ có tam tiểu thư sao?”

“Ngươi!” Ta tức giận nắm chặt hai tay lại, cánh tay gân xanh nổi lên xanh lét.

Từ trước tới nay, ta vẫn biết rằng ra ở bên ngoài cha ta chưa từng thừa nhận đứa con như ta. Đi ra khỏi cánh cửa lớn của Tang phủ, ai biết, Tang gia còn có tam tiểu thư nữa.

Nhiều năm sau, thỉnh thoảng nhớ lại cảnh tượng này, ta lại nhịn được mà tự cười giễu chính mình. Thì ra, ta ràng là con người sống sờ sờ ra đó mà lại bị phủ lớp bụi dày suốt mười hai năm!

Không ai biết Tang phủ có tam tiểu thư, Không biết ấy tên là Tang Tử…

“Vậy… Xin lỗi.” Hắn có chút xấu hổ vội vàng cúi đầu xin lỗi, “Sau này, sau này ta nhất định nhớ kỹ, ngươi là tam tiểu thư của Tang phủ.”

Ta cắn môi, Tang Tử ta nhất định lặng lẽ chút tiếng tăm gì như vậy được, nhất định !

Ta bỗng nhiên ngg đầu lên, nhảy từ lan can xuống, kéo tay hỏi: “Ngươi gặp Thiên Phi và Thiên Lục rồi phải ?”

Hắn ngớ ra, nhưng rốt cuộc vẫn gật đầu.

“Vậy ta so với các ấy, ai đẹp hơn?” Vừa xong, ta liền đưa tay lên vén vén, sửa sửa lại mái tóc rối bù của mình, hé lộ ra khuôn mặt tươi cười, ta nhìn cười rạng rỡ.

“Ngươi đẹp hơn!” Hắn giống như là cắn răng , tiếp đó lại mở miệng, “Sau này, ta tặng ngươi rất nhiều rất nhiều quần áo đẹp, được ?” Trong đôi của đột nhiên sáng đến chói , như có thứ ánh sáng rực rỡ chợt lóe ra.

            Chương 5. Nguy cơ phụng thể

            Tặng cho ta rất nhiều quần áo đẹp hơn quần áo của ta sao?

Ta nghe vừa cảm vui sướng lại có chút giận dữ.

Ta cố ý giãy tay ra, hơi giận dỗi: “Ý của ngươi là chê ta bây giờ ăn mặc xấu xí đúng ?” Ta thế nhưng tự chủ được lại cúi đầu liếc nhìn quần áo người mình, quả , ta đứng bên cạnh , quả là trời vực. Điều này khiến lòng ta khỏi cảm tủi hờn.

“Không, phải. Tang Tử, phải. Ngươi hãy nghe ta …”

“C miệng!”

Mặt nhuốm sợ hãi, vội vã muốn giải thích, thế nhưng, lại bị ta vô tình cắt ngang : “Sau này được gọi ta là Tang Tử!” Hắn gọi ta là Tang Tử, làm cho ta nhớ tới ệu bộ của Thiên Phi lúc gọi tên của ta, lúc nào cũng đầy ch biếm và khinh thường.

Hắn ng ngơ, trong đáy lại lên đốm sáng rực rỡ, sau đó lại cười cười, mở miệng : “Nếu vậy sau này ta gọi ngươi là Tam nhi.”

Tam nhi?

Từ trước đến nay chưa có ai gọi ta như vậy. Ta nghĩ nghĩ, rốt cuộc cũng gật đầu.

“Vậy ta gọi ngươi là Khanh Hằng!”

“Ừ!” Hắn gật đầu lia lịa.

Con nít rốt cuộc cũng vẫn là con nít, những ều lo lắng kéo đến nhanh mà cũng lẹ. Ta đưa tay về phía , nghiêng đầu cười: “Đi chơi ?”

“Ừ!” Hắn gật đầu đưa tay qua cho ta, đúng lúc những ngón tay của sắp chạm vào tay ta, chợt nghe phía sau có tiếng bước liên tiếp truyền đến, chúng ta cùng quay đầu nhìn lại, cảm rất kinh ngạc.

Chỉ bọn gia nh hối hả chạy tới, vừa thở gấp vừa : “Cố thiếu gia, Cố đại nhân có việc gấp phải về, đại nhân lệnh cho chúng tiểu nhân tới đón thiếu gia về cùng.”

“Ngươi họ Cố?” Ta hỏi.

Hắn gật gật đầu, nhìn ta thè lưỡi : “Xem ra hôm nay chơi với ngươi được rồi, Tam nhi, ngày khác ta nhất định tới tìm ngươi, chờ ta nhé!” Dứt lời liền xoay người theo đám gia nh, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn ta cười.

“Cố… Thì ra, là con trai của Cố đại nhân.” Nhìn theo bóng lưng , ta lẩm bẩm.

