Cổ Đại Du Do Ma Van Tai

Published on July 14th, 2013 | by Amelia

0

Dụ Dỗ Mã Văn Tài – Giới Thiệu

DỤ DỖ MÃ VĂN TÀI

Tác giả: Ngũ Nguyệt

Converter: ngocquynh520

Editor: Dạ Hàn Nguyệt

Cổ Diệc Khanh, xuyên qua thành thiên kim tiểu thư nhà ngoại thích nắm quyền, vì muốn thành con cờ trong hôn nhân chính trị mà trở thành tiểu bá vương quậy cho cả thành Lạc Dương gà bay chó sủa.

Tư Mã Kỳ, thế tử kiêu ngạo, thanh mai trúc mã, cùng làm đôi bá vương khiến toàn Lạc Dương khiếp sợ, từ lần cứu năm 13 tuổi tuyên bố nhất định phải là của .

Mã Văn Tài, con trai độc nhất của thái thú trấn thủ phương, là kẻ thứ ba nổi tiếng nhất trong lịch sử. Gặp chỉ là tình cờ, trêu chọc chỉ vì thú vị nhưng bất giác trao trái tim cho .

Mở đầu:

 

 

Lạc Dương có đóa hoa Bá Vương.

Mọi người đều Tây Tấn, hoàng đế là báo .

Tấn Huệ đế , thích cháo, cũng thích ăn thịt bằm?

“Phong lưu tài giỏi đẹp trai”, là vấn đề cá nhân.

Người người đều Tây Tấn tốt, chàng trai đẹp chạy đất

Bảy bậc hiền thánh của khu vườn Trúc L, đối với rượu và ca hát, có bao nhiêu nhân sinh.

Những chàng trai đẹp khi tụ tập lại với nhau, đều có thể hướng đến chuyện kia?

Mọi người đều Tây Tấn tốt, sớm vượt qua cả chuyện ăn mặc, mà còn là ăn mặc đẹp!
(Vân Vân: Bài thơ dưới trợ giúp của ss vinhanh-annkasi. Iu ss )

Chuyện kể rằng……..

Thời gian: Vĩnh Hi nguyên niên.

Địa ểm: con đường ở Lạc Dương.

Một oa nhi mặc loại gấm tinh tế, cổ quàng cái áo lông chồn bạc hảo hạng, khuôn mặt n trắng noãn mềm mại ngg lên, vươn cánh tay bé mềm mại, hướng về phía chủ quán bánh ngoắc cái, từ xoang mũi phát ra tiếng: “Ân hừ~“.

Chủ quán đáng thương tên là Đạ Bánh, mặt xanh xao, hai chòm râu chữ bát bị gió bắc thổi xơ xác, khó khăn nuốt miếng, : “Tiểu thư, ngài muốn hương vị gì đây? Tiểu nhân làm cho ngài đầu tiên!”.

Oa nhi nâng khuôn mặt n, ánh rất là sắc bén, chu cái miệng hồng nhuận, : “Mè, lạc, hành, bánh rán cay, mỗi thứ cái!”.

Đạ Bánh sửng sốt, xanh xao nay càng tái mét, cười gượng : “Bánh mè….. Bán…… Bán hết…….”

“Hử? Bán…… Hết……….?” Oa nhi nâng lông mày, khóe miệng cười lạnh lùng.

Đạ Bánh vưa nhìn nụ cười quen thuộc này, mí liền nhảy loạn, da đầu tê dại, cánh tay đẩy xe run lên, chuyện cũng bắt đầu cà lăm: “Tiểu thư……. Đúng, đúng là bán xong……. Thật, bán xong! Ta tuyệt đối lừa gạt ngài! Nếu , nếu ta bây giờ lập tức trở về nhà làm bánh cho ngài?”.

Nhìn ánh Đại Bánh bỗng nhiên tỏa sáng, oa nhi quay đầu , hừ tiếng, liếc Đại Bánh : “Chờ ngươi về nhà làm bụng của nãi nãi ta đói chết! Nếu có bánh mè ta thích nhất… Như vậy, thể ngươi cũng có giá trị, như vậy……”.

Cánh tay bé dựng thẳng lên, năm ngón tay khép lại, hướng quán bánh lắc lắc…
“Đem cả người và quán chuyển đến mười dặm ngoài cửa thành !”.

Một tiếng kêu khẽ vang lên, chừng khoảng mười gia nh vốn bao vây quanh quán bánh lập tức mãnh liệt tiến lên dẹp quán, động tác thành thạo lưu loát, người sáng suốt vừa là biết này loạt động tác là trải qua huấn luyện hơn nữa lại có thực tiễn mới bồi dưỡng được.

Tiếng vang lách cách cùng với Đại Bánh khóc thét nhất thời vang vọng con đường ở Lạc Dương…

Đám gia nh phân ng hợp tác, ba người phân biệt từ đầu thắt lưng đến khiêng Đại Bánh, những người còn lại phân chia các phần của quán, sau đó hợp tác khiêng lên, cuối cùng, nhất loạt quay đầu, dùng thanh tập thể đanh thép với oa nhi kia: “Tiểu thư! Đã chu bị xong!”.

Cô bé từ bên hông rút ra chiết phiến, cũng coi đây là tháng chạp, thản nhiên quạt hai cái, giọng còn đầy tính trẻ con thanh thúy lưu loát cất lên: “Các đồng chí! Đi!”.