Tiệc tối còn chưa bắt đầu, Cố đại nhân vội vã rời . Cha ta đương nhiên cảm vui, nhưng cũng dám thể ra ngoài.

Một ngày sau, ta chơi ném bao cát mình ở trong sân, chợt nghe ở phía trước tên gia nh vừa chạy vào vừa gào toáng lên: “Lão gia, lão gia, xong rồi! Hoàng thượng băng hà ! Hoàng thượng băng hà !”

Hoàng đế băng hà, mọi chuyện sao lại đột ngột thế này. Ngày hôm trước có phải là Cố đại nhân nhận được tin tức trong cung truyền ra, nên mới vội vã rời khỏi đây ? Ta cuống quít vứt luôn bao cát trong tay mình, xông ra ngoài.

Cha ta túm lấy tên gia nh kia la lên: “Vậy thái tử đâu? Thái tử đăng cơ rồi sao?”

“Thái tử… Thái tử…” Tên gia nh kia liếc nhìn cha ta, trong con ngươi của chỉ có hoảng sợ bao trùm, “Cố đại nhân báo tin đến rằng đêm qua Đông cung bị cháy, Thái tử… Thái tử …”

“Khốn kiếp!” Cha ta giận dữ hét lớn tiếng, vung tay đẩy tên gia nh kia ngã sóng xoài mặt đất.

Hoàng đế băng hà, thái tử cũng hoăng thệ (*).

Hoăng – chết; thời xưa gọi chư hầu hoặc các quan to chết là hoăng

Như vậy, các tỷ tỷ của ta ra sao đây?

Ngước lên nhìn về phía Thiên Phi và Thiên Lục chạy tới, trong lòng ta có thứ gì đó từ từ mở ra, ta đưa hai tay lên che miệng lại, cảm giác vui sướng như khi người khác gặp họa, ngăn được mà cười phá lên.

Phụng thể, Phụng thể

Bây giờ ngay cả thiên tử cũng biến mất, còn chỗ nào để trở thành Phụng thể nữa đây?

Ta nhìn Thiên Phi và Thiên Lục đều cúi đầu, xoắn chặt chiếc khăn tay mình, cắn môi lời nào. Bộ dạng cũng còn vênh váo, kiêu ngạo, tự mãn như trước, đột nhiên ta lại cảm như mọi cơn giận tích tụ bấy lâu nay được trút hết rồi. Ta cũng biết tại sao, hoàng đế và thái tử đều chết hết, lại có thể khiến ta hết giận như vậy. Ta xoay người len lén ra ngoài, thể để cho bọn họ nhìn bộ dạng của ta lúc này được, ta nghĩ rằng nhất định ta cười cực kỳ rạng rỡ.

Ngày hôm nay, dưới Tang phủ đều bị bầu khí trầm lặng bao phủ, ai cũng rầu rĩ ngoại trừ ta.

Lần đầu tiên, Thiên Phi và Thiên Lục thư phòng học bài, còn ta vẫn như trước vui quay về mảnh sân của mình, tự chơi với bao cát của ta. Đã vậy vừa chơi lại vừa ng nga ệu hát dân gian, trong lòng vui thể diễn tả được.

Đã còn Phụng thể, ít ra như vậy khoảng cách giữa ta với các cách nhau quá xa nữa.

Mặc dù mỗi ngày cha ta đều thẫn thờ như kẻ mất hồn chờ đợi Cố đại nhân tới cửa, thế nhưng ngày tháng lại chờ người.

            Chương 6. Tân Phụng Hoàng (1)

            Ngoại trừ thái tử, Tiên đế chỉ còn vị ng chúa Chiêu Dương, còn bất kỳ người con trai nào khác để nối dõi. Nghe Tiên đế đột ngột qua đời, cả di chiếu cũng kịp để lại.

Gia tộc Hạ Hầu là gia tộc họ ngoại duy nhất còn lại nắm giữ vương quyền.

Năm ngày sau, thế tử gia tộc Hạ Hầu đăng cơ, sửa quốc hiệu thành Châu, đây là năm Nguyên Quang đầu tiên. Đến tận lúc này mới tiến hành quốc tang, di thể của Tiên Hoàng được đặt bên trong quan tài bằng băng được mấy ngày, lại gặp khí trời khô nóng, bắt đầu ỷ bốc mùi hôi thối.

Lúc ta nghe gia nh thuật lại tất cả với mặt hớn hở, khóe miệng ta chẹp chẹp, có ai lại nghĩ tới việc đường đường là Thiên tử, thế mà sau khi chết lại phải chịu uất ức đến như vậy?

Lần thứ hai Cố đại nhân đến Tang gia là nửa tháng sau.

Cha ta như được vị cứu tinh, vội vàng chạy ra nghênh tiếp. Ta cũng rất phấn khởi, đơn thuần ta nghĩ rằng, biết Cố Khanh Hằng có cùng đến hay ?

Đi theo phía sau cha, ta len lén nấp sau cột nhà ở hành lang nhìn. Ta chỉ nhìn Cố đại nhân cùng cha ta đứng chỗ hàn huyên, chứ nhìn Cố Khanh Hằng đâu cả, khỏi có chút mất mát. Khi ta muốn xoay người lại, đột nhiên có người chạm vào vai ta, cười tiếng: “Tam nhi!”

Ta ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, Cố Khanh Hằng cười híp với ta, lại duỗi cánh tay ra rồi bóp mũi ta, bĩu môi : “Tại sao muội lúc nào cũng thích nấp trong bóng tối lén lút rình người khác vậy?”

Trên mặt ta tỏ vui, nhưng trong lòng lại rất phấn chấn, giả vờ đánh cái rồi : “Ta thích đó, cần ngươi xen vào!”

Hắn lại hề tức giận, vẫn biểu tươi cười như cũ: “Lại đây, theo ta!” Vừa , vừa nắm lấy tay ta, chạy nhanh ra ngoài.

“Này, ngươi làm gì thế?” Ta hỏi , lại đáp, chỉ khẽ cười, bước vẫn nhanh như cũ.

Kéo ta tới cửa, trong lúc ta còn do dự, bàn tay tay ta vẫn hề giảm lực, lại có chút thô lỗ nắm chặt tay ta lôi ra ngoài. Gia nh giữ cửa Cố ng tử, ai dám nhiều lời.

Ta phát chiếc xe ngựa đỗ bên ngoài, phu xe Cố Khanh Hằng tới, vội vàng kính c cúi đầu rồi lùi sang bên.

Cuối cùng Cố Khanh Hằng cũng buông tay ta ra, sau đó lấy trong xe ra bao đồ đưa cho ta, cười : “Này, cho muội đấy!”

Cho ta? Ta mở to hai nhìn , gật đầu với ta.

Tò mò tiến lên phía trước, ta tiếp nhận bao đồ trong tay , c thận từng ti từng tí mở ra xem. Cảm nhận được tơ lụa lướt qua lòng bàn tay, trong mềm mại mang theo cảm giác ấm áp, những mảng thêu trang trí đ vào khiến ngón tay ta hơi đau, thế nhưng ta lại cười…

Đẹp quá, xiêm y rất đẹp….

Ta nhìn đến mất hồn, mừng rỡ như ên.

Lớn thế này, ta chưa từng qua nhiều y phục mới đến thế, hơn nữa lại là cho ta.

Cố Khanh Hằng nhàng đẩy ta, cười đùa hỏi: “Tam nhi, có thích ?”

Ta gật đầu lia lịa: “Thích, ta rất thích!”

“Vậy muội mặc vào thử xem?” Cố Khanh Hằng nghe ta thích, càng vui hơn, đẩy ta lên xe ngựa thử bộ y phục mới. So với ta, còn có gấp gáp hơn, ta đáp lời rồi nhanh n nhảy lên xe ngựa.

Màn xe thả xuống, ta nghe Cố Khanh Hằng ở bên ngoài vọng vào: “Ta vốn dự định may cho muội nhiều xiêm y đẹp, ngờ lúc đến gặp thợ cả Trần ông ấy lại có số đo của muội rồi! Thật là tốt quá!”

Thợ cả Trần? Chẳng phải là vị may xiêm y cho Thiên Lục lúc sinh nhật ta sao? Lúc đó chính là lấy số đo của ta!

Hít hơi sâu, có phải là vận may của ta đến hay ?

Cài lại khuy áo cuối cùng, tay vén màn xe lên, mỉm cười rạng rỡ nhìn Cố Khanh Hằng: “Khanh Hằng, thực là rất vừa vặn!”

Người trước mặt ta cũng giật mình, lát sau mới cúi đầu : “Tam nhi, muội… Thật là rất đẹp.” Ta nghiêng đầu, gương mặt có chút ửng hồng, rất đáng , khiến ta nhịn được muốn đưa tay véo mặt của .

Nhảy xuống xe ngựa, nhân tiện xoa thắt lưng, tự hào : “Đương nhiên rồi, ta vốn rất xinh mà!”

Càng lớn ta càng giống mẹ, mọi người ai cũng mẹ ta rất đẹp, như vậy, ta nhất định cũng rất đẹp.

Cố Khanh Hằng vẫn nhìn chằm chằm vào ta như trước rất lâu, rồi cười rộ lên, nghiêm túc mở miệng: “Về sau ta tặng cho muội nhiều y phục đẹp!”

Trong lòng ta phấn khởi, lại hỏi: “Tại sao ngươi muốn tặng ta nhiều y phục đẹp?”

“Ừm —” Hắn suy nghĩ chút, rồi cười : “Bởi vì muội thích.”

“Ta thích ngươi cho ta à?”

“Đúng vậy, chỉ cần muội thích, ta cho muội!”

Đây là câu nho thuận miệng ra, cũng là lời hứa mà dành cho ta. Rất nhiều năm sau đó, ta vẫn như trước sâu sắc cảm nhận được rằng chỉ cần hứa với ta, nhất định thực .