“Vâng!”.

Tiếng trả lời qua , sau đó là chỉnh tề “Một, hai, hai ba bốn năm sáu bảy! Một, hai, hai ba bốn năm sáu bảy!” Tiếng hô, đám gia nh đồng loạt chạy bộ, còn có tiếng Đại Bánh yếu ớt kêu gọi xuất … Thanh dứt, kéo dài thôi… Từ đường lớn Lạc Dương vang cả cửa thành…

Oa nhi bọn gia nh đều rồi, nhìn về phía tiểu nương bụ bẫm ngồi yên ngoài cửa khách sạn phe phẩy tay, tiểu nương kia mặc trang phục nha hoàn, cái mũi mang hai hàng cơ hồ sắp đông cứng lại, cũng lau, tiểu thư kêu , lập tức ên cuồng chạy qua, : “Tiểu thư!”.

Oa nhi nhướng mày, đem chiết phiến kia gắn lại bên hông, sau đó thò tay vào áo bông, hồi, lấy ra cái khăn lụa nhiều nếp nhăn, quăng cho tiểu nha hoàn, : “Đi , đem mũi lau! Một lát tới Tư Mã phủ nếu bị Tư Mã tiểu tặc ngươi thành cái dạng này mất thể diện tiểu thư ta!”.

Dứt lời liền vung đôi ngắn bé nghênh ngang rời , tiểu nha hoàn tiểu thư , liền vừa lau cái mũi vừa chạy chậm theo…..

Sau khi chủ tớ ly khai, tập thể mọi người đường cái vốn thực im lặng liền thở phào nhõm, sau đó vừa quay đầu liền bắt đầu thét to cùng cười vui, cảnh tường sầm uất ngày thường toàn bộ khôi phục lại, tiếng rao hàng, người dạo phố, còn có tiếng trả giá…..

Mới vừa đến cuối phố, nghe động tĩnh phía sau, oa nhi kia bĩu môi, : “Hừ, cũng cho là ta biết, tưởng là nín thở tới phiên chính mình sao!? Không phải đến, mà là chưa tới lúc thôi! Hừ hừ….. Ngày mai thăm người nào? Không bằng mua trứng vịt Tiểu Lý … Nhìn mặt háo sắc nhìn chằm chằm các nương….. Đã sớm muốn giáo huấn …..”.

Lúc này, du khách từ vùng khác đến nhìn con đường hiểu vì sao bỗng nhiên sôi nổi, chỉ hai tiểu oa nhi từ bên trong ra, liền ngồi thân mật hỏi: “Tiểu nương, phố này vì sao bỗng nhiên náo nhiệt như vậy?”.

“Không phải bỗng nhiên, mà là vẫn đều náo nhiệt như vậy!”.

“Nhưng…… Vừa rồi vì sao vẫn rất yên lặng?”.

Oa nhi ánh híp lại, nhìn nam tử này ràng từ nơi khác đến, : “Bởi vì vừa rồi ta ở đó, cho nên yên lặng, bây giờ ta rồi, bên trong liền náo nhiệt! Đã hiểu chưa?”.

Vẻ mặt nam tử nghi hoặc nhìn oa nhi, căn bản là tin tưởng, quan sát từ xuống dưới chủ tớ hai người chút, mới : “Tiểu….. Tiểu nương, ngươi….. Ngươi là ai?”.

Oa nhi cười cái, ánh cười đến sáng lạn, chiếc răng khểnh bóng như bạch ngọc là đáng , nhưng mà từ cái miệng n ra câu làm cho nam tử kia nhất thời đứng như muốn nhũn ra…..

“Lạc Dương có đóa hoa Bá Vương, thiên hạ đệ nhất tiểu đệ họ Cổ! Tiểu nữ tử đứng đổi tên ngồi đổi họ, Cổ Diệc Khanh! Vị này… Ngươi, biết ta sao?”.

Đúng vậy!

Oa nhi kia đúng là Lạc Dương thành danh tiếng lẫy lừng, bà con thân thích của đương triều hoàng hậu Cổ Nam Phong……

Chính là bà con xa.

Ba tuổi lấy trứng chim phá hoàng đế, chín tuổi có thể đốt nhà xí, cướp cả con đường, dẫn theo gia nh cùng thế tử Nhữ Nam vương phủ làm đồng bọn, có thể là là danh chấn Lạc Dương trong ngoài, nổi danh phạm vi trăm dặm…..

Vì thế, tháng chạp trong gió lạnh, gã hán tử cứ như vậy bị dọa đến hôn mê.




Bạn có thể ấn nút mũi tên qua trái/phải để đọc chương trước/kế tiếp (nếu có).

Bạn có thể tăng giảm kích cỡ font chữ bằng cách ấn tổ hợp Ctrl+ / Ctrl- (Cmd+ và Cmd- trên OS X).

Lỗi không đọc được truyện? Link hình die? Bạn có thể thông báo cho Ngôn Tình Hay bằng nút liên hệ (góc dưới, bên phải)

«Đọc tiếp chương kế»

»---
---«

Tags:


About the Author

Hallowen xin được nhiều kẹo ghê :x



Comments are closed.

Back to Top ↑

Liên Hệ

Hiện tại Jun không online. Bạn có thể để lại lời nhắn tại đây.

Nội dung

Nhấn Enter Để Chat