            Chương 7. Tân Phụng Hoàng (2)

            C thận từng li từng tí ôm bao y phục mới, ta vui chạy về phòng cất kỹ rồi mới ra.

Cố Khanh Hằng rất biết nghe lời, ngoan ngoãn ngồi trong sân chờ ta, ta chạy tới, đứng lên, mỉm cười ngọt ngào với ta.

Ta kéo chơi trò ném bao cát, lúc trước ai chơi với ta, ta chỉ chơi mình. Hôm nay cuối cùng cũng có người nguyện ý chơi với ta, ta vui còn kịp. Chỉ là tên Cố Khanh Hằng kia lại chơi quá tệ, chơi chẳng vui chút nào.

Khi vò đầu, khi cắn răng, lại luôn tiếp được bao cát để nó rơi xuống đất. Ta mắng ngốc, cũng giận, chỉ xấu hổ cười. Ta lắc đầu, biết từ đâu tới mà tính tình lại tốt như vậy, cũng khiến ta thể tức giận được.

Cầm lấy bao cát trong tay, ta thuận miệng hỏi: “Khanh Hằng, cha ngươi làm chức quan gì vậy?”

“Đại học sĩ.”

“Đại học sĩ có phải là chức quan lớn ?”

“Ừ – Coi như là vậy .”

“À.” Thật ra lớn đến mấy, ta cũng biết được.Trộm liếc , vẫn cố gắng tiếp bao cát hết lần này đến lần khác, thậm chí trán mồ hôi chậm rãi chảy ra. Một lúc sau, ta lại : “Hôm nay cha ngươi đến đây làm gì?”

Hắn nhìn ta, vẫn chăm chú tập động tác tay, thấp giọng đáp: “Cha hoàng thượng vừa mới đăng cơ, việc tuyển tú có lẽ phải trễ vài năm. Ừ, chắc cũng quá muộn, có lẽ là tới ba năm. Ái chà –” sắp tiếp được bao cát rồi, lại chú ý, để nó tụt qua kẽ tay rơi xuống.

Mà những lời , làm ta ngây dại.

Hóa ra, thể làm Tiên Hoàng Phụng, thể làm Thái Tử Phụng, cũng có thể làm Tân Phụng Hoàng!

Phụng thân, Phụng thân à….

“Á á á!” Ta la to tiếng, tức giận ném "> bao cát tay xuống đất, bỗng nhiên đứng lên, nắm chặt hai tay lại.

Cố Khanh Hằng chuyện gì xảy ra, vội vàng đứng bật dậy theo ta, liền la lên: “Tam nhi, muội làm sao vậy?”

Ta được tặng quần áo mới nên rất vui . Nhưng nghĩ tới hôm nay, có người còn nhận được tin tốt hơn, vì thế càng vui hơn so với ta.

Nghĩ đến đây, câu ta cũng , xoay người bỏ chạy.

“Tam nhi!” Phía sau, Cố Khanh Hằng gọi ta to, ta nghe tiếng bước đuổi theo ta, chỉ nghe : “Có phải ta chơi tệ quá nên muội giận ?”

Ta để ý đến , Khanh Hằng là khờ.

Hôm ấy, cuối cùng Cố Khanh Hằng cũng đến tìm ta. Về sau, ta nghe lúc Cố đại nhân rời khỏi, cha ta tiễn đến tận cửa phố. Ta nghĩ, Cố Khanh Hằng thực đúng rồi, Cố đại nhân chính là vì việc này mà đến.

Ta có chút ủ rũ ngồi trong sân, lúc xé cánh hoa trong tay nhìn Thiên Phi và Thiên Lục từ xa tới, trong khoảnh khắc lúc nhìn về phía ta, trong con ngươi của Thiên Phi lên ánh sáng khác thường. Nàng ta câu nào cả, chỉ dùng mặt kiêu ngạo mà lướt qua ta. Thiên Lục quay đầu lại, dường như muốn gì đó nhưng cuối cùng lại mở miệng.

Lúc chạng vạng, có nha đầu vội vã chạy tới, chặn ngang rồi kéo ta , : “Tam tiểu thư, phu nhân tìm người đấy!”

Ta vẫn chưa kịp phản ứng bị ta kéo .

Chỉ là ta nghĩ ra phu nhân tìm ta có việc gì? Đừng là vì việc Phụng thân rồi lại muốn may thêm y phục mới cho Thiên Lục nữa nhé?

Nhưng ta chỉ đoán đúng nửa. Đúng là vì chuyện y phục mới, cũng là bởi vì ta.

Vừa mới bước bước qua cửa, có ai đó độc ác đẩy "> ta từ phía sau, ta lảo đảo thân mình, thể đứng vững, lập tức ngã nhào nền đất. Theo bản năng, bàn tay ta vươn ra chống đỡ, lòng bàn tay ma sát với sàn nhà, ngay lập tức cảm giác đau rát ập đến.

“Tiểu tiện nhân! Ngươi vừa ý với đối i của bổn phu nhân sao? Dám trộm y phục mới của Lục nhi để mặc!” Giọng ệu của phu nhân xen lẫn tức giận, ta ngước nhìn bà ta nhìn thẳng vào người ta, ánh dán vào y phục của ta.

            Chương 8.  Ta bị oan

            Ngay tức khắc ta hiểu ý bà ta, bà ta muốn là y phục người ta là do ta trộm.

Nắm chặt bàn tay, nửa người ta bật dậy, lớn tiếng : “Bà bậy, y phục này là do Khanh Hằng tặng cho ta!”

“Khanh Hằng?” Phu nhân nhíu mày, xem ra bà ta chưa từng nghe qua cái tên Khanh Hằng này.

Trái lại, Thiên Phi đứng bên mặt biến sắc, lạnh lùng : “Ngươi nghĩ ngươi lừa ai? Cố thiếu gia làm sao có thể tặng y phục cho ngươi? Cho dù là vậy, làm sao biết số đo của ngươi?” Đạo lý ta vừa rất ràng, sau đó lại chuyển hướng sang phu nhân: “Mẹ, nếu phải là con và Thiên Lục bắt gặp, có lẽ chúng ta cũng biết việc này đâu ạ! Thiên Lục cũng là, còn muốn giấu giếm thay nó! Hừ, con vừa nhìn thuận !”

“Tỷ.” Thiên Lục kéo ống tay áo của Thiên Phi, giọng : “Em nên cho qua việc này , cũng phải chuyện gì lớn.”

“Không phải chuyện lớn? Trong nhà có trộm, còn phải chuyện lớn sao?” Thiên Phi kinh hãi kêu lên: “Bây giờ chỉ là vài bộ y phục, đâu biết được sau này là thứ gì! Mẹ, mẹ phải răn đe nó tốt mới được!” Giọng kháng nghị của Thiên Phi sắc bén đến mức làm chấn động màng nhĩ của ta.

“Tỷ…”

“Tại sao phải cho qua?” Lúc này, ta cũng gào lên cắt đứt lời của Thiên Lục, ràng phải ta trộm, nếu như cho qua, chẳng phải ta thừa nhận chính mình là kẻ trộm hay sao? Hung tợn trừng với Thiên Lục cái, xem ra, cũng phải là người tốt đẹp gì! Y phục của ta thiếu hay , chẳng lẽ ta biết hay sao?

“Làm càn!” Phu nhân giận dữ đập bàn cái, đứng lên : “Ngươi còn biết mình sai à?”

“Ta sai!” Cho dù bà ta nổi giận, ta cũng câu đó, phải ta làm, vì sao ta phải nhận?

Phu nhân tức giận đến mặt mũi trắng bệch, gật gật đầu : “Ngươi sai? Được lắm!”

“Bốp bốp.” Bà ta vỗ tay tán thưởng, có nha đầu từ bên ngoài tiến vào, trong tay cầm bao đồ. Ta liếc nhìn cái nhận ra, đó chính là bao y phục mà Cố Khanh Hằng tặng cho ta!

Quá ràng, họ lục soát phòng của ta!

Phu nhân tiến lên phía trước, thô lỗ kéo bao đồ trong tay nha đầu xuống, bởi vì lực quá ">, y phục “sột soạt” bỗng chốc rơi xuống nền đất. Bà ta lầm bầm cười, : “Nếu ngươi trộm, làm sao y phục của Lục nhi lại cánh mà bay? Nếu ngươi trộm, tại sao y phục lại ở trong phòng của ngươi?”

Không cánh mà bay? Đầu óc ta ong ong lên tiếng, làm sao có thể trùng hợp như vậy được? Tất nhiên ta tin..

Ta lắc đầu hô to: “Các người… Các người đều muốn hãm hại ta! Ta trộm, ta trộm, ta tuyệt đối trộm!”

“Ngươi!” Phu nhân bị ta làm tức đến tay run lên, cắn răng : “Xem ra, hôm nay dạy dỗ ngươi, ngươi biết hối cải! Người đâu, đánh cho ta!”

“Mẹ!” Thiên Lục sợ hãi kêu lên tiếng, kéo tay bà ta : “Không nên đánh muội ấy! Có lẽ… Có lẽ là do Cúc Vận nhất thời quên mất để y phục của con ở chỗ nào, cho nên mới tìm được! Y phục của muội ấy, có thể là do Cố thiếu gia tặng !”

“Nhị tiểu thư!” Cúc Vận hoảng hốt thét lên, nhưng sau khi nhìn ánh của Thiên Lục, cuối cùng cũng tình nguyện mà đành cúi đầu.

“Lục nhi!” Trong con ngươi của phu nhân có chút chỉ tiếc rèn sắt thành thép (*).

* 恨铁不成钢/ hèn tiě bù chéng gāng/: rèn sắt thành thép, ví với việc cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.

Thiên Phi chặn ngang giật tay Thiên Lục, nhìn ta cười : “Có là Cố thiếu gia tặng ngươi ? À, vậy bây giờ cũng đến mức phải chạy đến Cố phủ hỏi chứ? Dù sao cũng thể dễ dàng tha thứ cho ngươi như vậy! Đánh !”

“Ngươi!” Ta hiểu rồi, là Thiên Phi giở trò ma quỷ, nhất định là ta!

Tiếng roi vang lên trong khí, càng ngày càng sắc bén.

“Hừ…” Ta liều chết cắn môi, cho dù có chạy trốn đến đâu, chiếc roi phía sau vẫn đuổi đến chỗ đó. Ta muốn đứng lên, chiếc roi vẫn liên tục quất thẳng vào của ta.

Thiên Phi còn cảm chưa đủ, ta  cười tiến lên phía trước, nhặt y phục mặt đất lên, vò vò, rồi cười: “Chỉ có thợ cả Trần mới có loại vải này! Chính là loại vải dùng để may xiêm y cho Thiên Lục đó nha!” Nàng ta dường như tuyên bố ta thực là kẻ trộm y phục.

Sau đó, ta bỗng nhiên nhìn trong ta xuất tia ác độc, chỉ nghe “xoẹt” tiếng, y phục trong tay ta bị xé làm hai mảnh. Thiên Phi đắc ý cười to: “Ha ha, y phục bị ngươi đụng vào, Thiên Lục của chúng ta cũng cần đến nữa!”

Nói xong, lại cúi người nhặt y phục khác lên. Ta chịu được nữa, bổ nhào đến hét lớn: “Không được xé! Không cho ngươi xé!” Đó là Khanh Hằng cho ta, đó chính là y phục tặng cho ta!

“Chát —” roi quất xuống, đau đớn truyền từ đầu ngón tay sang mu bàn tay, cơn đau vẫn ỉ, vẫn x nhập.

Ở trong lòng ta, khắc sâu vào trong linh hồn ta.

Lộp độp.

Lần đầu tiên, ta khóc trước mặt các ấy. Ta trơ nhìn quần áo Cố Khanh Hằng tặng ta bị xé thành mớ hỗn độn ngay trước mình, từng mảnh rơi xuống, cũng giống như trái tim ta bị xé rách. Từng mảnh, từng mảnh, thể khôi phục lại như xưa nữa.

Tiếng cười chế nhạo của Thiên Phi văng vẳng bên tai ta, rất lâu cũng tiêu tan.

Vì sao ta có tất cả lại còn muốn cướp chút đồ bé này của ta? Vì sao cái gì ta cũng muốn để lại cho ta? Vì sao…

Quyền lực, thân phận…

Càng lúc ta càng nắm chặt hai tay của mình, mang theo phẫn nộ vô cùng lớn…

            Chương 9. Người cha lạnh lùng

            Ngày đó, ta thể nhớ rốt cuộc ta bị đánh bao nhiêu roi. Thân thể ta sớm trở nên tê dại. Nước chảy xuống, dòng nóng bỏng dần dần trở nên lạnh lẽo.

Thiên Phi liếc nhìn ta cười lên thành tiếng, vô cùng đắc ý.

Chỉ có Thiên Lục vẫn kéo ống tay áo phu nhân thay ta cầu xin tha thứ, chỉ là ai rảnh để ý đến . Ta chỉ nghe giọng tức giận của phu nhân hết lần này đến lần khác vang vọng bên tai, bà ta : “Còn hư hỏng giống như mẹ ngươi! Đã có thói quen trộm đồ của người khác! Bổn phu nhân hôm nay muốn cho ngươi biết, phải là của ngươi, ngươi tuyệt đối được đụng vào! Nếu còn tái phạm lần nữa, ta đánh gãy tay ngươi!”

Từng câu từng chữ của bà ta như chứa lưỡi dao bén nhọn. Xem như ta hiểu, bà ta cũng phải biết là ta bị oan, bà ta chỉ là muốn lý lẽ. Đánh là đánh, dù sao ta cũng chỉ là con của tỳ thiếp, huồng hồ lại là tỳ thiếp thất sủng.

Nhưng khi nghe bà ta ta trộm đồ của người khác, ta nhịn được mà muốn cười.

Ẩn ý mà bà ta muốn ta đương nhiên hiểu. Nhưng mà, lòng dạ bà ta đâu cần phải hẹp hòi như vậy? Mẹ ta trộm cái gì của bà ta cơ chứ?

Cha ta ư?

Ha ha, đừng đùa vậy chứ. Mẹ ta chẳng những có được trái tim của cha ta, mà cũng có được con người của ông ấy!

Thực ra ta chỉ là người ngoài mang họ Tang trong Tang phủ mà thôi!

Ta biết, nhiều năm qua ta nhẫn nhịn, phu nhân tìm được lỗi của ta, trong lòng bà ta nhất định là rất khó chịu. Cho nên hôm nay, bà ta nhất định dễ dàng buông tha cho ta. Ta cũng hiểu rất , phản kháng chỉ làm cho ta càng chịu kết cục bi thảm hơn mà thôi.

Roi đánh vào người, ta nghe Thiên Phi cười : “Tang gia là dòng dõi danh gia vọng tộc, thể để cho người khác chúng ta ngược i ngươi được!”

Từ đáy lòng ta cười lạnh, lời này thực rất hay nha!

Lúc cha tới, ta đau đớn đến mức nằm cuộn mình nền đất, toàn thân ta run lên. Ông ta chỉ liếc nhìn ta đúng cái, thản nhiên hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“A.” Phu nhân bình tĩnh tiến lên phía trước mở miệng : “Làm chuyện sai, thiếp vậy nên thay lão gia dạy bảo đó mà.”

“À.” Cha ta đáp lại, cũng nhìn đến ta, chỉ nhìn Thiên Phi và Thiên Lục : “Tiên sinh dạy đàn đến, hai con còn nhanh qua đó ?”

Thiên Phi vừa nghe, vội cười : “Dạ, Phi nhi ngay đây ạ.” Nói xong, ta xoay người kéo Thiên Lục .

Thiên Lục do dự chút, cũng chỉ : “Vậy Lục nhi cũng đây ạ.” Trước khi ra cửa, cũng quên nhìn thoáng qua ta.

Ta cắn môi, cố ý nhìn ta. Ta cần thương hại của ta!

Cha ở đây, bọn nha đầu đánh ta nãy giờ lực đạo tay cũng giảm xuống ràng, nhưng ta vẫn đau đớn như trước. Cha lại chần chờ chút, là có chuyện quan trọng, liền xoay người bước ra ngoài. Bước qua cửa được nửa bước, ông ta quay đầu lại với phu nhân: “Đừng đánh chết.”

A, cha của ta, chỉ biết câu như vậy.

Đừng đánh chết!

Đối với ông ta mà , chỉ cần xảy ra chuyện, ông ta chắc c quan t đến chuyện của ta.

Tang Tử, Tang Tử, ngươi có nghe ? Ông ta , đừng đánh chết…

Mặc dù thân thể ta rất đau đớn, thế nhưng lúc này ta thực rất muốn cười.

Nhưng mà, ta lại cố gắng kiềm chế lại.

Ở Tang gia mười hai năm, cái gì ta cũng học được, nhưng lại học được cách nhẫn. Ta chỉ là đứa bé, ta làm sao có thể bảo vệ chính mình được?

Ta chỉ biết tự với bản thân mình hết lần này đến lần khác, Tang phủ, có ai là người tốt cả.

Người đánh ta, trình độ rất lợi hại. Ta rất đau đớn, nhưng chỉ bị thương ngoài da, thực thể chết được. Thậm chí những nơi bị roi quất qua da cũng để lại vết xước, ngay cả thuốc cũng cần bôi. Ta biết rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh nữa.

Phu nhân cảm dạy dỗ đủ rồi, mới thả ta ra.

Sắc trời lúc này khuya.

Toàn thân ta đau đớn, thế nhưng ta vẫn muốn trở về phòng.

Đi tới lui, ta lại đến cổng lớn.

Trong giây sửng sốt, ta vẫn bước ra khỏi cửa. Gia nh giữ cửa cũng cản ta. Ta chỉ là con nha đầu hoang dã trong Tang phủ, ai quan t đến ta làm gì.

Ngày ấy sau khi ra khỏi Tang phủ, ta rất muốn tìm Cố Khanh Hằng, ta muốn tố cáo với .

Chỉ là, ta biết Cố phủ ở đâu. Vốn dĩ muốn hỏi đường, nhưng sau đó ta nghĩ thông suốt. Cố Khanh Hằng chẳng qua chỉ là cậu nhóc, có thể làm chủ được gì đây? Cuối cùng vẫn là ta quá ngây thơ rồi.

Nghĩ như vậy, ta khỏi cảm có chút mất mát.

Ngg đầu nhìn bầu trời chút, dường như sắp mưa, chỉ là ta vẫn muốn trở về Tang phủ. Ta vội vã, bởi vì ta biết, qua hết con đường này, về phía trước dặm, có ngôi miếu.

Ta chạy đoạn đường, dừng lại, đoạn, rồi lại tiếp tục chạy.

Không biết vì sao, ta vừa nghĩ đến hôm nay phải ngủ ở Tang phủ, những đau đớn kia đều đột nhiên biến mất.

Ta chưa từng ghé qua ngôi miếu kia, chỉ là trước đây ta có nghe đến. Nơi này cách Tang phủ cũng xa lắm, có lẽ trong tiềm thức của ta vẫn còn hy vọng có người ở Tang phủ đến tìm ta. Khi đó ta nghĩ nếu có người đến tìm, ta theo bọn họ hồi phủ. Từ nay về sau, bỏ nữa.

Chỉ là hy vọng luôn đẹp đẽ, nhưng lại luôn luôn như mình mong muốn.

Đi đến cửa miếu, mưa tí tách rơi xuống.

            Chương 10. Sấm sét trong ngôi miếu (1)

            Ta chần chờ lúc, cuối cùng cũng giơ tay gõ cửa.

Cộc cộc.

Cửa mở, lộ ra gương mặt của tăng nhân còn trẻ tuổi. Ta có chút xẩu hổ cúi đầu xuống, ông ấy lại ôn hòa cười, hỏi: “Tiểu thí chủ muốn vào tránh mưa à?” Nói xong, ông ấy tránh người sang bên.

Ta gật đầu, theo ông ấy vào cửa.

Ngôi miếu lớn, vừa bước vào cửa có thể nhìn Phật đường ngay phía trước, chắc đó là chính ện. Bức tường dày lắm, mái ngói cũng cổ xưa, có lẽ xây dựng nhiều năm.

Mưa vẫn rơi từ từ nhưng ngày càng nặng hạt, ta nhịn được giơ tay lên che thái dương của mình. Bộ y phục màu xanh của vị tăng nhân bị nhiễm mưa, vệt từ từ lan ra. Dường như ông ấy cảm giác được, quay mặt lại hỏi: “Tiểu thí chủ phải là người kinh thành sao?”

Ta sửng sốt chút, sau đó lại gật đầu, giọng đáp lời: “Vâng.” Thực ra cho dù ta có chăng nữa, chắc ông ấy cũng mở to hai giống như Cố Khanh Hằng hỏi: “Tang phủ có tam tiểu thư sao?”

Vì thế, ta nên hơn.

Hạt mưa rơi mu bàn tay, trong những ngày hè nóng bức khó có được tiết trời lạnh lẽo như thế này. Ta lại cười, người trong Tang phủ thừa nhận ta, có lẽ ta chỉ nên là Tang Tử bình thường, chứ phải Tang Tử của Tang phủ.

Chăm chú theo sát bên người vị tăng nhân, ta nghe ông ấy tiếp tục : “Ngôi miếu này chỉ có hai người là bần tăng cùng với sư phụ, ở sân sau còn có gian phòng , tiểu thí chủ có thể tạm ở đó đêm.”

Ông ấy ở sân sau, ta mới chú ý đến hình như đây là con đường ra sân sau phải. Ta khỏi nhíu mày hỏi: “Không cần xin phép sư phụ của tăng nhân sao?”

“Không cần, xin mời tiểu thí chủ.” Ông ấy vẫn ngay mà thêm: “Bần tăng thưa với sư phụ sau.”

“Vậy… cám ơn.”

Gian phòng này rất , ông ấy chỉ đưa ta tới cửa rồi ngay chứ vào. Ta đẩy cửa ra, vốn tưởng rằng có mùi ẩm mốc, nhưng ta đoán sai rồi. Bên trong vô cùng sạch , dường như căn phòng thường xuyên có người ở.

Ta cũng nghĩ nhiều, chắc là cũng có những người như ta thường dừng nghỉ ở đây.

Trời đổ mưa lúc rồi tạnh hẳn.

Buổi tối ta ngồi giường, khỏi bắt đầu cảm hối hận. Ta rời khỏi cửa Tang phủ, thậm chí hề nghĩ đến chuyện trở lại. Nhưng mà tại sao ta lại ngốc đến vậy? Ít ra ta cũng phải gom theo ít châu báu chứ, là trộm cũng phải trộm ít đồ chứ! Bằng nay người ta có đồng nào, ta phải làm sao bây giờ?

Ta hối hận ngủ yên, lăn qua lộn lại, hận thể trở về Tang phủ ngay lập tức để trộm tiền. A, chẳng phải phu nhân ta là kẻ trộm cắp sao? Làm sao ta có thể ngốc như vậy chứ, dù sao cũng bị mang tiếng, vậy ta nên làm số chuyện để cảm có lỗi với bản thân mình.

Trong lúc suy nghĩ, bên ngoài bầu trời bắt đầu dần dần trở nên yên ả.

Ngay lập tức có tiếng sấm lớn vang lên.

“A!” Ta kêu thất thanh, đồng thời che lỗ tai mình lại.

Từ đến lớn, ta sợ nhất là sấm sét.

Lúc đó, ta ném hết những suy tính nãy giờ ra sau, bật dậy nhanh, ôm chặt thân thể run rẩy dữ dội của mình.

Mà tiếng sấm kinh hãi kia vẫn vang lên nh tai nhức óc.

“A —- Á —–” Ta khóc ầm lên, biết lấy dũng khí từ đâu, ta nhảy xuống giường chạy về phía cửa.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

I'm awesome. Sue me !!!



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat